"tôi thấy cậu ấy ngồi trên xích đu ngoài sân, mắt nhìn xa xăm ra phía cổng..."thể loại: bệnh tâm thần, se, ngôi thứ nhất (1s sea)cốt truyện có khả năng gây khó chịu.---FIC CHUYỂN VER CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI BẤT CỨ ĐÂUlink fic gốc: https://www.wattpad.com/story/258976559?utm_source=ios&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details&wp_uname=miedlyz…
Ninh Du đa thế giớiTG1: Long tộc x chàng tiên cáTG2: Alpha x OmegaTG3: Giáo sư x giáo thảoTG4: Thanh mã trúc mãTG5: Cún con công x lạnh lùng thụTG6: Tướng quân x hồ ly TG7: Con trai ông trùm x đàn emTG8: Tổng tài x bạch nguyệt quang* Quà sinh nhật Tử DuTG9: Chú x cháuTG10: Lớp trưởng x hs mới…
Đây là lần đầu mình viết truyện về diễn viên. Thường thì mình chỉ viết hậu phim hoặc về nhân vật phim mà tại cái phim này nó kết HE rồi nên về phim thì không có gì để viết. Bối cảnh truyện thì cũng y chang ngoài đời thôi. June và Enjoy là diễn viên chính của một bộ GL Thái. Hai người từng chơi thân với nhau từ bé nhưng bỗng có 4 năm nghỉ chơi và họ gặp lại sau bộ phim GL. Là tri kỷ tái ngộ hay là tình cũ đã quên? Là tôi yêu em hay là em yêu tôi?Ngược tâm, có thể ngược thân. Ngày dài tháng rộng, một số chuyện bỗng nhiên không còn muốn nói thành lời nữa rồi. Cứ vậy đi.…
★ Đã Tạm Dừng ★Author : AlishaDaWoflTranslator : ThanAnnDfType : Creepypasta, cute, chibis, yandere...| Story Description |Bạn dự định sẽ nuôi một thú cưng nhỏ để tâm trạng thoải mái hơn. Nhưng không ngờ rằng, bằng một cách nào đó. Bạn đã nhận nuôi một bé sát nhân tí hon. Hãy thử tưởng tượng vào một buổi sáng thức dậy, bạn không còn thấy mỗi bé creepy của mình nữa, thay vào đó là rất rất nhiều bé...Bạn sẽ cố loại bỏ chúng, hay cố gắng giữ chúng lại và ban phát tình yêu thương. Chà, đó chỉ là vấn đề thời gian ~-----------------× Note ו Tác phẩm không thuộc quyền sở hữu của tôi.• Ý tưởng không phải của tôi.• Hình ảnh đã được sử dụng không phải của tôi.…
Ngày anh trải giấc mơ anh trên đường em bước...RÊVEUR - POEMWRITER: KILIG - K.STATUS: ON-GOINGCOPYRIGHT BY KILIG - Please don't not take away without permission from the author.…
Endorphin được coi là chất giảm đau tự nhiên của cơ thể, giúp giảm đau và tạo cảm giác thư giãn. Khi cơ thể bị đau hoặc căng thẳng, endorphin được giải phóng để giảm bớt sự khó chịu và mang lại cảm giác dễ chịu…
Ending 1: Table for one.NẾU như Vincent không hề giết Manon và có một mối quan hệ bạn bè tốt với cô ấy.Vào ngày làm việc thứ bảy sau khi Rody nghỉ và cậu có thể liên lạc đồng thời làm hòa lại với Manon.Wow ohVincent không nhận ra tình cảm của bản thân mình cho tới khi ngày Rody và Manon cưới nhau thì hắn mới thấy hối tiếc.Tình cảm phức tạp với người yêu mới của người yêu cũ.Vincent chăm con cho nyc lẫn crush (◍•ᴗ•◍)…
"Thế nào?" Sean cúi thấp đầu xuống, khoảng cách gần đến mức Yn có thể nhìn thấy từng tia máu đỏ quạch nơi khóe mắt hắn. Giọng hắn khàn đặc, gạt qua màng nhĩ cô như tiếng đá nhám mài trên kim loại: "Pha ép xe ở Pit Lane ban nãy... cô thấy thế nào? Đã đủ dữ liệu để viết một bài chửi tôi trên tờ báo giẻ rách của cô chưa?"Yn hơi lùi lại, lưng cô đã chạm sát vào mảng tường bê tông lạnh ngắt. Cô ngẩng cao đầu, ánh mắt đối xước trực diện với đôi mắt đang bùng bùng lửa giận của hắn:"Cực kỳ tệ hại! Đó không phải là F1, Sean. Đó là sự vô học của một kẻ dùng chiếc xe trị giá hàng chục triệu đô để giải quyết sự cay cú cá nhân. Anh nghĩ hành động đó trông ngầu lắm sao?""Tôi không cần trông ngầu!" Sean nghiến răng, hạ thấp giọng xuống thêm một tông, sát rạt bên vành tai cô. "Tôi chỉ cần chiến thắng. Tôi đứng P1, còn thằng hoàng tử Ferrari của cô thì phải xếp sau đuôi tôi. Đó là thực tế."Hắn cười khẩy, thản nhiên tận hưởng sự giận giữ đang cuộn lên trong ánh mắt Yn. Nhưng Yn không xù lông nhím như hắn kỳ vọng.Cô nhìn hắn, lặng đi vài giây. "Anh nghĩ tôi giận vì anh ép xe Keonho hả?" Yn cất giọng nhẹ hẫng, nhưng từng từ từng chữ lại sắc lẹm như lưỡi dao mổ rạch thẳng vào tim hắn. "Không, Sean. Tôi chỉ thấy tiếc cho anh thôi."Gương mặt Sean khựng lại, đồng tử hắn co rút. "Cô nói cái gì?""Tôi tiếc cho tài năng của anh." Yn rướn người lên một chút, ánh mắt đằng sau tròng kính phản chiếu sự thương hại trần trụi. "Anh có tốc độ của một nhà vô địch, nhưng tâm lý của anh thì chỉ là một đứa trẻ…