Thơ
tập thơ…
mood down…
Chuyện xưa thứ hai mươi mốt "Schuld und Schweigen"-"Tình yêu giữa họ giống như một bản nhạc không lời.Không đoạn điệp khúc, không cao trào.Chỉ là những nốt trầm rải rác trong từng ngày lặp lại - như một thói quen không tên."Dù biết là sai trái, nhưng lại chẳng thể kiềm chế bản thân để lao vào thứ gọi là tình yêu...Mấy ai cưỡng lại được cơ chứ?-Chúc mọi người thất tịch vui vẻ…
Sưu tầm các văn bản thơ, tìm hiểu những kiến thức cơ bản (tác giả, tác phẩm,...) giúp chúng ta hiểu hơn về tác phẩm và lối hành văn của tác giả. Đồng thời, giúp phục vụ cho việc học - ôn tập các tác phẩm văn học nhằm mục đích ôn thi các kì thi, kiểm tra (kiểm tra đánh giá định kì học kì I và II, ôn thi vào 10, ôn thi tốt nghiệp,...)Nếu có sai sót trong mỗi tác phẩm, các bạn có thể bình luận ngay đó để mình tìm hiểu lại và sữa chửa nhen!!!!…
quotes ,…
Abc…
Truyện thuộc sở hữu và do bọn tớ sáng tác và là bộ đầu tay nên văn phong sẽ hơi kì mong mọi người đừng quá lời bởi những người mới bắt đầu viết.nội dụng: tùy hứng và khác nhauđộ dài: chưa xác địnhcốt truyện và nhân vật : nhân vật thì tùy cốt truyện ra sao thì các nhân vật sẽ đc đưa vào để diễn biến truyện.lưu ý: truyện ko phải thựcmong mn đón đọcmaciagiuademhe…
Tên truyện gốc: Hợp đồng Kim JeonTác giả gốc: Nguyễn Thụy Phương ThảoChuyển ver: imhuyenls.13Chuyển ver đã có sự đồng ý của tác giả Không mang truyện đi đâu khi chưa có sự đồng ý của tác giả chuyển verMong mn ủng hộ…
Hai con người, cùng một thành phố, nhưng không duyên sao gặp được nhau..?Hai con người, bên nhau cho đúng chữ "duyên", cho vừa ý trời.Chỉ còn chữ "phận", liệu có là thước đo cho gắn kết?Anh Và Nó, những tưởng là tất cả, hoá ra là giấc mộng dài.Anh Và Nó, liệu có nhận ra khi ngang nhau giữa dòng đời tấp nập?…
Năm nhất đại học, thông qua 1 bài đăng trên mạng xã hội, mình đã tìm được 1 người bạn ở cùng vô cùng ưng ý - cùng tuổi, cùng giới tính, cùng trường, cùng sở thích.Chúng mình ở cùng nhau trong 1 căn nhà có nhiều phòng cho thuê, đa số đều là sinh viên, dân văn phòng, rất đàng hoàng và lịch sự.Phòng của chúng mình là 101, cạnh bên là phòng 102, chúng mình thường hay trêu là người ở phòng ấy hẳn là 1 người đặc biệt, có 1 không 2. Tuy nhiên, chúng mình cũng chưa bao giờ gặp chủ nhân phòng bên cả, do bạn ấy thường đi học/ đi làm về rất muộn.Cho đến 1 ngày nọ, lần đầu tiên mình gặp bạn nam phòng bên, dù chỉ là lướt qua nhau ở hành lang, cũng đã làm mình nhận ra: à, mình crush bạn ấy mất rồi.Bạn ấy là 1 bạn nam hơn mình 4 tuổi, bạn đã đi làm, bạn có dáng người cao và gầy, mặc sơ mi trắng rất đẹp, bạn đeo kính trông rất hiền, nụ cười thân thiện và nhẹ nhàng. Như 1 làn gió xuân thổi qua, hương thơm vương vấn để lại, khiến mình ấn tượng mãi không quên.Với sự quân sư của cô bạn cùng phòng, mình đã viết 1 lá thư - gọi là thư nhưng thật ra chỉ là 1 tấm giấy nhỏ gấp đôi, bên trong là chữ "101 chào 102" (là số phòng của chúng mình), rồi nhét vào khe cửa của bạn ấy, sau đó hồi hộp chờ đợi.1 ngày, 2 ngày, rồi 3 ngày trôi quaBạn ấy không phản hồi4 ngày, 5 ngày, rồi 1 tuầnMình thất vọng và dần từ bỏNửa tháng sau đó, khe cửa của mình xuất hiện 1 lá thư...…
Lần đầu hai người gặp nhau là ở ngoài hành lang lớp học, "Anh Hải... Thương Hải... Nguyễn Hoàng Thương Hải... Đứng lại."Lại gặp nhau trong một con hẻm nhỏ, cô vừa đi vừa ngoảnh đầu lại thấy cậu cứ đi theo sau mình. "Anh đi theo tôi làm gì?"Là trùng hợp hay cố tình Vân Âm lại gặp Thương Hải trong một cửa hàng tiện lợi. "Trùng hợp hay là anh đang theo dõi tôi?"Sau này vẫn gặp nhau nhưng lại chọn cách gặp đau đớn nhất " Thương Hải anh có mệt không? Có đau lắm không? Chúng ta không ở đây nữa..... Em đưa anh về nhà."…
truyện dành cho bà chimchim…