Tưởng tượng Hogwart như một trường pháp thuật hiện đại hơn đồng thời có sự phân hoá giới tính. Ron, một Beta với áp lực nhiều bề nhưng cậu không thể giải toả cùng ai. Bạn gái chia tay, gia đình lơ là, áp lực đồng trang lứa, cuối cùng cậu lại tìm được người chịu lắng nghe cậu nơi bên kia khung cửa sổ. Đó là ai?Hơi hướng hiện đại, tương lai tý =)))…
ngày nào cũng thế, âm vọng vang bên tai, tiếng dương cầm làm người chợt nhớ đến kẻ đã khiến người hoá rồ như cơn mưa không chịu dứt.//25062017là test của tớ dành cho team WannAugenblick.…
Ở rìa của một hành tinh nhỏ, nơi mặt trời chỉ mọc một lần mỗi năm, có một người con trai ngồi uống sao trong những chiếc ly thủy tinh mẻ góc.Cậu gọi đó là rượu. Nhưng thật ra, đó chỉ là những ký ức nguội lạnh được chắt ra từ lồng ngực.Gawin - người ta vẫn gọi cậu là "kẻ nghiện rượu" - sống một mình trên hành tinh ấy. Mỗi đêm, cậu chưng cất những điều không ai nhớ nữa: một cái ôm hụt, một lời yêu chưa nói, một cái nhìn ngoảnh đi. Cậu ép chúng thành thứ chất lỏng không màu, đổ vào ly, uống, rồi ngủ vùi trên quầy bar của chính mình.Cậu bảo: "Tôi uống... để quên rằng tôi đã từng tin vào ai đó."Cho đến một hôm, có một người rơi xuống hành tinh ấy.Anh không rơi theo kiểu thiên thạch, cũng không phải tàu vũ trụ. Anh rơi như một hạt bụi sao - lặng lẽ, nhẹ tênh, nhưng làm xáo trộn cả cơn buồn ngủ dài của cậu bartender cô độc."Cậu có ly sạch không?" - Joss hỏi, đặt chiếc ba lô đầy những ngôi sao nhỏ lên bàn."Tôi chỉ có ly vỡ thôi," Gawin nhếch môi, "chúng phản ánh đúng con người tôi."⸻Mình nghĩ ai rồi cũng từng là "kẻ nghiện rượu" theo cách của riêng mình. Và cũng như Hoàng Tử Bé, điều mình cần không phải là ai đó trách mắng, mà là một người chịu ngồi xuống, hỏi han, và lắng nghe mình thật lòng.P/s: Ý tưởng đến sau 7749 lần nghe Hoàng Tử Bé trước khi đi ngủ + bí ý tưởng cho mấy truyện khác 🥹 chúa tể của những chiếc hố nhưng trộm vía làm biếng lấp 🥱 cơ mà truyện này chắc chỉ là tản văn vu vơ chơi chơi vài chương thôi chứ k drama căng cực gì đâu 😇…
Cre: Minblackcat. wordpess.com Pairing: HunHanSummary: Tuyết... nó có phải định mệnh không..?Category: SE Đây là mình thấy wapttad không có fic này nên mới đăng .. là đăng chui.. mấy bạn đừng đi mách chị Au, không thì vừa ăn chửi vừa không có fic để đọc, nếu chị ấy thấy rồi thì.. Tỷ Tỷ a~ e xin lỗi...…
[JossGawin] Điệu Waltz Dưới Ánh TrăngThể loại: Lãng mạn, cổ tích giả tưởng, giả trang, hôn nhân sắp đặt, slow burn, hài duyên dáng, HETagline: "Yêu nhau từ một điệu waltz. Kết hôn vì một lời hứa. Và nhận ra - hóa ra ta cưới đúng người, đúng thời điểm."Trong một thế giới nơi ánh trăng tan ra trong không khí, và lời hứa trong cơn say có thể trở thành định mệnh, hai vương quốc chạm nhau bằng một hôn ước mà không ai kịp hỏi: người được gả đi có đồng ý không?Một "công chúa" chưa từng thật sự là công chúa.Một hoàng tử không muốn chọn người bạn đời từ một bức tranh.Một đêm vũ hội nơi ai cũng giấu mặt, và một điệu nhảy ngắn ngủi đã gieo vào tim họ một điều gì đó chưa gọi tên.Họ gặp nhau trong ánh trăng, xa lạ.Rồi cưới nhau dưới ánh đèn cung điện, không nhận ra.Đây là câu chuyện về một chiếc nhẫn bị rơi.Một ánh mắt không quên.Và một người chồng cố tán lại vợ mình - sau khi phát hiện ra, hóa ra mình đã yêu người ấy từ rất lâu.⸻"Em ấy là người ta đã yêu trong điệu waltz đầu tiên.Là người ta vô tình cưới.Là người ta đang cố tán lại."…
