Đây là câu chuyện có thật và nó là những góc tối trong tâm hồn của tác giả. Vì suy nghĩ quá nhiều mà cô tự đẩy mọi người ra xa, cô mắc kẹt trong tòa tháp tiêu cực mà cô tự dựng nên và không ai có thể cứu cô, chỉ có cô mới có thể tự cứu lấy chính mình.…
"MUỐN CHẾT THÌ CŨNG PHẢI ĐỢI TRÀ SỮA TỚI ĐÃ"Tôi nhắn cho An đúng một dòng:"Em muốn nhảy lầu."Một phút sau, anh gọi."Chờ xíu, anh đang đặt trà sữa. Vị gì?"Tôi ngơ. "Hả?""Nếu em định nhảy, ít ra cũng nên uống lần cuối. Anh đang đứng trước quán trà sữa, em uống gì để anh mua?""... Sữa tươi trân châu đường đen, nhiều sữa, ít đá.""Ok. Về nhà chờ anh. Lên lầu nhảy chi. Uống xong rồi tính."Tôi nhìn màn hình tối đen sau khi cuộc gọi kết thúc.Một phút sau, tôi cười.Có lẽ, tôi không cần nhảy nữa."Tình yêu không chữa lành liền, nhưng có thể giúp mình không cô đơn trong lúc vật lộn."P/S: Hôm nay tui xin ra mắt đứa con đầu lòng mang tên "EM OVERTHINKING, ANH OVERTIME".Một truyện đam mỹ chữa lành.Thụ muốn tự tử, công thì đặt đồ ăn cản lại.Ai thấy thú dị, nhớ like và ủng hộ tui với nhen 🥹…
Cất ngọc vào rương.--------Mấy ý nghĩ bất chợt (plot, đoản về char lẫn otp, phân tích, theory,...) mà tui rất ưng nhưng không có hoặc chưa khả năng hoàn thiện (bị trầm cảm dí). Viết ra để tôn trọng một chút tinh thần còn hơi tốt tốt của bản thân (??) Ai thấy thú vị có thể đem đi, có gì hú tui một tiếng là được.Ai cũng mắc overthinking giống tui mà muốn tâm sự (về fd hoặc cuộc sống) thì cứ hú nha sẵn lòng lắm luôn.Tui viết đủ loại fd còn dính thêm giả thiết vào crossover, si, au,... Nếu dính fd bạn thích vào fd ghét, hc char không hợp hình tượng trong lòng thì cũng làm ơn hãy thoát hoặc lướt qua, con tim tui nó mong manh không chịu nổi đả kích nặng nề đâu (góp ý hoặc cmt nghiêm túc chữa logic thì hoan nghênh).…
My first piece of writing. Just a short one which has been in my mind for a long time. It's about a Vietnamese funeral custom and drinking habit that I dislike.…
Thể loại: Đam mỹ, Xuyên Thư, Huyền Huyễn, Hệ Thống, 1x1, Chủ Thụ.Tác giả: Sứa Trong Suốt.**Công là ông tổ ngành overthinking **Thụ vô tri mạch não thẳng tắp.Dĩnh Nhiên sau khi chết thì bị hệ thống kéo vào thế giới tiểu thuyết, nhiệm vụ của cậu rất "đơn giản", nuôi nấng nhân vật phản diện, làm đế sư cho nam chính, làm ông mai cho muội muội nam chính.Dĩnh Nhiên: "Nhẹ nhàng quá ha"Hệ thống Cục Bột Nếp: [Đây chính là vinh dự đó nha kí chủ]Dĩnh Nhiên: "Vinh dự của vú em"[...]Dĩnh Nhiên rất có tâm với nghề, tích cực làm nhiệm, chăm sóc trông coi ba đứa trẻ rất chu đáo, đồng thời cũng không quên nâng cao thực lực bản thân, cậu rất hài lòng nhìn cuộc sống mới của mình cho đến khi nhìn thấy nam chính rút kiếm muốn thọt phản diện..."Dĩnh Nhiên! Hắn muốn ngủ với người!" Nam chính gào thét chỉ kiếm về phản diện nào đó.Dĩnh Nhiên cười tươi như hoa:"Ngủ cùng thôi mà có gì đâu?""..."Ai đó cười thầm...Cho đến khi thật sự "ngủ" rồi cậu mới nhận ra thì đã muộn màng, hoa cúc đã thành hoa hướng dương…
•Tên: CUỘC ĐỜI EM TỰA HOA HƯỚNG DƯƠNG (PondPhuwin)•Tên khác: MÉLANCOLIE( Tiếng Pháp: nỗi buồn)•Tác giả: Eirlys Sepher*Đây là truyện do chính tác giả viết, không phải truyện dịch*•Thể loại: Boylove, sinh tử văn, HE( hoặc BE). (Trầm cảm tâm lí bất ổn nhưng vẫn yêu thật lòng công X Overthinking, suy nghĩ tiêu cực, có ý định tự tử thụ)•Trạng thái: đang lết:)))-VĂN ÁN:"Em là một bệnh nhân máu trắng giai đoạn hai, chỉ còn vài tháng nữa em có thể đến với thế giới bên kia. Người ta thường nói "cuộc đời em tựa hoa Hướng Dương". Nhưng em lại không hiểu tại sao người ta lại nói em như vậy. Cho đến khi em gặp hắn"…
Cx có thể nói đây là Creepypasta ArtNhững trash của tớ từ thời kỳ đầu cho tới giờ Tớ vẽ ko dc đẹp cho lắm, nhìn Fail lắm . Xin hãy ủng hộ tớ . Mến các cậu nhiều lắm !!_ỤwUFanCreepypasta…