Âu Tuấn Phương là người nổi tiếng và cũng là thần tượng của tôi. Còn tôi Diễm La Vân một người bình thường, tôi thần tượng Tuấn Phương lúc chỉ còn là học sinh trung học đến bây giờ tôi đã ra trường và đi làm. Mọi chuyện rất bình thường cho tới khi sóng gió xảy ra một cách dồn dập và cũng nhờ sóng gió đã đẩy tôi và thần tượng lại gần bên nhau.…
Phạm Thừa là cháu gái nhà tài phiệt thích tự mình bộn ba bên ngoài. Cuộc sống cũng khá nhàn nhã sáng đi làm tối về nhà lặp đi lặp lại. Lúc buồn thì về nhà họ Mỗ chọc mấy "con ngỗng" cho chúng nó kêu banh lên mới thôi. Ở Mỗ gia họ coi cô như ma đầu giáng thế. Đế Âm một thanh niên năm nay ba năm tuổi, thần thần bí bí xuất hiện trong cuộc đời của Phạm Thừa…
Written by Gấu 7 màuSekoku Izani (OC) x Yamada JiroDựa theo một writing prompt trên Reddit. Câu cú từ ngữ vẫn lộn xộn như mọi khi.Chúc các bạn ngon miệng ♪( '▽`)…
Thấy The Marvels Thật Sự Tệ Nên Mình Muốn Sáng Tạo Nó Lên Một Tầm Cao Mới Và Cách Duy Nhất Là TruyệnSummary/Tóm Tắt: Trong Một Lần Giúp Đỡ Trái Đất Kamala Khan Phát Hiện Chiếc Vòng Tay Của Mình Đã Bị Lỗi Và Nó Vô Tình Kết Hợp Với Captain Marvel ( Carol Danvers) Magic Monica, Cùng Lúc Này Đa Vũ Trụ Hỗn Loạn Được Mở Ra Cả 3 Cô Gái Bị Chủng Tộc Ngoài Hành Tinh Đến Từ Đa Vũ Trụ Là Kree Cùng Ngàn Mối Quy Thảm Hoạ Khác Liệu Cả 3 Người Có Thành Công?????Truyện Đậm Mùi Fanfic NhaCouple/Cặp Đôi: Wanda × Vision, (Wasion) Carol × Prince Yang (Carya) Kamala × Bruno ( Kano) Vâng Vâng Và May May.....Đối Với The Marvels Thì Mình Thật Sự Tâm Huyết Mong Mọi Người Đón NhậnKhông Cố Xúy Hay Ủng Hộ: Nữ Quyền, PD Quyền, Mèo Quyền, Nam Quyền, LBGT Quyền.....Muốn Một Nơi Giúp Mình Thỏa Sức Tưởng Tượng!…
Tác giả: Zeo ❤★ Cứ 2 năm 1 lần, vô vàn các vị thiên thần tượng chưng cho vô vàn các vì tinh tú sẽ lựa chọn ra những người đặc biệt của đặc biệt để trao lại những năng lực kì lạ...mà muôn người như bao người gọi nó là Siêu Năng Lực..:)))))★ Tại sao ư ??? (» Dễ hiểu mà...hummm để nghĩ coi đó là gì đã ~~)(@'_`@)Aaaa...!!!★ Luôn tồn tại 1 thế giới song song nhưng lại trái ngược với khuôn mẫu của nó...( hiểu đơn giản là bên này tốt thì bên kia ngược lại )★Thế là...(っ- ‸ - ς)★Sự ganh tị ghét bỏ của thế lực lớn mạnh nào đó như muốn nghiền nát cái thế giới nguyên bản kia..ಠ╭╮ಠHummm~~≈Vô truyện luôn nha...let goooooooooooooo...=)))*go thứ n*…
"Ăn Mì Không? - Và Rồi Chúng Ta Yêu Nhau"Từ khi còn rất nhỏ, Lee Heeseung và Jake Sim đã ở bên cạnh nhau như một điều hiển nhiên đến mức chẳng ai trong hai người từng nghĩ sẽ có ngày đối phương không còn ở đó nữa.Họ là kiểu "thanh mai trúc mã" mà ai nhìn vào cũng phải ghen tị - cùng lớn lên trong một con phố nhỏ, cùng đi học chung từ những ngày đầu tiên còn vụng về cầm tay nhau bước vào lớp một, cùng chia nhau từng viên kẹo, từng bài kiểm tra, từng lần bị mắng vì nói chuyện trong giờ.Heeseung luôn là người trầm ổn hơn một chút, là người sẽ đứng ra bảo vệ Jake mỗi khi cậu gặp rắc rối, là người nhớ rõ Jake thích gì, ghét gì, thậm chí