Author: Ayumi Amamiya Ngân.@Bản quyền thuộc về tác giả. Truyện xuất bản ngày 26/10/2017. Hãy đọc truyện, để lại comt nhận xét và vote nếu thấy hay hoặc vì công sức của tác giả nhé!Bìa des bằng cover wattpad. Tớ biết nó xấu, tớ sẽ khắc phục sau. Ai hảo tâm có thể làm giúp tớ cái bìa, tớ rất cảm ơn....Hí hí hiện tại mình đã thay bìa. Tạm ổn rồi. <3…
Vâng :)))) não tớ rất thú vị :))) và giấc mơ của tớ dài lắm nên phổ thành truyện có vẻ thú vị :))) cứ một chap là một câu chuyện khác nhau, một giấc mơ khác :))) enjoy :))…
một câu chuyện cho vui nên sẽ không có bìa, tôi sẽ giới thiệu trong chuyện.Chủ yếu là những suy nghĩ và tâm trạng của tôi trong thời gian tôi viết thay đổi khá nhiều.Mong là mọi người đọc thấy cẩu thả hay như nào thì đừng chửi tôi vì tôi không phải nhà văn, đồng thời cũng sẽ chẳng gọi cái này là tác phẩm đâu.…
Có thứ gì có sống trong khu rừng phía sau nhà của Taehyung. Truyện trans chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang đi nơi khác. Lưu ý: Tất cả mọi hình ảnh & nội dung của truyện đều thuộc về tác giả Bellenciaga(?). Link gốc của truyện: https://archiveofourown.org/works/18770551…
Có những ngày, cô sống như một chiếc bóng của chính mình.Buổi sáng thức dậy, mở cửa sổ, ánh nắng vẫn rơi xuống bậu thềm dịu dàng như mọi khi. Thành phố vẫn ồn ào, người ta vẫn nói cười, thời gian vẫn trôi theo cách của nó. Chỉ có cô là không còn biết mình đang trôi về đâu.Có những điều không thể thỏa hiệp.Không phải với thế giới - mà với chính trái tim mình.Cô học cách im lặng trước những câu hỏi, học cách mỉm cười trước những lựa chọn đã được sắp sẵn. Nhưng đêm xuống, khi căn phòng chỉ còn tiếng kim đồng hồ khẽ chạm vào từng giây mỏng manh, cô nghe rõ tiếng lòng mình rạn vỡ.Và rồi giấc mơ đến.Không ồn ào.Không báo trước.Chỉ là một khoảng không mờ sương, nơi ánh sáng nhạt như ký ức cũ. Ở đó, anh đứng chờ - như thể chưa từng rời đi, như thể đã quen thuộc với mọi nỗi buồn của cô từ rất lâu rồi.Cô chưa từng hỏi anh là ai.Bởi trong giấc mơ, những câu hỏi về thực tại dường như không còn cần thiết.Anh không đưa ra lời khuyên. Không chỉ đường. Chỉ lặng lẽ lắng nghe, để cô được nói những điều mà ban ngày cô không đủ can đảm thừa nhận.Có lẽ anh là một ảo ảnh.Hoặc cũng có lẽ... anh là phần dịu dàng nhất còn sót lại trong cô.Và thế là, giữa những đêm dài, cô bắt đầu học cách trò chuyện với giấc mơ - như một cách trò chuyện với chính mình.…
here, tổng hợp những thứ xàm tui làm với chất văn như bòi của tui.note : tất cả những thứ trong đây đều là hư cấu, không có thực, được làm với mục đích shitpost và giải trí. Mong hiểu cho.…
Author : Mee của nhà Lều có bốn bạn xinh xinh. :3Pairing : JJP/ BumNyeong/ BniorDisclaimer: nothing but this fic belongs to meCategory : GeneralRating : PGWarning : Non OOC. Status : one-shot. CompletedNote :- Fic thuộc project chủ đề Tháng Năm mừng kỷ niệm JJ Project- Fic thuộc page DoubleJ - MS9394Summary :I want you to find me, and save me...…
Truyện này mình viết lâu rồi, bây giờ dùng lại Wattpad tự nhiên mình muốn đăng, nên mình không nhớ nội dung lắm (mình không muốn đọc lại). Dù sao thì, chỉ là fanfic Tokyo revengers thôi.…
Đỗ Bạch Hoa là fan cuồng của bộ novel tình yêu xinh đẹp nhưng vì cái kết của bộ truyện đó quá lãng xẹt mà khiến cho cô ấy tức, như những câu truyện xuyên không khác, cô ấy gặp truck-kun và xuyên không thành nữ chính của bộ truyện đó charitomenos omorfia de kukuro nữ chính của cuốn tiểu thuyết đó " người đã bị tên nam chính nhút nhát giết chết "…
Nổi hứng mà viết, viết theo cám tính Văn phong yếu kém, rất tùy tâm trạng mà viết. Thuộc thể loại đoản văn. lưu ý: Pic về cityhumans , Sài Gòn x Hà Nội , girlxgirlPic không có thật ,tất cả đều là do sự khùm đin của tác giả viết lên…
tất cả những bản thảo dở dang mình viết cho yoon jaehyuk và park jihoon. chúng cũng không hay đâu, và khá vô nghĩa nữa, nhưng chỉ là mình cứ tiếc nuối hoài thôi.mình thực sự muốn viết cho hai em thật nhiều thật nhiều mà.…