" mày như này rồi thì sau này ai dám lấy mày nữa hả thằng kia? " " có em satang kittiphop ạ. " satang vội bật cười khi nghe câu trả lời của nó. mười hai năm bên nhau, bốn năm tương tư một thằng nhóc ngỗ ngược hơn mình một tuổi.…
Trong thế giới thượng lưu đầy thâu tóm và thủ đoạn, có một cái tên khiến người ta vừa kính nể vừa e dè: Phan Lê Ái Phương - nữ tổng tài trẻ tuổi nhất tập đoàn AP Group, kẻ nắm trong tay chuỗi khách sạn và khu nghỉ dưỡng trải dài khắp Đông Nam Á. Ở nơi tiền tài và vị thế lên ngôi, Phương bước đi bằng sự tự tin đến mức hoang dại. Không ai dám gọi thẳng tên cô, trừ khi muốn đối diện với một cơn bão lạnh lùng, sắc bén không kịp trở tay.Thế rồi Bùi Lan Hương xuất hiện - một kiến trúc sư trẻ tự do, nóng bỏng và kiêu hãnh, mang trong mình vẻ đẹp vừa thách thức vừa khiến người ta mất ngủ. Hương không thuộc về thế giới của những kẻ thượng lưu giả tạo. Nàng sống bằng đam mê, bằng những bản vẽ táo bạo, và bằng một trái tim chưa từng chịu cúi đầu.Lần đầu gặp gỡ, Phương nhìn Hương bằng ánh mắt của kẻ đi săn đã tìm thấy con mồi xứng tầm. Không vòng vo, không ngọt nhạt, chỉ có một câu ngắn gọn buông ra giữa buổi tiệc xa hoa:"Tôi không thích những thứ nằm ngoài tầm kiểm soát. Nhưng em - em chính là ngoại lệ."Hương bật cười, ánh mắt sắc lẻm:"Vậy sao? Tiếc là tôi không thích những kẻ tưởng mình có thể kiểm soát tất cả."Một lời từ chối lạnh tanh không làm Phương lùi bước. Trái lại, nó chỉ khiến kẻ điên ấy càng muốn chiếm lấy, càng muốn giam cầm, càng muốn nhìn thấy Hương phải thừa nhận rằng - nàng thuộc về cô.Nhưng Bùi Lan Hương không phải là kẻ dễ khuất phục.Khi trò chơi săn đuổi bắt đầu, cả hai đều nghĩ mình là thợ săn. Cho đến khi những bí mật gia tộc, những toan tính thương trườ…
Tấm thiệp thứ hai gửi đến hôn lễ của Canyon và ShowMaker.Thưa Satan, con nguyện đánh đổi tất thảy của mình, ngay cả linh hồn mục nát này cũng xin dâng lên Người, chỉ mong cầu ở một thời không nào đó anh ấy sẽ thuộc về riêng con...…
Lời dẫn:Người ta nói Tóc Tiên là cơn ác mộng của thương trường. Một cái nhíu mày cũng đủ khiến đối tác run sợ, một câu nói nhẹ nhàng cũng đủ dìm chết cả tập đoàn. Lạnh lùng, tàn nhẫn, không khoan nhượng - đó là những gì cả thế giới đồn thổi.Người ta cũng nói Minh Hằng là bóng hồng sắc lạnh nhất giới kinh doanh. Sắc sảo đến từng con chữ trong hợp đồng, quyết đoán đến mức chưa từng có ai dám thương lượng với nàng quá ba phút. Mạnh mẽ, độc lập, không cần dựa dẫm bất kỳ ai - đó là những gì thiên hạ nhìn thấy.Nhưng..."Tay chị lạnh quá."Tóc Tiên cởi áo vest của mình, nhẹ nhàng khoác lên vai Minh Hằng giữa buổi họp đông người, mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của tất cả."