Jimin làm việc cho một dịch vụ chat sex, và không biết ma xui quỷ khiến kiểu gì mà anh lại gửi nhầm tin nhắn cho cái chàng cùng anh làm báo cáo.Title: whatever gets you offAuthor: Rosie (@pinkjiminssii) - Twitter-------------------Trans by Hi - Golden Moon Cafe. Do not take out.…
Tác phẩm:Ai Đưa Cơn Mưa TớiTác giả:RyHoang91Thể loại: truyện ngắn, đô thị, hiện đại, cưới trước yêu sau, Ngược tâm, HE, hiện đại, tổng tài....*Lưu ý: Truyện không giành cho những trái tim yếu đuối, mong manh...không thể nuốt trôi thì xin lướt ngang đời nhau, tránh chửi nhau, tổn thương nhau, xin cám ơn!!😂😂"AI ĐƯA CƠN MƯA TỚIDỘI MÁT CÕI LÒNG TÔIĐỂ TÂM HỒN ĐỔI MỚI"Linkhttps://www.wattpad.com/story/267637706?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=VVinH12&wp_originator=35G2tCK9gzUZpNbLMy3%2BoI2UsrpfVuNxmwWtsJ%2Bfjk7YvdLjjFdmd8FmNKpsT6o1agIwuVftqzuSHCQ%2BtPdsXt3oUChlxTPn0OwfYxy6jyGt%2FoWjdwoAnM4by9kaPWCK…
Tên truyện: Tiểu Thiếp Không Dễ Làm (小妾不好當)Tác giả: Đào Giai Nhân (陶佳人) Converter: Củ LạcLink convert: http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=139843 Editor: Y Nhã a.k.a Ryuu-chanThể loại: Xuyên sách, sủng, cổ dại.Độ dài: 145 chương + 2 ngoại truyệnTiến độ: Đã hoàn ^^Nhân vật chính: Dư Lộ - Tiêu Duệ Văn án: Dư Lộ xuyên qua, xuyên đến một quyển tiểu thuyết mà cô mới đọc xong. Không có xuyên thành nữ chính là nha hoàn đi theo Vương phi từ nhỏ, mà là thành một cái chướng ngại vật trên đường thành công của nữ chính. Dư Lộ nhìn nam chính đại nhân đang nhìn cô chằm chằm không chuyển mắt, trong lòng lệ rơi đầy mặt. Lời editor:Truyện cũng được đăng bên nhà mình, mời các nàng ghé qua xem: ryuuchanblog.wordpress.com…
Truyện này không dành cho đàn ông mang bầu và trẻ em đang cho con búChủ yếu để giải sì trét sao bao nhiêu ngày thi vật vãChuẩn bị khăn giấy nha, khóc rất nhiều…
Hối hận quá khứ sao ? Tương lai đã mất khát vọng đã nát ý chí không còn,mỗi ngày trôi qua đều theo 1 mô típ lặp lại vô tận cho tới khi .... lời mời đến....có thể của tử thần....cũng có thể là của hy vọng. Tỉ tỉ thế giới trong vũ trụ chia sẻ chung 1 biển linh hồn. Nó có vô số tên từ vô số thế giới,warp,soul realm,minh giới,địa ngục,âm phủ,thiên đàng,cõi vĩnh hằng,cánh đồng bất tận....Linh hồn một người sau khi rời khỏi thế giới họ đang ở sẽ đến nơi đó rồi từ đó nhảy xuyên qua vô số cánh cổng để đến nơi mà nó cần tới,đây là hiện tượng isekai cũng có thể gọi nó là luân hồi,đầu thai...Bạn có chắc là linh hồn của bạn đến đúng nơi nó cần đến chứ,bạn có cảm thấy lạc lõng giữa xã hội dù đang ở giữa nơi đông người ? Sau đây là một câu chuyện nho nhỏ về 1 kẻ phiêu lưu giữa hằng hà sa số thế giới. Cám ơn bạn đã đọc…
"Tôi gặp tử thần lần đầu tiên khi bảy tuổi.Hắn không nói gì. Chỉ đứng đó, khoác áo choàng đen, và vẽ hình một con mèo lên ô kính phủ sương.Kể từ hôm đó, tôi không chết.Nhưng tôi cũng chưa từng thật sự sống."Có người nói tử thần là một điều khủng khiếp.Nhưng với Gawin, tử thần là người đã luôn ở đó - lặng lẽ, trầm mặc, đứng trong bóng tối mỗi lần tim em ngừng đập.Cho đến một ngày, hắn bước ra ánh sáng.Và thay vì lấy đi sinh mạng... hắn nhặt một cánh hoa anh đào rơi trên tóc em.…