locghast | what's at 18?
(r18) đêm mười tám hay ho, tuổi mười tám gay go.…
(r18) đêm mười tám hay ho, tuổi mười tám gay go.…
Jungyeon,một thiên thần từ trên trời đến đưa những người đã mất đi về cõi trờiNayeon,một nữ sinh xinh đẹp,giỏi giang, nhiều người ngưỡng mộ…
Lần đầu viết mong mn ủng hộ✨Đọc đi nhìn rì, đọc xong nhớ vote là tui zui rùi…
"Tôi muốn trả ơn cho anh""Không cần đâu, yêu tôi là được rồi"…
Arjuna một người đam mê với bộ phim hoạt hình thửa nhỏ của mình. Trong một lần thử cảm giác của "tự tử" là như thế nào thì cậu xuyên mịa qua Boboiboy luôn :) {Thật ra thì bìa truyện không liên quan chi mô tê tới cốt truyện cả :)}Mô tả:*Nhảm*Nhàn chán*Ooc nhiều*Thô tục*Tôi thuộc dòng dõi của N-N#N-N#V-A#MeowAuther#Sir_Fox#Nem#Cá Muối#Tiểu Vũ…
Lần đầu tiên gặp mặt, hai chân không tiện hành tẩu hắn đang bị đuổi giết. Bên người thị vệ vì cứu hắn, chỉ có thể đem sát thủ dẫn rời đi, hi vọng có thể cho hắn khai ra một cái đường sống. Hắn chật vật tránh ở trong bụi cỏ, nàng thì tại ngồi ở trên cây thú vị xem, xem hắn chật vật. Xem bị huyết vị đưa tới bầy sói hướng tới hắn dần dần vây quanh, muốn dùng lợi trảo đem hắn tê thành mảnh vỡ đến điền đầy bụng. Nàng nhưng vẫn còn cứu trợ hắn, lại không là vô điều kiện , mà là đem trên người hắn tối đáng giá ngọc bội lấy mất. Nàng nói nàng kêu Y Hàn Giang, là đến Hoàng đô nhận thân . Sắp chia tay chia tay hắn còn đang suy nghĩ, là thế nào một nhà cô nương như vậy "Không thể tưởng tượng, không giống người thường". Thẳng đến lần thứ hai, bạn tốt đến lễ bộ thượng thư trong phủ hạ sính, hắn lại gặp nàng, thế mới biết hiểu nàng thân phận. Nàng này làm sao là tới nhận thân , có nàng như vậy nhận thân sao. Rõ ràng muốn đem thượng thư toàn gia làm cho "Gia đình không yên, gà chó lên trời".…
Title: Ước Nguyện Cho Một Tình YêuCouple: Taehyung × Y/NThể loại: Ngôn tình, Angst, BE, Oneshot.Chú thích: Cốt truyện được lấy bối cảnh trong thời kì chiến tranh thế giới thứ nhất (WWI)…
Viết cho 2 bạn lớn.…
Một mực cảm giác chỉ cần bằng hữu hầu ở bên người, tình yêu là cái có cũng được mà không có cũng không sao đồ vật. Thế nhưng là ta sai rồi, tại bằng hữu đều có được tình yêu thời điểm ta chợt phát hiện nguyên lai mình cũng là sợ cô đơn. Không nghĩ tận lực tìm cái gì, chỉ hi vọng thuận theo tự nhiên...An bình, ngươi tại sao muốn nói cho ta, ta cũng không phải là tất cả sự tình đều có tự mình đi làm. Nếu như ngươi không nói, có lẽ chúng ta liền sẽ không tổn thương nặng như vậy...Vũ khiêm ca, vì cái gì ngươi cũng muốn nói giống nhau? Ta không muốn thương tổn, nhưng là ta lại tại một mực tổn thương...Nội dung nhãn hiệu: Đô thị tình duyên Thi đấuLục soát chữ mấu chốt: Nhân vật chính: Tiểu Vi ┃ Vai phụ: An bình, tốt lam, vương uyên, vũ khiêm ┃ Cái khác: wcMột câu giới thiệu vắn tắt: Một mực cảm giác chỉ cần bằng hữu hầu ở bên người, tình yêu…
Một hôm nọ cả một tiểu đoàn bị dụ vào một căn nhà hoang và rồi.....…
hmh×kjh. Đam mỹ. HE…
Truyện được sáng tác như những trang nhật ký của Newwiee - Our Polar BearNhững điều được viết hoàn toàn dựa trên cảm xúc chủ quan của mình. Mình rất hoan nghênh những lời nhận xét chân thành từ phía bạn đọc để giúp mình ngày càng cải thiện kỹ năng viết của mình.Nếu bạn không chọn tiếp tục là một Polca, bạn có thể click back vì không yêu, xin đừng buông lời cay đắng.Mãi yêu cả nhàMây#oncepolcaalwayspolca…
Nguồn: ngonphongcomics.comNgười up : ttthaothuThể loại : ngôn tình - hiện đại…
cần một gia đình vô đăng kí nha ~°~mình rất vui khi gia đình nhỏ của mình có thật nhiều thành viên ^•^…
Occ.Viết theo trí tưởng tượng và cơn đói Romance trong Hogwarts Legacy.…
Nhật ký…
Việt Nam trong bối cảnh hậu WWIII vẽ nên bức tranh sống động về sự kiên cường, đoàn kết và khát vọng tái thiết đất nước. Từ đống tro tàn, Việt Nam vươn lên mạnh mẽ, mở ra kỷ nguyên mới đầy hy vọng và thử thách.Liệu quân-dân Việt Nam sẽ phải đối mặt với những gì? Tương lai họ sẽ đi về đâu?-----------Vietnam in the post-WWIII context paints a vivid picture of resilience, unity and the desire to rebuild the country. From the ashes, Vietnam rose strongly, opening a new era full of hope and challenges. What will the Vietnamese army and people face? Where will their future lead?…