[Homeschool] Family
" Có một nơi để về, đó là nhà. Có những người để yêu thương, đó là gia đình. Có được cả hai, đó là hạnh phúc . "…
" Có một nơi để về, đó là nhà. Có những người để yêu thương, đó là gia đình. Có được cả hai, đó là hạnh phúc . "…
Tác giả: Tây Tây Tiểu LâuEditor: V.OThể loại: hiện đạiNguồn: Diễn Đàn Lê Quý Đôn Số chương: 56 chương -----Cảm giác yêu đơn phương một người mười năm sẽ như thế nào?Việc này rất đơn giản, đó chính là giữ mối hận với người đó là được rồi. Mười năm sau, Cố Hướng Tinh gặp lại mối tình đầu của cô, ở trên giường trong khách sạn. Đêm hôm đó, cô mang thai đứa con của anh."Vệ Đình Quân, nếu anh còn muốn đứa bé này, thì thả tôi đi."Người đàn ông nghe vậy cười lạnh, ép người nhào lên: "Tôi không cần đứa bé này, tôi chỉ cần em."…
Warning: Sản phẩm gốc thuộc về phim Homeschool của nhà GMMTV, đây chỉ là sự tưởng tượng của một con người đang mòn mỏi chờ phim ra ss2 vì vậy chất lượng tất nhiên không bằng bản gốc.+) Mọi địa điểm, sự kiện trong này đều là giả và phụ thuộc vào sự suy nghĩ của tác giả.Summary: Nếu như đến cái cây cũng có thể tìm cách an ủi chính mình vậy thì tại sao những cái bóng như chúng ta lại không thể yêu thương nhau? OTP của tớ tớ biết là bị dính khá nhiều drama tuy nhiên ai không thích xin hãy lướt qua, NOTP thì tránh đi cho đẹp trời đừng để một ngày của bạn trở nên u ám như cục c*t bị ngấm nước giữa trời mưa và cũng tránh làm phiền đến những người đồng râm khác. Xin chân thành cảm ơn.…
truyện do mình chuyển ver…
" Jane à , sau này chắc chắn anh sẽ luôn luôn ở bên cạnh bảo vệ em ... anh h-ứa đó "[ ... ]" Dew à , anh lại như thế rồi ... lại thất hứa với em nữa rồi "....- Thể loại :Fanfiction , lãng mạng , ngược , thanh xuân vườn trường , ... - Couple chính : Jirawat Sutivanichsak ( Dew ) × Ramida Jiranorraphat ( Jane ).....Tạm drop hoặc drop.…
Tác giả: Nam Lão ĐạiThể loại: Đam MỹNguồn: Ngàn lần hiểu nhau từ kiếp trước, đánh đổi kiếp này một lần yêu nhauTrạng thái: Full_____________________Vạt áo bào bay bay trước gió, Ma chủ ma giới ngẩng đầu nhìn từng gốc từng gốc đào khẳng khiu trơ trụi trước mặt. Ở dương gian, đây chính là nhà của y.Từng có một đoạn thời gian, từ phía Đông nhìn về núi Tản, người ta sẽ thấy một vạt đào hoa nổi bật giữa rừng cây xanh thẳm, chạy dài từ trên đỉnh mây mù xuống lưng chừng núi, đẹp đẽ mà yêu dị vô cùng.Trọn một ngàn năm... nơi này chưa từng vắng bóng đào phai.Cũng trọn một ngàn năm... nơi này đã làm thay đổi cái gọi là ma tính, biến nó trở thành một cõi âm u.***…
người ta đồn, gã lái đò kim gia hưng dạo này bỗng lười đi, chẳng chịu ngược xuôi chèo chống kiếm ăn, mà ngày nào cũng đứng bên mạn thuyền, đăm đăm nhìn về phía rặng dừa nước xa xăm. lúc người ta không để ý đâu có biết gia hưng đã đón một cậu ấm xuống thuyền…
Không có gì là ngẫu nhiên cả , tôi và cậu cũng vậy. Chỉ với một ứng dụng mà mối quan hệ chúng ta đã hàn gắn lại rồi sao?…
