- Vui lòng không đem truyện đi nơi khác- Không để truyện xuất hiện trước mặt chính chủ- Mọi thứ đều là trí tưởng tượng, không áp đặt lên người thật- Đừng đọc nếu là notp của mọi người- Chúc mọi người đọc vui vẻ và hãy hoan hỉ nếu truyện có sai sót nhé ạ.…
Đêm ấy, pháo hoa rực sáng như xé toạc bầu trời lạnh buốt.Đêm ấy, ánh mắt họ chạm nhau trong im lặng, như hai kẻ lữ khách lạc nhau giữa cơn bão của đời người.Một người phải bước vào ánh sáng vinh quang được định sẵn.Một người bị bỏ lại trong đêm tối lạnh đến thấu xương.Không lời hứa hẹn, không một lần quay đầu, họ buông tay nhau giữa ngàn vạn tiếng pháo nổ, giữa ngàn vạn người đang reo hò hạnh phúc.Từ khoảnh khắc ấy, thế giới của họ không còn giao nhau.Từ khoảnh khắc ấy, mùa đông trong lòng một người sẽ không bao giờ kết thúc."Cậu không còn nhìn tôi nữa...Pháo hoa nở rộ, nhưng trái tim tôi đã sớm tàn tro."Đêm ấy, pháo hoa nở rộ, ánh sáng rực rỡ như muốn đốt cháy cả bầu trời.Tôi đứng giữa biển người, nhìn theo bóng lưng cậu dần khuất xa.Là bầu trời đẹp nhất.Là khoảnh khắc đẹp nhất.Cũng là giây phút... chúng ta bỏ lỡ nhau mãi mãi."Chúng ta yêu nhau, nhưng thua cuộc trước số phận.""Gặp nhau dưới pháo hoa, chia tay dưới tro tàn."…
Năm 199X hồi đó ở Miền Tây (Tiền Giang),gia đình nhà Hào nghèo nên cậu đã bị bán đi cho nhà bà hội đồng Hương để trả nợ cho gia đình. Vô tình ở đó,cậu đã thương thầm anh là cậu út con nhà họ Phạm từ khi nào không hay và sau đó là những chuỗi ngày địa ngục liên tiếp của cậu.…
Bắc Dạ và Nam Viễn ngừng chiến không phải vì hết thù hận, mà vì đã có người sẵn sàng trở thành điều kiện để hòa thân Một Thái Tử được sinh ra ra để kế vị ngai vàngMột Hoàng Tử được đưa tới như điều kiện đình chiếnLời tiên tri cổ xưa đã chờ sẵn dưới trời đông, khi hai dòng máu ấy thật sự hòa làm một, một người sẽ phải trả giá bằng chính huyết mạch Tuyết năm ấy rơi rất lâu, đủ lâu để xóa dấu chân của một vị thái tử - Nhưng không đủ để làm nguôi nỗi nhớ của người ở lại…
"Hào ơi, em câu được cá rồi này! Chúng ta về nhà nhé!" - tiếng nói trong trẻo của Sơn vọng lại giữa không gian tĩnh lặng, như tiếng chuông ngân lên vào mỗi buổi chiều tà, Sơn đánh thức tôi khỏi những suy tư không hồi kết trong đầu. Tôi cười khẽ, đứng dậy tiến tới nơi em, bên cạnh tôi có riêng một mặt trời nhỏ mà. -----Truyện viết ra thỏa mãn nhu cầu sìn otp của bản thân, tình tiết không có thật, không bê ra khỏi phạm vi wattpad.…