Ở trên sân, Itoshi Rin sẽ luôn là nơi Isagi Yoichi hướng mắt về. Nhưng chỉ cần rời khỏi sân cỏ, ánh mắt Isagi sẽ đặt lên bóng lưng người đó. Bóng đá là phần lớn cuộc sống của anh. Phần còn lại, phần an nhiên và nhạt nhòa; phần lặng lẽ và sâu xa, lại thuộc về một người tưởng chừng rất đỗi xa xăm và cách biệt đến vô cùng. - part 1 - [isagi & reo] our eyes had never met. part 2 - [rin & isagi] shouldn't have placed your eyes on me.…
Cale vô tình bị một cánh cổng màu trắng hút vào bên tronglại là những vị thần khốn kiếp!!cái gì đây?? 50 triệu Beli!? anh có làm gì đâu mà bị truy nã???cái quá- sao tên Clopeh lại ở đây??đảo trên trời? vua hải tặc? hải quân??cái quái gì đang xảy ra vậy nè!!TRASH OF THE COUNT'S FAMILY×ONE PIECE…
Một nhóm bạn. Một ngũ giác tình yêu.Dù từng cùng yêu thầm một người,Hay hai người cuối cùng cũng tìm thấy nhau,Thì tụi mình vẫn là tụi mình.Một nhóm bạn không thể tách rời hay tan rã,Vì luôn có người giữ chiếc bàn này không đổ.…
Nhân vật không thuộc về Ling, họ thuộc về Oda-sensei.Truyện mang tính chất giải trí, thoả mãn trí tưởng tượng của một đứa mê OTPCre ảnh bìa: kiếm trên Pinterest đó 🥹…
"Họp mặt cuối năm đấy à ,Roger?""Edward? Đã lâu không gặp, khỏe chứ?"....[One Piecer fanfiction] It wouldn't be like thisVẫn nó nhưng thân quen hơn vì là Tiếng Việt: Đáng lẽ nó sẽ không như thế này---One Piece không thuộc về tôi nhưng trong fiction này số phận họ sẽ thuộc về tôi. Về vấn đề reup tác phẩm, vui lòng liên hệ với tôi để nói rõ hơn, vì tôi cũng không phải loại người hiền lành gì khi công sức mình làm bị mang đi trắng trợn.Tất cả mọi thứ ở tác phẩm này thuộc về tôi, bao gồm cả cái bìa truyện.Ghi chú để tránh nhầm lẫn: Viết và chỉnh sửa bởi một mình tôi, bìa truyện có ba @ vì tôi thích thế.…
Nhật kí ghi lại những mẫu chuyện của đôi gà bông ở mọi vũ trụ Người viết delulu rất nhiều, mong các bạn đọc vui vẻ và yêu thương thì thả sao ủng hộ⸜(。˃ ᵕ ˂ )⸝♡…
[hoàng minh] coming for youwarning: lowercase, OOC, tình tiết và cách hành văn vô cùng hỗn loạnfic lấy cảm hứng từ bài cầu hôn của văn mai hương summary: ngày hôm ấy, hãy đến gặp em.…
"Tôi chưa từng quên cô ấy một phút giây nào""Tôi chỉ đang học cách giữ riêng cô ấy ở một nơi sâu thẳm - một nơi mà vương miện không thể chạm tới"Mọi nhân vật, sự kiện, tổ chức và địa danh được đề cập đều là của trí tưởng tượng của tác giả, hoặc được hư cấu hóa. Bất kỳ sự trùng hợp nào với người thật, sự kiện thật thì hoàn toàn là ngẫu nhiên.…
"Hiên Thừa, đoạn tình cảm này đến đây thôi". Không biết đã qua bao lâu, Lưu Hiên Thừa mới lấy lại được bình tĩnh, cậu mỉm cười, nụ cười có chút gượng gạo, xen lẫn đắng cay nơi đầu môi. Đôi mắt từ bao giờ đã phủ lên một tầng nước mỏng, long lanh. "Anh có giỏi cả đời này đừng để ý đến em".Mười chín tuổi, cậu chập chững bước vào nghề bằng vai phụ nhỏ nhoi trong một bộ phim, mười chín tuổi Lưu Hiên Thừa lần đầu gặp Triển Hiên. Ấn tượng ban đầu cũng chẳng đáng kể, hắn rất cao, gương mặt điển trai, tính cách dịu dàng, cởi mở. Hắn không màng khoảng cách, vô tư vui vẻ đùa giỡn với tất cả mọi người. Hắn còn tinh tế để ý đến việc cậu không mang bút theo khi đọc kịch bản, rồi đưa cho cậu cây bút hắn mang theo. Thôi được rồi cậu thừa nhận cậu bị thu hút bởi hắn. Nhưng tất cả chỉ dừng lại ở đó, cậu vốn chưa từng nghĩ tới việc mình sẽ dành cho hắn những cảm xúc cuồng nọ và mãnh liệt như hiện tại... Chỉ là, hắn như cơn gió cứ từng bước, từng bước chậm rãi len lỏi vào cuộc sống của cậu, dịu dàng, êm ả nhưng lại khắc sâu vào tận ngóc ngách tâm can. Sự tồn tại của hắn dần dần ghim chặt vào trái tim cậu, hằn đậm qua từng hơi thở, từng tế bào. Hắn mang đến cho cậu những rung cảm nhẹ nhàng. Sự bao dung, dịu dàng của hắn như nước chảy qua từng kẽ hở trong tâm can khiến cho cậu dần say mê. Hắn quan tâm, cưng chiều và chăm sóc cho cậu. mua chuộc trái tim thơ dại của Hiên Thừa, dẫn dụ nó, khiến nó từ từ thấm đẫm trong thứ cảm xúc ngọt ngào sai trái ấy. Từ bao giờ? Hiên Thừa c…