cái trọ hay cái sảnh chờ fifai? | atsh
câu chuyện về dãy nhà trọ ồn ào nhất khu phố cùng với 33 con người warning ⚠: OOC, OOC, OOC, cái gì quan trọng thì phải nhắc 3 lầncấm ăn cắp dưới mọi hình thức 🫵…
câu chuyện về dãy nhà trọ ồn ào nhất khu phố cùng với 33 con người warning ⚠: OOC, OOC, OOC, cái gì quan trọng thì phải nhắc 3 lầncấm ăn cắp dưới mọi hình thức 🫵…
không em nơi đây dường như biển khác, không còn hiền hòa, không còn yên lặng…
Thoáng nghĩ thật đau lòng nhưng trách ai đây ngoài tôi Collab w/ @jayjayiu…
Khi người ta hỏi tại sao những nhân vật trong truyện Phong Hào luôn mang nỗi đau không tên, luôn không thể trốn thoát... thì chỉ có một câu trả lời không bao giờ được nói ra:"Vì chúng không phải được tưởng tượng ra, chúng được sống qua."…
- Chẳng biết khi nào? Mà anh đã vô tình yêu em...…
Nhà trọ mang tên ATSH do Isaac mở ra và trong nhà trọ đó có 30 người con trai sinh sống cùng những câu chuyện nhỏ nhặt của họ…
Nghiện chiếc otp xinh xẻo này…
" Sao tôi lại dính dáng với cậu ta vậy trời ?" " Tôi chỉ là một Sao hạng C thôi mà ? "" Mà cậu ta lại còn là Trap Boy chính hiệu nữa chứ "…
Truyện lấy bối cảnh Sài Gòn hoa lệ những năm 70.Cậu công tử họ Nguyễn không biết từ bao giờ đã đem lòng yêu mến một cậu nhóc tên Trần Phong Hào đang giúp việc ở một tiệm may có tên là Viễn Đông.Và cũng không biết từ khi nào mà Trần Phong Hào đã trở thành những điều rực rỡ, đẹp đẽ như trăng sao trên trời đối với cậu công tử Nguyễn Thái Sơn._______________📍Chuyển ver đã có SỰ CHO PHÉP của tác giả• Cp gốc: Taegyu (TXT)📍Tác giả gốc: allbouttg…
lần đầu viết textfic, sai xót bỏ qua cho Bangw nha 😔…
sejsolnickythái sơn-phong hàonguyễn-trần…
nguyễn thái sơn vào ngày hôm ấy của cái năm mới mười tám đôi mươi, cuộc sống còn đầy những rực rỡ sắc màu, đã gặp được một tiếng vọng nghe thật trong trẻo và đáng si mê làm sao trong đời mình.thái sơn nó mang theo sự ngông cuồng và hết thảy nhiệt huyết tuổi trẻ đuổi theo hình bóng ấy. đến tận chân trời xa xăm ngút ngàn, anh quay lại nhìn nó."trần phong hào là tên của anh."và nó đã gần như nhảy cẫng lên khi bản thân cuối cùng cũng có thể ôm lấy ánh dương vào lòng.…
-đừng khóc, tao thương-thế thằng nào làm tao khóc?..!TẤT CẢ CHỈ LÀ TRÍ TƯỞNG TƯỢNG, KHÔNG ÁP DỤNG LÊN NGƯỜI THẬT!!KHÔNG MANG ĐẾN VỚI CHÍNH CHỦ!!CHỬI TỤC!!KHÔNG TOXIC, KHÔNG ĐỌC THÌ LƯỚT!cp: đọc tag (thay đổi đa số)…
jsolnicky n volleyball…
Là một loạt các pov ngắn về joslnicky Chỉ để tui thoả mãn đam mê viết pov thôii nhó…
không liên quan đến ngoài đời.…
Sẽ có mấy cp lạ ạaViết về tình iu của mấy anh nhà><!Người thật, truyện phake!!Không đem nó đến với các aiu!!Only Wattpad, do not reup!…
"Em ghét những lời hứa, bởi vì những lời hứa luôn biến thành những lời xin lỗi."Chân Thành từng nói câu đó vào một buổi tối mưa.Lúc ấy đèn đường vàng nhạt, mưa rơi lặng lẽ như ai đó đang cố giấu đi tiếng khóc của mình.Cậu không phải người bi quan.Chỉ là cuộc đời đã cho cậu gặp quá nhiều lời hứa."Anh sẽ quay lại.""Đợi anh một chút thôi.""Tin anh lần này nữa nhé."Những câu nói ấy ban đầu đều rất đẹp.Đẹp như một bài hát đang mở dở trong tai nghe, như ánh đèn sân khấu rực rỡ khi người ta còn đứng ở trung tâm.Nhưng rồi thời gian trôi qua, những lời hứa ấy dần biến mất.Thứ còn lại chỉ là một tin nhắn muộn màng."Xin lỗi."Chân Thành ghét hai chữ đó.Không phải vì nó sai...Mà vì mỗi lần nghe thấy, cậu đều biết rằng có một lời hứa vừa chết đi.Cậu từng tin vào lời hứa của một người.Tin đến mức đem cả tuổi trẻ đặt vào đó.Cho đến một ngày, người ấy biến mất khỏi cuộc đời cậu,như thể chưa từng tồn tại.Từ hôm đó, Chân Thành không còn chờ ai nữa.Nhưng cậu không biết rằng...Có một người vẫn luôn đứng phía sau sân khấu,lặng lẽ nhìn cậu suốt nhiều năm.Và người đó...chưa từng thất hứa.…
Vì đã từng đọc qua rất nhiều fic về đôi này nên khi viết không tránh khỏi sự giống nhau về hình thực lẫn nội dung với các truyện khác vì thế nên mong mọi người thông cảm và cũng xin lỗi vì đã gây nên sự trùng lặp ý tưởng không nên có!…