chạy qua những miền kí ức | btsrv
chúng ta thừa biết rồi mọi chuyện sẽ chẳng đi đến đâu.[hoseok & seungwan; btsrv]…
chúng ta thừa biết rồi mọi chuyện sẽ chẳng đi đến đâu.[hoseok & seungwan; btsrv]…
"mưa rơi rồi"made by hwangju=> request-> 24092018↪bookcover by : @---Min_YunKi--- (@AnGia_Team)…
Let's go back to the past to witness our love…
Trên khắp các cõi đa vũ trụ hàng trăm triệu năm về trước khi các hư vô hình thành thời đại mà các vị thần vẫn còn ẩn mình giữa xung quanh, Amaterasu tia sáng chiếu sáng sự vĩnh hằng-đã trở nên mệt mỏi với chu kỳ thờ cúng, nghi lễ và các trận chiến vũ trụ bất tận nằm bên rìa ngoài của hư không lẫn dòng thời gian . Khao khát hòa bình (và một tách trà đúng nghĩa), bà rút lui khỏi thiên đường đến một vết đen mặt trời nhỏ bé, bị lãng quên ẩn mình trong bầu trời mùa xuân trong xanh của Kyoto. Tại đây, bà thề không bao giờ bước chân ra ngoài nữa. người đã tạo ra một bức tường khái niệm trong ngôi nhà như một sự bảo vệ chưa từng bị phá hủy dù dừng thời gian đi qua đi chăng nữa người đó sẽ vẫn ở ngoài hoặc dịch chuyển đến đó sẽ bị đảo ngược không gian lẫn thời gianMột á thần vừa xuất hiện cậu tên là yamato,người phục vụ thực tập đảm nhận công này hay bối rối về xã hội quanh cậu, có sở thích về thần thoại và năng khiếu tình cờ gặp phải điều không thể. Khi yamato phát hiện ra một ngôi đền rộng lớn nằm giữa những tòa nhà chung cư bằng bê tông được che phủ thần tính khiến cậu không thể cảm nhận ai đang ở trong những cánh cổng tori rực rỡ với ánh sáng trời đất -cậu không tìm thấy một vị linh mục nào cả chỉ thấy một cánh cửa trượt, đằng sau là Amaterasu với chiếc kimono lấp lánh với chín đuôi cáo đằng sau tạo ra một áp lực tác động đến các gian quan cơ thể đang say sưa chẳng làm gì, nàng lơ lửng trên không khí đang đọc một cuốn truyện của mình,làm thế nào yamato chúng ta giải cứu nữ thầ…
[Tạm drop]Tôi sẽ mãi bên em -Bae Joohyun-• Au:Nờ Tờ • Một ít ngọt ngào của Wenrene-- Đây là ý tưởng nảy lên trong đầu khi tôi đang ngồi suy ngẫm về tương lai chứ không lấy cắp từ ai hết ạ.…
moodboard showroom.…
Những câu chuyện của các cô cậu đáng yêu ơn Kpop…
❝ Ta và chàng sẽ lại gặp nhau, cùng nắm tay nhau đi đến nơi chân trời.Có thể là kiếp trước, cũng có thể là kiếp sau, nhưng không phải là kiếp này. ❞©fedecastle.…
xin chào đến với một trăm lẻ một cách thả thính ngọt nhưng vẫn ngầu của mấy anh zai.motif không hoàn toàn là của tớ…
Cùng Irene và Kang Seulgi phá án!Tất nhiên có sự xuất hiện của bộ ba Yeri- Wendy - JoyDisclaimer: They don't belong to me.…
𝐂𝐡𝐢 𝐥𝐚 𝟏 𝐜𝐮𝐨𝐧 𝐧𝐡𝐚𝐭 𝐤𝐢 𝐝𝐮 𝐊𝐩𝐨𝐩 𝐜𝐡𝐮𝐚 𝐝𝐮𝐧𝐠 𝐯𝐨 𝐜𝐮𝐧𝐠 𝐧𝐡𝐢𝐞𝐮 𝐤𝐢 𝐧𝐢𝐞𝐦 𝐜𝐮𝐚 𝐭𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐱𝐮𝐚𝐧...💜…
forget là một tản văn nhỏ mình viết khi nhớ đến một người mình đã gặp ở cấp ba, mình biết nó thật vụng về và khó xử nếu người đó đọc được nên mình đã chuyển nó về câu chuyện giữa seulgi và irene - một tình yêu khác của mình.…
fic nhỏ cho Seulrenetác giả: ncham…
tuy tiểu mỹ thụ nhà tôi cao, nhưng em ấy vẫn không bao giờ đè được ba chị công lưu manh cảmain actress: bae thỏ + chichu + bảy ế + sò cuksukdiễn viên phụ + quần chúng: a lotđóng thế: đéo cócuộc sống sa đọa của các nhân vật trong fic sẽ khiến bạn cạn quần để độiwarning: bad language, h & h & h, lowercase (ít)bookcover by: @hinabodes…
Tác giả: Jun.mon_amour/_imbae_KHÔNG ĐỒNG Ý CHUYỂN VERWenrene/YermseulBae Joohyun dành 10 năm đơn phương Son Seungwan, liệu Son Seungwan có vì vậy mà cảm động trước tình cảm của nàng hay không?…
Đây là Câu chuyện tình yêu Boylove của Polandvà Nazi Obristan,zui zẻ đọc nha, có gì góp ý hen:)))…
[Cách để chăm sóc bạn đời là Người Sói của bạn : Hướng dẫn của Bae Joohyun]Joohyun đã ở cùng với người vợ là người sói của mình - Seulgi, một khoảng thời gian thật sự dài. Trên thực tế, đã rất lâu để nàng có thể có một ý tưởng tuyệt vời như này, nàng nghĩ rằng một cuốn sách hoặc một cuốn hướng dẫn chi tiết không chỉ là về hôn nhân, mà là làm thế nào để chăm sóc đúng cách cho người vợ là sói của nàng, nó không chỉ thú vị mà còn có thể giúp ích cho những người khác. Nó nên được người sói chấp nhận, tất nhiên rồi!.…
Những mẩu chuyện nhỏ mình nghĩ đến trong ngày, chỉ vì tình yêu kpop nhẹ nhàng nhưng sâu sắc.…
you're the most precious thing I've had…