là nhớ cả những điều nhỏ nhặt như việc Jake không thể ngủ nếu không có ai nói chuyện cùng vào buổi tối.Còn Jake... là người luôn cười trước, luôn mang đến cảm giác ấm áp, luôn là người khiến thế giới của Heeseung bớt tẻ nhạt đi một chút - như thể chỉ cần Jake ở đó, mọi thứ đều sẽ ổn.Họ giống nhau một cách kỳ lạ.Cùng thích những buổi tối yên tĩnh.Cùng ghét sự ồn ào không cần thiết.Cùng chọn ở lại lớp muộn chỉ để nói chuyện thêm vài phút.Và cùng có một thói quen không ai hiểu nổi - ăn ramyeon vào lúc đêm muộn, như một nghi thức bí mật chỉ thuộc về hai người."Ăn mì không?"Đó là câu nói mà Heeseung luôn hỏi, từ khi cả hai còn là những đứa trẻ cho đến tận khi đã bước vào cấp 3 - nơi mọi thứ bắt đầu thay đổi.Cấp 3 không còn đơn giản như trước nữa.Bạn bè mới.Những mối quan hệ mới.Những ánh nhìn khác lạ.Và cả những cảm xúc mà không ai dạy họ phải gọi tên…
ên tác phẩm: Nương tử đừng chạy Tác giả: Văn Phi MộngThể loại: Cổ trang, giang hồ, xuyên không, cường công mỹ thụ, sinh tử văn, HETình trạng bản gốc: HoànTình trạng bản dịch: Hoàn ^^~Dịch: QuickTransEditor:luvingMình chỉ post để đọc chưa có xin bạn dịch nếu bạn dịch báo xóa mình sẽ xóa nên các pạn thông cảm…
ĐIỆN HẠ XIN HÃY TAM TƯ! Tác giả: Vụ ThấtEdit: Hyp*Tam tư ý chỉ suy xét kỹ càng, nghĩ đi nghĩ lại ba lần cho thoả.Tag: Đam mỹ, xuyên không, HE,1V1,chủ thụ, dị năng, năng lực siêu nhiên, huyền huyễn, ngọt sủng, nhẹ nhàng, mưu quyền.**Nhân vật chính:** Văn Thời Tụng x Thẩm Lý…
-" Jimin,anh có bao giờ mơ về một đám cưới đẹp chưa ?"-"Có rồi đó em" Anh cười với thiếu nữ bên cạnh,một nụ cười rất nhẹ nhàng,rất đẹp.-"Anh mơ như thế nào vậy,Jimin" Yejin hỏi anh.-"Một khung cảnh bờ biển với một hàng ghế.Bên cạnh đó,anh còn thấy có một cô dâu với bộ váy cưới rất đẹp,kiểu trễ vai ấy.Tuy chỉ thấy đằng sau lưng thôi,nhưng mà...sao cô ấy đẹp quá chừng vậy nè.Anh bị vẻ đẹp của cô ấy mê hoặc nên đã đi men theo cái thảm đỏ để đến bên cô ấy."-"Cô ta là ai mà may mắn dữ vậy nè" Cô lại hỏi anh -"Để cho anh kể hết cái nào" Anh cười -"Cuối cùng anh cũng đến bên cô ấy,anh khẽ chạm vào người cổ.Sau đó cô ấy quay lại với anh rồi cười rất dịu dàng.Người đó chính là....Min Yejin" Anh xoa đầu cô.-"Ế,anh bịa phải không.Anh sạo"-"Con bé ngốc này,anh không có bịa đâu.Đó là sự thật đó.Một ngày nào đó em sẽ được khoác lên bộ váy cưới rồi cùng anh vào lễ đường mà.Thôi đủ rồi,đi ngủ đi.Anh ngủ đây."-"Eh Jimin ngốc,Jimin ngốc,Jimin ngốccccccc" Cô réo lên-"Anh ngốc nên anh mới yêu em đó.Ngủ đi"-"Không"-"Không ngủ kệ em"-"Lè"Tiếng sóng biển vỗ rào rào.Cô vẫn đứng đó đợi anh.Nhưng anh lại không xuất hiện.Ánh mắt đượm buồn của cô lại cứ nhìn về phía chân trời.Đã gần 2 năm trôi qua,kể từ ngày cô được khoác lên mình bộ váy cưới màu trắng tinh khiết.Cũng là ngày cô khoác lên mình chiếc khăn tan.Váy cười trắng tinh thì bị nhuốm đen xem lẫn màu đỏ tươi.Lễ đường của cô phút chốc trở thàng lễ tang của anh...#mimin2812…