Đây là cuộc họp quan trọng đấy."Minh Hằng thì thầm, nhưng tay đã vô thức níu lấy vạt áo vest còn vương hơi ấm của đối phương."Thì sao? Chị quan trọng hơn."Tóc Tiên đáp, giọng vẫn lạnh tanh như thường lệ. Nhưng chỉ riêng Minh Hằng mới nhận ra, nơi đáy mắt cô là cả một bầu trời dịu dàng không bao giờ dành cho ai khác.Còn Minh Hằng - người phụ nữ chưa từng cúi đầu trước bất kỳ ai - mỗi đêm lại lặng lẽ đợi một tin nhắn. Và khi điện thoại rung lên với dòng chữ "Chị về chưa?", khóe môi nàng lại cong lên một nụ cười mà chính nàng cũng không nhận ra."Rồi.""Xuống đi. Em đợi chị dưới hầm xe.""Em đợi lâu chưa?""Cả đời em cũng đợi chị."Đấy. Sự dịu dàng đáng sợ nhất trên đời, chính là khi một con sói sẵn sàng thu nanh vuốt lại, chỉ để ôm chị vào lòng thật nhẹ nhàng. Và một bông hồng đầy gai cũng tự nguyện rút hết g…
𝕿𝖎𝖙𝖑𝖊: Giận𝕬𝖚𝖙𝖍𝖔𝖗: Hồ Điệp Chi Phương𝕯𝖎𝖘𝖈𝖑𝖆𝖎𝖒𝖊𝖗: Truyện gốc và nhân vật trong truyện thuộc về tác giả, riêng nội dung truyện là của mình. Mọi hành vi sao chép, đăng tải truyện đi bất kỳ nơi khác không được sự cho phép của mình đều là hành động phải lên án.𝖂𝖆𝖗𝖓𝖎𝖓𝖌𝖘: OOC, ngọt, ngược, SE, tình yêu cùng sự giân dỗi.𝕻𝖆𝖎𝖗𝖎𝖓𝖌: IzuKatsu.𝕾𝖚𝖒𝖒𝖆𝖗𝖞: Katsuki giân rồi.…
[Ephiphany: Một từ để miêu tả giây phút bạn chợt nhận ra một điều quan trọng với bạn] " Anh ghét em lắm đúng không ? "" Ừm, ghét đến mức phải nằm mơ hàng đêm đấy "…
' à ơi hoa bay lên trời, cây chi ở lại? à ơi, hoa cải lên trời rau răm ở lại chịu lời đắng cay...'à ơi phương đi lấy chồng, hương vẫn một mình à ơi táo rụng sân đình, thương phương một mình..một mình nhớ hương !…
Chủ yếu là Mục Tứ ThànhNguồn: lofter✅nghĩa là đã hoàn thànhĐa số là oneshot hoặc shortficTà đạo khá nhiều nên nhớ đọc warning tác giả đầu truyện và tiêu đềKhông thích có thể góc trái thẳng tiến ạMình bias Mục Tứ Thành nên truyện sẽ về ổng là chủ yếuAi không thích QT thì cũng đừng đọc nha…
chủ tịch hội sinh viên kiêm chủ nhiệm câu lạc bộ truyền thông sao cứ đi nhầm sang phòng tập câu lạc bộ nghệ thuật mãi thế!?warning: textfic, lowercase, ooc, hạt nhài và một chút bad wordsmọi nhân vật, tình tiết trong truyện đều là do tôi vẽ ra nhằm mục đích giải trí, không liên quan đến người thật, vui lòng không bê ra ngoài, thén kìu🫰🏻…
Epiphany (epiph·a·ny):một sự sáng tỏ về thực tế bằng trực giác thông qua một điều gì đó (chẳng hạn như một sự kiện) thường là đơn giản và ấn tượngAuthor: sollariumTranslator: LéTags: idol AU, soft…
• 𝐨𝐧𝐞𝐬𝐡𝐨𝐫𝐭 : hoa rơi giữa chốn phồn hoa• 𝐦𝐚𝐢𝐧 : lý liên hoa × phương tiểu bảo• tác giả : 𝐩𝐡.𝐠𝐢𝐚𝐨• gửi nắng vàng cho mùa hạ,• gửi tuyết rơi cho mùa đông.• gửi tình mình lại thêm đậm sâu.…