Đối với Viễn Tịch, tình yêu là dư vị của thanh xuân, tươi đẹp và đầy năng động, cùng với những suy nghĩ trông mong vào tương lai của cô và người ấy. Còn đối với Thẩm Phiến, tình yêu của anh cũng chẳng phải là thứ gì quá sôi nổi, quá nhiệt lượng mà chỉ đơn thuần là ở bên cạnh Viễn Tịch, yên lặng trầm ổn, bao dung và yêu thương cô hết mực. " Khoảng cách của thời gian không đáng sợ, đáng sợ là em không muốn cùng anh rút ngắn khoảng cách ấy ".…
Fanfic cho năm 2024:)Hẹn gặp lại trên kia là cuốn tiểu thuyết mà tôi rất ưng ý khi nhặt đại ở nhà sách khi thấy giới thiệu truyện rất hay, tên cũng buồn, vì cảm thấy không thoả mãn với cái kết của số phận của nhân vật (cụ thể là OTP iu dấu của tui) nên tôi quyết định viết ra câu chuyện này, một hậu truyện cho tác phẩm và cho chính tôi:)Lưu ý!: truyện chỉ có trên w@ttp@d…
Cảnh báo: có yếu tố máu me nặng( nhìn bìa là thấy), tác giả viết còn hơi non tay nên có thể bị OOC vài cái.Couple: Skin Rồng của Touya x Skin Valentine trắng của Akito. Không Switch, Touya nằm trên, Touya nằm trên, Touya nằm trên. Ngoài ra còn một vài couple khác, khi nào thêm thì thêm tags.AU: Phép thuật cổ đại phương tây ,có rồng ,có tiên, có phù thủy :V.…
Cũng đã được hơn 1 năm từ khi Osomatsu và Choromatsu chia tay nhau, gia đình không ai biết chuyện 2 người từng hẹn hò nên trừ Osomatsu, không ai biết vì sao Choromatsu dọn đi. Dù sao cả 2 vẫn là anh em, chuyện này không mấy gì tốt đẹp nên cả 2 đều giữ im lặng, nhưng nghĩ đến phải chạm mặt nhau hàng ngày rồi lại ngượng thì không hay, cuối cùng Choromatsu quyết định rời đi. Dù vậy, cậu vẫn thường về thăm nhà vào cuối tuần và ngủ qua đêm, nhưng những ngày ấy, anh đều viện cớ ra ngoài. Vậy cũng tốt, ít ra thì cả 2 không phải khó xử khi gặp mặt nhau. Hôm nay Osomatsu một mình đến uống nước tại tiệm cafe quen thuộc, vô tình gặp Choromatsu cũng đang ở đấy. Ánh mắt chạm nhau nhưng ngay lập tức tránh đi, anh vội đến quầy gọi thức uống trước khi đứng đơ người một chỗ, chắc là do tưởng tượng nhưng anh cảm giác cậu đang nhìn mình.Cầm ly nước rời khỏi tiệm, anh bất lực thở dài, rốt cuộc gặp lại cũng chẳng thể nói với cậu câu nào, anh tự nói với mình rằng chắc gì cậu đã muốn nghe... Cứ vu vơ nghĩ đủ thứ chuyện rồi chợt giật mình khi ai đó chạm vai mình, xoay người lại, anh như không tin vào mắt mình, người đó là Choromatsu, vẻ mặt anh không giấu được sự ngạc nhiên nhưng chưa kịp mở miệng thì cậu đã lên tiếng trước.- Sao anh uống thứ này?- Hả?Osomatsu nhìn xuống tay mình và nhận ra trong lúc mãi nghĩ đến cậu, anh đã mua nhầm nước cam.- À...- Bỏ đi, em mua ly khác cho anh.Từ bé Osomatsu đã không ăn hay uống được cam, không biết tại sao nhưng anh nghĩ người dị ứng thứ trái cây này chắc chỉ có mình anh. Có lẽ khi thấy anh cầm…