Chiều hôm đó, nắng rơi đầy sân trường.Heeseung ngồi bên cửa sổ lớp học, chống cằm nhìn ra ngoài, nơi những tán cây lay nhẹ trong gió. Tiết học cuối cùng dài như vô tận, nhưng ánh mắt cậu lại chẳng hề đặt vào bảng."Hyung, nhìn gì vậy?"Giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh. Jake đặt cặp xuống, ngồi phịch vào ghế, mái tóc hơi rối vì vừa chạy từ sân thể dục lên.Heeseung không trả lời ngay. Cậu chỉ khẽ liếc sang, ánh mắt dừng lại lâu hơn bình thường."...Nhìn ai đó."Jake nhíu mày, rồi bật cười. "Ai vậy? Có đẹp trai hơn em không?"Heeseung khẽ bật cười, lắc đầu."Không. Nhưng mà... dễ thương."Jake im lặng vài giây, rồi quay đi chỗ khác, tai bắt đầu đỏ lên."Hyung dạo này lạ ghê..."Ngoài kia, gió thổi mạnh hơn một chút, làm mấy trang vở trên bàn Jake lật tung lên. Heeseung đưa tay giữ lại, vô tình chạm vào tay cậu.Một cái chạm rất nhẹ thôi.Nhưng Jake rụt tay lại ngay lập tức, tim đập nhanh đến mức chính cậu cũng không hiểu vì sao."Xin lỗi..." Heeseung nói nhỏ."...Không sao." Jake đáp, giọng nhỏ xíu.Không khí giữa hai người bỗng trở nên kỳ lạ. Không còn là sự thoải mái thường ngày, mà là thứ gì đó... mơ hồ hơn, ấm hơn, và cũng khiến người ta bối rối hơn.Chuông tan học vang lên.Cả lớp ồn ào đứng dậy, nhưng Jake vẫn ngồi im. Heeseung cũng vậy."Jake.""Dạ?""...Đi về chung không?"Jake quay sang, bắt gặp ánh mắt dịu dàng của người kia.Cậu cười, lần này là một nụ cười rất nhẹ."Đi."Hai người cùng bước ra khỏi lớp, vai chạm vai giữa dòng học sinh đông đúc. Không ai nói gì thêm, nhưng khoảng cách giữa họ dư…
Mọi người thường biết anh qua biệt danh "Alex- the hypnotizer" vì anh có khả năng khiến người khác rung động trước giọng hát của mình."Những cơn sóng biển không bao giờ tĩnh lặng, chỉ là cách chúng ta chống chọi lại chúng."Gabriel, đôi cánh của em đâu? Hãy bay lên theo bọn trẻ trên kia kìa. Nhìn họ đi, bọn họ rất vui khi được bay lượn trên cao không phải sao? Đây không phải thế giới của em, đây là nơi em không nên tồn tại.Ôi, nhìn Carlex mà xem! Đôi cánh của cậu ta thật cứng cáp phải không? Hãy nhìn cô bé Lily đang cố lẫn trốn trên kia xem, cô bé đang cố tình lãng tránh khỏi nơi đây bằng chính đôi cánh rướm máu của mình.Và hãy nhìn Alex mà xem, một thiên thần bị thất lạc trong bóng đêm không thể tìm thấy lối thoát của chính mình.Thân mến.Linh Ly Ly, một đứa trẻ không bao giờ lớn.…
Chỉ với một vài trận chiến lập công lớn mà đã đứng đầu một đội quân hùng mạnh, trở thành vị tướng trẻ tuổi nhất trong số ba anh em phục dưới Lãnh Chúa nhưng lại dành nhiều công lao mà cả một đời tướng sĩ mới làm hết được.Vì tài ba như thế, Lãnh Chúa quyết định Saburo trở thành vệ sĩ bảo vệ cho công chúa-... Khoang đã! Đáng lẽ hắn phải được vinh danh và đứng ở chính tuyến trận chứ! Tại sao hắn lại phải lui về "chốn hoàng kim" của công chúa chỉ để làm công việc nhàm chán như vậy? Saburo phải tìm hiểu rõ lí do vì sao Lãnh Chúa quyết định như vậy, Hơn nữa.. rõ ràng là tên kia đâu phải công chúa?Các nhân vật, diễn biến trong truyện không liên quan đến cốt truyện chính (mình mượn các nhân vât làm fanfiction) để hợp mới bối cảnh lịch sử thì thể loại namxnữ (Saburo nam - Ramuda nữ) nếu các bạn không thích boys love hoặc không thích namxnữ vui lòng ấn back. Xin cảm ơn vì đã đọc.Phần quà nho nhỏ cho em bé nhà mình ^^/…
