Oneshot_Finished Author : wannWarning : shounen-aiRating : TPairing : TonHyukDisclaimer : Nhân vật không thuộc về tôi.A/N : Là một món quà thật muộn. Bao nhiêu thời gian đã qua rồi kể từ lúc đó ? Thật muốn nói với cậu một lời xin lỗi. Là tôi viết cho cậu nhưng thứ cảm xúc này lại như hướng về nơi khác. Tôi chỉ là, muốn nói thật giản đơn, mừng sinh nhật cậu, Zeanie. Chúng ta sẽ còn nhớ đến nhau, neh ?Summary : Tôi vu vơ hát thật chậm một bài hát dài chẳng kịp nhớ tên. Có những điều cố mãi rồi sẽ nhớ. Đã mất rồi sao còn quay lại ? Tôi khóc bẽ bàng tầm thường giữa phố đông người qua...Tôi. Hoà. tan.Đừng tuyệt vọng, tôi ơi... Đừng tuyệt vọng...…
Tên truyện : " Gió mang ký ức thổi thành những cánh hoa "Tác giả : Diệp Lạc Vô TâmDịch giả : Nguyễn Thúy NgọcNguồn: http://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=311478* Nội dung: Nói về Tuổi mười bảy đẹp đẽ với bất kì cô gái nào, nhưng với Jiyeon lại là thời khắc đen tối nhất trong cuộc đời cô. Gia đình xung đột, bố chết, mẹ đối diện với cái án tử hình lơ lửng, cú shock tâm lý khiến cô không còn có thể cất tiếng nói. Mười bảy tuổi, Jiyeon phải trang điểm cho già dặn hơn độ tuổi của mình để được đánh đàn ở một quán bar kiếm tiền thuê luật sư giúp mẹ.Giữa không gian hỗn tạp của khói thuốc, rượu mạnh, nước hoa... cô đã gặp anh, chỉ có anh biết thưởng thức tiếng đàn của cô. Một đêm hội ngộ đổi lấy day dứt nhiều năm. Cô không biết tên anh, cô cũng không muốn hỏi, họ đã định chỉ gặp nhau một lần.Giây phút mở cánh cửa bước ra khỏi phòng, rời xa anh, câu anh nói ngày hôm ấy cứ vang vọng mãi trong đầu Jiyeon suốt những năm tháng về sau: "Làm bạn gái anh nhé!" Bốn năm sau khi thực sự tự do, cô đã đi tìm anh, giữa biển người tìm kiếm một hình bóng mà cô còn không biết tên.Số phận đã cho cô gặp lại anh, vẫn khuôn mặt ấy, vẫn nụ cười ấy và sự dịu dàng ấy. Nhưng cuộc đời lại trêu đùa Jiyeon một lần nữa, mà lần này là nực cười nhất. Hóa ra, trên đời này thật sự có hai khuôn mặt hoàn toàn giống nhau. Rốt cuộc, ai chính là người cô đang muốn kiếm tìm?…
Gió thu phaiMở đầuLong story_FinishedAuthor : wannFandom : H.O.TCategory : OriginalGenres : AngstWarning : shounen-aiDisclaimer : Không gian, nắng, gió và mây, Hyunie, Hoya, Hyukie - những con người không tên trong một thế giới, tất cả không thuộc về tôi.Rating : TA/N : Fic dự thi chủ đề : Ký ức trắngSummary : Cầu vồng có màu gì ? Em biết không ? Bình minh mưa có màu gì ? Em biết không ? Mùa thu, thạch thảo và thu mẫu đơn, một tiếng hát nhẹ nâng lên theo gió, những sắc màu vỡ tan.Sẽ có một ngày em hiểu rằng tan biến không là bất hạnh. Sẽ có một ngày ai đó hỏi em “Hạnh phúc là gì ?”Cho sự ngưỡng vọng của một cuộc đời. Tất cả rồi sẽ chỉ là một ký ức để đánh mất chính mình dưới cầu vồng trắng và bình minh mưa.Gió thu phai...---Chợt tôi thấy thiên thu...là một đường không bến...---…
Bright và Win là bn diễn trong 1 phim boylove .Lúc đó Bright là 1 ng trầm tính nên Win thường hay tìm cách để tiếp truyện trc, rồi hai ng người càng ngày càng như người yêu của nhau vậy sau khi mập mờ đc 5 năm thì họ công khai vs mọi người và.....…
Những điều kỳ lạ chẳng bao giờ buông tha cho những tâm hồn vụn vỡ.---Một sản phẩm của trí tưởng tượng, được viết bởi @majikdcqeVui lòng không chuyển verTruyện có nhắc tới mối quan hệ nam - nam, nếu không thích có thể bỏ qua.---070820…
KHI SÓNG CHẠM VÀO ĐÁ VÀ TAN ĐI.Author: OKAMI.Disclaimer: They belong to each others (hí hí).Status: oneshot. Gerne: a lil bit painful, fluff.Pairing: YunJae.Rating: PG. Soundtrack: A celebration for the death of man – Agalloch. A/N: Khi viết, Kami tâm trạng có chút không ổn định, vậy nên nếu có bất kỳ điều gì không tốt trong fic thì xin lỗi nhé. Và mong là các bạn sẽ giúp Kami chỉ ra nó không tốt chỗ nào. * Fic này viết nhân dịp sinh nhật Jaejoong. "Kim Jaejoong, hãy bớt đau khổ một chút nhé. Tránh xa rượu ra và hãy đừng bao giờ ngừng yêu Yunho. Vì Jung Yunho, hắn ta cũng là một kẻ khốn khổ mà thôi.” Summary:Đừng so sánh những nỗi đau, vì chẳng ai có thể bảo rằng mình là kẻ đau khổ hơn. Vì ai cũng có một quá khứ, vì ai cũng có những vết đau. Và vì ai cũng cần được yêu thương. Sóng sẽ thôi chạm vào đá và tan đi, khi anh không còn. ************************************************…