summary:một ngày nào đó, trần phong hào bỗng nhận ra, anh chưa bao giờ bị ướt vai khi đứng chung ô với thái sơn.---• title: chung ô.• author: @znjery on wattpad.! warning: lowercase, ooc.không dùng cảm xúc đối với nhân vật trong truyện để áp lên người thật.enjoy your meal <3…
Tôi vẫn thường cho rằng, Nguyễn Thái Sơn là một người hoàn hảo. Là bác sĩ trẻ, có tiếng, đẹp trai, nhà giàu, đứng trước bệnh nhân là thiên thần, đứng trước y tá là hoàng tử. Tôi vẫn thường cho rằng tôi là một người thất bại. Là kiến trúc sư trẻ không có tiếng, nhan sắc bình thường, tiền tích góp vài năm vừa đủ xây một căn nhà trống hoác, đứng trước đồng nghiệp là Trần Phong Hào, đứng sau đồng nghiệp là một con lười èo uột. Nhưng tôi thường khẳng định rằng, người thất bại như tôi, sẽ có ít nhất một lần trong đời, mơ về người hoàn hảo như Nguyễn Thái Sơn.Link truyện gốc: https://www.wattpad.com/story/189480045-h%C3%ACnh-nh%C6%B0-em-y%C3%AAu-anhTác giả: @downpour0721Tình trạng: hoànCouple gốc: OnglierCouple chuyển ver: SolnicTình trạng: đã hoàn thành…
mọi tình tiết đều là hư cấu, đọc chill chill cho vui.nicky cầm tay jsol cái jsol rối loạn ngôn từ, mình chọn niềm vui. đặt tên v tại k nghĩ được nữa ạk =))) chứ k liên quan đến fic nào đâu í huhi…
"anh sao vậy? nói em nghe, phong hào"one shot. ❗️tất cả chỉ là giả tưởng, không áp dụng lên người thật• out of characters, focus on jsolnicky• lowercase, do not reup…
tên fic có thể k liên quanlấy cảm hứng từ bài fudo millan của Lilvanchap trước hơi buồn nên chap nay chắc sẽbùng lổ áa💞đừng mang fic đi đâu cũng đừng báo cáo nheiu mng…
Trần Phong Hào! Cậu là một nghệ sĩ trẻ, cậu hát hay, nhảy đẹp, cậu còn là một Mc của những fanmetting. Nhưng dù cậu đã nỗ lực như thế nào, nhưng cậu vẫn không vượt qua cái bóng của Nguyễn Thái Sơn...Nguyễn Thái Sơn! Anh là một nghệ sĩ hạng A, xung quanh anh luôn có rất nhiều bóng hồng, nhưng dù nhiều thế nào, cũng không lấp kín khoảng trống của Bạch Nguyệt Quang của anh để lại...Một ngày tình cờ Thái Sơn và Phong Hào có quay chung một chương trình " Anh Trai Say Hi '' nhờ chương trình này mà hai người quen biết nhau. Nhưng anh là một người nổi tiếng lạnh lùng và tàn bạo, còn cậu lại trái ngược hoàn toàn. Cậu hoà đồng, ít nói. Cậu luôn giúp đỡ những anh em xung quanh, nên ai cũng yêu mến cậu...Chính vì thế mà anh lại cố tình tính kế để hạ nhục cậu.'' Thái Sơn, hôm nay anh muốn ăn món gì? '''' Không ăn, nhìn mặt cậu là tôi đã thấy buồn nôn rồi '' //'' Thái Sơn, hôm nay em quên mang ô rồi, anh đến đón em có được không? '''' Phong Hào, cậu có thấy mình phiền lắm không? Quên mang ô, không thể đợi hết mưa rồi về à? '' // '' Thái Sơn, hôm nay ba mẹ gọi chúng ta về ăn cơm, anh có bận gì không? '' '' Không đi, tôi bận lắm, cậu tự mà đi đi '' //'' Thái Sơn, anh đang ở đâu vậy? Nói chuyện với em một chút có được không anh? '' '' Không nói, đang bận làm tình '' //'' Trần Phong Hào! Cậu đang ở đâu? Tôi đến đón cậu '''' Thái Sơn! Em không thể về nữa rồi ''…
bọt biển vẫn luôn tồn tại chỉ tiếc vận mệnh của một đám riêng lẻ là không dài. tình yêu vẫn luôn tồn tại chỉ tiếc tình ta chỉ tựa đám bọt biển riêng lẻ, đến rồi lại tan mau.…
" Có người muốn yêu như ông, như bàAnh muốn yêu như đứa con nítVì con nít nói yêu là yêuNó không thể yêu người nó không thích.Đơn giản là vào buổi ra chơithấy em một mình nên anh tiến tớiNếu như em chấp nhận lời mờithì để đó anh chia đồ cho mà chơi. "…
Anh và cậu cứ thế trôi xa nhau, không ai trong cả hai có thể chủ động kéo lại.Những cảm xúc không tên năm ấy bị vùi lấp bởi khoảng cách, bởi những bộn bề của cuộc sống....Still Sơn Hào…