vào cái độ tuổi mà tình yêu thì có thể đến muộn chứ người đi rừng nhất định phải lên gank top ở cấp độ 3, người đi rừng của choi wooje đã quyết định không lên top nữa, và cả tình yêu cũng thế. author: jessiewangyftrans: bẻocategory: gương vỡ lại lànhbản dịch đã có sự cho phép của tác giả. vui lòng không reup ở nơi khác.…
Giữa một người giữ lửa và một người đi tìm hơi ấm, giữa họ nghe thấy tiếng vọng của nhịp tim cùng đập trong gian bếp nhỏ.Chuyện tình ngọt ngào của Dohyeon và Wooje bắt đầu bằng một chiếc bánh ngọt. Đây là câu chuyện về một em mèo đi tìm cho riêng mình một bếp nhà.…
Có những người, ngay từ lần đầu xuất hiện đã có thể mặc nhiên trở thành một phần rất quan trọng trong cuộc sống của một người khác.Với Seo Jinhyeok thì Choi Wooje chính là người đó.Ngay khoảnh khắc em ngồi xuống cạnh Seo Jinhyeok, hai mắt tròn xoe cười rộ lên, hí hửng đưa cho người lạ không quen biết như anh một viên kẹo - sự ngọt ngào đầu tiên mà anh nhận được của mùa hạ, thì cõi lòng Seo Jinhyeok đã khẽ run lên những cảm xúc xuyến xao lạ thường.Nó dường như thôi thúc anh....... bước đến gần em hơn.Rồi cả hai quen biết thân thiết, gần gũi hơn. Có lúc Seo Jinhyeok thầm nghĩ chỉ cần mình đủ kiên nhẫn, đủ dịu dàng thì sẽ có một ngày Choi Wooje quay đầu lại nhìn anh. Không cần nhiều....chỉ cần một lần thôi. Dần anh quen với việc đứng phía sau em, đợi em tan học, đợi em ăn xong, đợi em nhớ ra là vẫn còn có một người ở đó...đợi mình. Những điều nhỏ nhặt đó, cứ thế lặp đi lặp lại mỗi ngày, trở thành một thói quen khó bỏ.Cho đến ngày hôm đóAnh đứng ngoài cửa lớp, tay còn cầm điện thoại, định gọi Wooje đi ăn như mọi khi. Cánh cửa chưa khép hẳn, tiếng nói bên trong vang ra rõ ràng, không cần cố cũng nghe thấy."Ê, mày với anh Jinhyeok thân dữ vậy, bộ quen nhau hả?"Âm thanh của một người nào đó tò mò hỏi.Rồi giọng Choi Wooje vang lên, rất nhanh, rất tự nhiên, không cần suy nghĩ"Điên à? Tao thẳng đấy, anh em thân thiết thôi. Mà nói chứ con trai yêu nhau nghe ghê bỏ mẹ, tao không có kiểu đó đâu"Từng chữ nhẹ tênh nhưng đấm thẳng vào màn nhĩ anh, nhói đau đến run rẩy.…
"Chị có bao giờ cảm thấy... cảm xúc cũng có thể mục rữa như xác chết không?"Lee Hyeri - pháp y trưởng lạnh lùng của Đội Điều tra Đặc biệt, người luôn mang găng tay kể cả khi không chạm vào thi thể.Chung Subin - pháp y thực tập trẻ tuổi, với đôi mắt có thể nhìn thấy ký ức của người chết.Một vụ án giết người hàng loạt với dấu vết kỳ dị: tim bị moi ra, và một dòng chữ máu để lại. Khi những ký ức từ các nạn nhân lặp đi lặp lại hình bóng của Hyeri, Subin bắt đầu nghi ngờ:Người chị yêu có thể là kẻ sát nhân?Hay là một nạn nhân khác, đang bị nhốt trong chính những tội lỗi của quá khứ?Giữa những xác chết lạnh lẽo, những lớp da bị lột trần......…