A Anh cho rằng bản thân sẽ chẳng quen thân nổi ai, nhưng, đời luôn có chữ nhưng thế đấy!Một cuộc tìm kiếm kỳ lạ đã gắn kết cô cùng vài người bạn mới...Đi đến cuối cùng của cuộc truy đuổi, giải thưởng, tiền, liệu có còn quan trọng?~~ Dẫu buồn hay vui, dẫu hạnh phúc hay khổ đau, mọi việc trên đời này chỉ nên xảy ra một lần!…
❛kiếp này bùi châu hiền ta không thể ở bên cạnh chàng đến đầu bạc răng long. chỉ mong chàng một đời bình an, có duyên ắt gặp lại. luân hồi chuyển kiếp, ta vẫn sẽ đợi chàng, cũng như chàng vẫn sẽ yêu ta.❜bìa xinh by gấu <3…
- Yahhhhh!!!!!!! Đánh này!!!!!!!*Bộp*- Em làm gì thế Osomatsu?Choromatsu ngừng phơi đống quần áo, xoay người lại nhìn bé con đang cầm kiếm đồ chơi, đeo mặt nạ siêu nhân hướng về phía mình. Nhóc con tên Osomatsu kia lùn tịt chỉ cao tới thắt lưng của cậu, là hàng xóm gần nhà cậu, hôm nay bố mẹ nhóc có việc phải về quê nhưng Osomatsu vẫn còn sốt nhẹ nên bố mẹ nhóc không dẫn theo, thật may hôm nay Choromatsu cũng không phải đi học nên sẵn tiện cậu giữ nhóc giúp.- Em là siêu nhân! Phải đánh quái vật!Osomatsu giơ cao thanh kiếm, làm động tác như siêu nhân trong phim, nhưng nhìn đáng yêu hơn nhiều!- Vậy anh là quái vật hả?- Không. Quái vật xấu xí lắm, anh Choromatsu đẹp thế sao làm quái vật được.Nhóc con lắc đầu trả lời, câu nói vô cùng ngây ngô nhưng lại khiến cậu thấy rất vui. Cậu khom người xoa đầu nhóc rồi quay trở lại với công việc của mình. Osomatsu đưa mắt nhìn theo cậu sau đó ngoan ngoãn bắt ghế ngồi cạnh, vẫn đeo chiếc mặt nạ trên mặt.- À, em hạ sốt chưa?Choromatsu vừa móc cái áo lên sào vừa hỏi- Đỡ hơn rồi ạ.Bé con đung đưa chân, mặt cúi thấp, bất ngờ chiếc mặt nạ bị lột ra để lộ khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, cậu đưa mặt lại gần hơn, áp trán mình vào trán Osomatsu để chắc rằng nhóc đã hạ sốt. Choromatsu không hề để ý hai tay nhóc con đang siết chặt ống quần mình và đổ đầy mồ hôi, gương mặt nửa cúi xuống vì phải giấu đi cặp má đang ửng hồng, nửa ngước lên vì bị cậu cố định bằng tay.- Ừm, có vẻ đã hạ sốt thật.…
Xuyên qua Marvel, trên người Bạch Dạ chỉ có một vài bảng đáng giá cùng chư thiên group chat.Vốn cho rằng chư thiên group chat là bàn tay vàng của mình, nhưng bắt đầu liền bị Toàn Trí Toàn Năng Đại Tiên cấm ngôn.Ngược lại là không ôm hi vọng bảng số liệu càng là trọng lượng cấp!Thiên phú 1 【 vĩnh viễn không có điểm dừng 】: Không có hạn mức cao nhất, không có bình cảnh, không có nhược điểm, cố gắng có thể mạnh lên!Thiên phú 2 【 cường giả thừa thãi 】: Mỗi đề cao 1 điểm thuộc tính, ngoài định mức tăng lên 0.1 điểm thuộc tính đợi sử dụng.Chỉ cần rèn luyện có thể giống Saitama đồng dạng vô hạn tăng trưởng thể chất, chẳng qua... Cái này mỗi một điểm thuộc tính tăng trưởng lực lượng là không phải có chút không đúng lắm???1 điểm lực lượng bắt không được gà, nhưng 