Yêu sao? liệu anh ấy có từng yêu tôi không? hay.... lời nói yêu đó để che mắt việc anh ấy vẫn yêu người con gái đó, người con gái anh từng xem là tất cả. vậy còn tôi thì sao? Tôi...là gì của anh chứ? Tôi tự đặt cho mình những câu hỏi đau lòng đó, và cuối cùng tôi mới hiểu ra là....hóa ra tôi là người thứ ba sao?, Hức...Hức...Thật không công bằng.…
hwang hyunjin say mê lee lee jenopark jongseong yêu thầm lee jenolee jeno không biết tình cảm này vẫn chỉ xem hai người là bạn thân cho đến khi chính tai nghe rõ cả hai tỏ tình.…
tôi yang jung won, một cậu học sinh cuối cấp mờ nhạt ,tầm thường nghĩ rằng những năm tháng học sinh của mình sẽ trôi qua một cách êm đềm .Nhưng rồi park jong seong , cậu ấy đã xuất hiện và làm thay đổi nó…
Ngày anh gặp cậu, cả thế giới bóng tối như trở nên ấm áp , như rằng anh chỉ có thể nhìn thấy cậu , lần đầu tiên trong đời anh thấy ấm áp và hạnh phúc đến như vậy. Anh yêu cậu, rất nhiều nhưng còn cậu ? Cậu sẽ yêu anh chứ ? Anh sợ phải mất cậu, mất một tri kỉ, một người anh thương, anh nghĩ mình sẽ không bao giờ nói ra thứ tình cảm ấy nhưng.....…
Cuốn sách Nobel Prize Women in Science: Their Lives, Struggles, and Momentous Discoveries của Sharon Betsch McGrayne rất hay. Các bạn nên đọc bản tiếng Anh. Ngoài nội dung hay ho đầy đủ, cuốn sách còn chứa từ ngữ hàm súc, câu cú đẹp tuyệt, lối hành văn hấp dẫn. Đọc vào rồi, đảm bảo các bạn sẽ rất thích!Với những bạn chưa có dịp đọc sách tiếng Anh, tôi kể lại mấy câu chuyện đó trước bằng tiếng Việt, dưới dạng dễ tiêu hóa. Trong sách còn có 1 vị "tôi" hay xen vào giữa câu chuyện nữa, người này khoảng 15 tuổi nhé.***Dear wonderful readers,This book is mostly about the stories I read in Nobel Prize Women in Science: Their Lives, Struggles, and Momentous Discoveries by Sharon Betsch McGrayne. When applicable, it is narrated by a hypothetical 15-year old me. I hope you enjoy it. And please read the original book when you have a chance. It's a really beautiful piece of work!Best wishes,Dr Sharpie…
ảnh : https://twitter.com/tuzuri_Xx725/status/1620058521378373633/photo/1Pic này ra đời vì tớ muốn đu otp của tớ và xem hai bạn nhỏ dễ thương làm những trò con bò á ahihi:>>,mong các cậu ủng hộ và không chê bai văn phong của tớ hihi.…
' Vào đêm hôm ấy tại 1 căn phòng trong bệnh viện có 1 chàng trai cứ thế thu mình lại 1 góc mặt cho nước mắt cứ nơi . Rơi vì cuộc đời quá khắc nghiệt. Rơi vì chẳng ai quan tâm đến mình .Rơi vì căn bệnh hiểm nghèo quái ác ,hay chỉ đơn giản nước mắt của cậu rơi vì cái sự cô đơn lẽ loi này rơi vì cuộc đời của cậu chẳng đẹp như mình tưởng cuộc đời con người đẹp nhất khi mới ra đời, đưa cặp mắt trong suốt của mình nhìn cuộc đời, nhưng tuổi thơ cậu khi ấy thấy cuộc đời không đẹp như mơ…