Viết ngắn ngắn cho dễ nhớ. Viết truyện dài xong quên luôn cốt truyện.Chap có thể ngắn hoặc dài tuỳ vô tâm trạng và suy nghĩ của ad nên mn thông cảm nhé ạ!…
mình copy lại chỉ để đọc offlineđây là link gốc : https://onedayinnovember2711.wordpress.com/list-fic/fanfic-edited-chanbaek-trung-truong-thien-tieu-manh-van/…
truyện mình copy để đọc offline…
Tác giả: Mạc Mạc Vô VănEdit: Mèo XùĐộ dài: 18 chương Thể loại: Đam mỹ, 1×1, HE, ngốc bạch ngọtNguồn: banhbaotrungcut.wordpress.com-----Trì Quan từng là một đại thiếu gia nhưng bỗng chốc tan cửa nát nhà, gia đình bị tuột dốc không phanh, phải sống như con chuột ở ngoài đường, đã vậy còn bị người người kêu đánh. Không may một ngày cậu gặp gỡ gã thợ săn Mông Khanh nhìn như một con gấu, từ đây trải qua tháng ngày bị đủ loại dạy dỗ.Trì Quan: "Bản thiếu gia muốn ăn bào ngư tổ yến! Đây là cái khỉ gì hả?"Mông Khanh: "Có bản lĩnh thì tự mình đi mà làm."Trì Quan: "Quét dọn phòng á? Bản thiếu gia chưa từng làm chuyện như vậy!"Mông Khanh: "Vậy hôm nay ngươi ngủ trên sàn nhà, còn không lao động thì đừng hòng có cơm."Trì Quan: "Cái kiểu thái độ này của ngươi rất dễ mất ta đó!"Mông Khanh: "À, đi thong thả, không tiễn."{Chú ý}1. Đoản văn, 1×1, HE, sủng nịch văn (Trì Quan:???).2. Ngốc bạch ngọt, không âm mưu dương mưu, không ngược.3. Nhu nhược túi khóc thích sạch sẽ phiền phức Đại thiếu gia thụ vs tháo hán cường tráng như gấu công.4. Văn này là không tưởng, xin đừng tra cứu. Nội dung nhãn: Tình hữu độc chung, hoan hỉ oan gia, điềm văn.Tìm chữ then chốt: Vai chính: Trì Quan, Mông Khanh. Vai phụ. Cái khác: Ngốc bạch ngọt, Thiếu gia và con gấu, ngọt sủng văn, chủ thụ, cổ đại.…
Ngày viết : 1/6/22…
Tên truyện: Nhẫn BạcTác giả: Nhã Sam TràCP: Zee Pruk x Nunew ChawarinBoth Nattapong x Newyear KitiwhutNet Siraphop x Jamessu SupamongkonTình trạng: on-goingBắt đầu: 4/8/2023Kết thúc:Thiết lập: Chủ tịch x Thiếu gia bị ghẻ lạnhGiới thiệu:Có một biệt danh New vẫn thường hay tự gọi bản thân nhưng chẳng một ai biết.Kẻ không nhà.Cậu vẫn luôn hiểu, cậu là kẻ không nhà.New đã qua cái tuổi hão huyền tin rằng sẽ có một gia đình thuộc về mình. Dẫu cho là trại mồ côi, nhà họ Lin hay nhà Panich sắp tới, tất thảy đều như nhau cả. Đều chẳng thuộc về cậu.New lặng thinh ngắm nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út. Sau đó cậu dời mắt đến bàn tay cũng đang đeo chiếc nhẫn kiểu dáng tương tự.Cậu cần gì để tâm liệu người đàn ông trước mắt có phải người cậu yêu hay không. Chẳng sớm thì muộn, nhẫn bạc trong tay cũng phải tháo ra thôi.Nhẫn bạc rất lạnh. Bàn tay người nọ lại rất ấm.Cảnh báo: Truyện có tình tiết nam sinh con, không hợp xin đừng đọc.Lưu ý: Tác phẩm đều là hư cấu dựa trên trí tưởng tượng của mình, vui lòng không áp đặt lên người thật.…
Đã nhận được sự cho phép của tác giả.Tác giả: Cỏ DạiLink truyện gốc:https://www.wattpad.com/story/198906365?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=minamoto_hikaru06&wp_originator=YVeu0I51GlHqSGxf9863aXS%2B6Z1ydr895zD%2BhO1D9QVgw0by0xk7JDIMWJhPXpZJ2cWa2EhqI7NvurlHkMVRvHhcUPY5cXtgDWIWh8ecJF6f3nKpKKcX4Sw%2BldTEa5IQ…