5 điểm có thể tốc độ siêu thanh di động, đuổi lấy Hulk đầy đường chạy.20 điểm có thể tích huyết trọng sinh, vỡ vụn tinh cầu?50 điểm một quyền đi xuống trực tiếp đem vũ trụ đánh nổ?Làm mỗi đề cao một điểm thuộc tính chỗ biểu hiện tố chất cơ thể không phải dựa theo tuyến tính, mà là lấy tỉ lệ phần trăm, chỉ số thậm chí giai ngồi đề cao, Bạch Dạ biết chính mình muốn giàu to!Bạch Dạ: Mặt này tấm sợ là giáo viên thể dục thiết kế a? Tốt tốt tốt! Xanh Đậm, cho ta hung hăng thêm điểm!Phục liên một New York chi chiến, Bạch Dạ một quyền đánh nổ hạm đội Chitauri, hao lấy khoai tím tinh da đầu nói:"Con mẹ nó tên ngươi là Thanos hả?"…
Ai cũng biết, Kylian Mbappé làm bạn với cả làng túc cầu. Gặp ai cũng ôm ôm, cười cười, rắc thính lung tung. Không cần biết bạn thuộc đội tuyển gì, chơi cho câu lạc bộ nào, chỉ cần bạn simp Kylian thì hội này là dành cho bạn.Hội simp Kyky: - Ai simp thì vào, không simp thì thôi. - Simp không ép, tùy tâm.- Không sân si, chỉ simp. ----Fic được viết bởi sự hoan hỉ và vô tri của au nên xin đừng dí kpi, vì có dí cũng không chạy. Cảm ơn.…
LOMLSong Eunseok - một học sinh cuối cấp ba sống tại thị trấn nhỏ yên bình ven biển Babylon. Cậu lớn lên trong một gia đình làm nghề thêu truyền thống toàn là phụ nữ, bao gồm bà ngoại, dì, mẹ và hai chị gái. Là thành viên nam duy nhất trong nhà, Eunseok luôn tự mang trên mình một trách nhiệm vô hình, rằng mình phải sớm đậu vào một trường đại học tốt, chọn một ngành học ổn định và phù hợp nối nghiệp gia đình.Nhưng Eunseok cũng có đam mê của riêng mình, chỉ là hai từ "trách nhiệm" khiến cậu chưa một lần dám theo đuổi.Ngày lớp 12 bắt đầu, một học sinh với gương mặt thanh tú mới chuyển đến học cùng lớp, lại còn ngồi cùng bàn với Eunseok. Hình như trước đây cậu ta sống ở thành phố trung tâm - nơi mà nếp sống phồn hoa khác xa sự yên bình ở thị trấn. Nhưng có vẻ tính nết của cậu học sinh mới cũng không được tốt lắm nhỉ...."Này cậu Jung Sungchan, cậu có phải là người đã ngồi ở phía đối diện tôi trên tàu hỏa chiều hôm qua không?"Thể loại: BL hiện đại, fiction, slow burn, thanh xuân, lãng mạn, chữa lành, family issue.Paring: Sungchan x Eunseok (Cún ngốc khổ tâm x Mèo ngốc nghĩ nhiều).…
Tác giả: lee sandy ................ Câu chuyện xoay quanh tình cảm của nó-sally và hắtn-kelvin. Hắn yêu nó rất n . Nhưng một con người thông minh như hắn lại ko phân biệt tc của mình dành cho nó hay nyc nên hắn đã tổn thg nó.nhưng nó ko hề yếu đuối, nó cố gắng quên hắn.cuối cùng nó qđ về hàn để lại 3 đứa bạn vs tình yêu của họ.3dua no o nha pha tan am muu cua a.Liệu sau tất cả nó vs hắn có về vs n ko?…
Xin chào người bạn trước màn hình dù không quen biết . Nhưng nếu bạn cảm thấy cuộc sống quá tẻ nhạt hoặc cần tìm vài điều khiến bản thân mình tốt hơn thì bạn tìm đúng chỗ rồi đấy !…