"Cả cái công ty này thực ra là một tổ hợp dở hơi không có thuốc chữa."--Kang Jae Young, 2019.created 14062019 by @/jeiwhypleaseyouth…
Mình thích truyện này nên đã edit lại. Mình chưa xin phép tác giả và không biết liên lạc xin phép thế nào. Mình chỉ muốn edit cho mình đọc nên nếu tác giả có thấy bản edit của mình thì cho mình edit lại nha. xin lỗi tác giả vì chưa xin phép.......Tác giả: Quân Tử Hữu ƯớcGiới thiệu vắn tắtCô được ban cho khuôn mặt thiên sứ, là một báu vật trời sinh, cô là sinh viên năm thứ nhất của đại học danh tiếng, đồng thời cũng là người yêu của Hoàng Phu Tuyệt tổng giám đốc của "Tập đoàn Thánh Hoàng" một trong mười Tài Phiệt lớn nhất thế giới, năm ấy cô mười tuổi được anh mang về từ cô nhi viện, tám năm nay vẫn ở trong lâu đài, hưởng thụ sự cưng chiều của anh.Anh, là tổng giám đốc "Tập đoàn Thánh Hoàng"- một trong mười tài phiệt lớn nhất thế giới, là hoàng tử cao cao tại thượng, ngầm ngầm lại là người lãnh đạo giới sát thủ, tiếp nhận sự quỳ lạy của mọi người đã trở thành thói quen của anh, anh như một Thiên sứ sa đọa, chưa từng có ai có thể mang đến cho anh sự rung động, cho đến khi cô gái giống như thiên sứ đó xuất hiện, tim của anh bắt đầu đập lên. . . Cưng chiều cô đã trở thành thói quen, tình yêu dành cho cô đã ngấm vào tim phổi. Anh vì cô không tiếc xây dựng một lâu đài, chỉ hy vọng cô vui vẻ không lo lắng sống cùng anh, hưởng thụ sự cưng chiều của anh là tốt rồi.Anh, là hoàng tử phúc hắc điển hình, vẻ ngoài anh tuấn, gia thế thâm hậu (vững vàng), khiến tất cả phụ nữ chạy theo anh như vịt, mà anh luôn không thấy những phụ nữ khác, lại cố tình vừa thấy đã yêu khi cô vừa mới chuyển trường đến.Anh…
ngược, ngọt có đủ:>>…
VĂN ÁNLần đầu tiên: cậu chỉ là mang hợp đồng đến mà thôi, lại bị hắn hạ dược, hắn mang theo cười lạnh nhìn cậu đau khổ giãy dụa dưới sự khống chế của dược vật. Lần thứ hai: hắn lạnh lùng yêu cầu cậu cởi quần áo ra... Hắn chẳng qua đem cậu trở thành công cụ phát tiết, mà cậu, chỉ có âm thầm chịu đựng. Lần thứ ba: "Anh muốn thế nào mới có thể buông tha tôi?"Khóe miệng hắn gợi lên nụ cười ma quỷ, tay xoa bụng cậu, "Mang thai đứa nhỏ của tôi.... Sau đó bị tôi giết chết!" Trong mắt hắn hiện lên tàn ác cùng hàn quang, bàn tay nặng nề bóp chặt bụng cậu. "Nếu như em giống như cô ấy chết đi, anh có thể buông tha cho em không?" Tay cậu vuốt ve cái bụng hơi nhô lên, nhìn làn xe cộ qua lại không dứt."Chết? Quá tiện nghi cho cậu! Tôi muốn cậu sống không bằng chết, muốn nhanh được giải thoát như thế, không dễ dàng như vậy!" Ánh mắt hắn tức giận, khóe miệng mang theo vẻ cười lạnh. "Thực mệt mỏi..." Đáy mắt cậu một mảnh thoáng lạnh, "Thật xin lỗi, em ko thể làm cho anh quên đi hận thù. Thật xin lỗi, không thể để cho anh hành hạ đến tận hứng. Thật xin lỗi, em không cách nào khống chế mình, em yêu anh...." Nói xong, thả người ngã vào làn xe đang chạy. "Xuy -" thanh âm chói tai phá vỡ sắc trời ảm đạm...…