[JosCarl]
chỉ vậy thôi.…
chỉ vậy thôi.…
truyện này chỉ mạng tính chất giải trí và hơi nhiều văn tục. Ai thấy khó chịu thì có thể không đọc. Truyện này nói về một bạn được mik gắn cho một cái biệt danh là "Cọc". Bạn ấy bị cong nữa. #HannaHannaHannachan…
# thượng quan thiển# cung thượng giác thượng quan thiển # bóng đêm còn thấp # vân chi vũ # cung thượng giác # bóng đêm còn thấp đồng nhân văn…
* Mình đã viết rất nhiều truyện, lần này mà ko ai đọc chắc mình xóa nữa quá. Mọi người à, ủng hộ mình dùm đi. Sẽ thể nào Khi kẻ theo dõi bạn là siêu sao nổi tiếng. Tôi lại là Fan của người đó nữa. Hừm ......... Phải nói tôi đã rất sốc. Nhưng ......... Khi gặp mặt anh chỉ nói tôi một câu. " Anh đã tìm em lâu lắm rồi ".Chuyện gì đây, tôi đâu có quen anh, từ khi nào tôi quen người nổi tiếng thế này.…
Tác giả: Cẩm NhượcConverter: lovelydayTTV: http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=147449Văn án:Thành giết người không chớp mắt ác hán nàng dâu, Lâm Bảo Châu cảm thấy còn không tính không hay ho, ít nhất có thể cáo mượn oai hùm. Ai có thể nghĩ đến vẻ mặt hung tướng xú danh chiêu hán tử, kỳ thật là cái bao che khuyết điểm sủng thê vô độ trung khuyển? Vì thế vốn nghĩ kết nhóm sống . . .…
Bạn có biết làm thế nào để người ta đau nhất không? Đâm một nhát? Sát muối vào vết thuơng? Hay nướng nó trên ngọn lửa? Không đau nhất là khi bạn dùng dao cùn, từ từ, từ từ njphá da thịt để họ cảm nhận rõ đau đớn. Rồi sau đó, bạn lại chữa khỏi. Ngay lúc họ nghĩ mọi việc đã xong lại dùng dao cùn cứa lần nữa..... Mãi đến khi hoại tử . Trong tình cảm cũng thế, nỗi đau trực tiếp luôn không sánh được với nỗi đau ngầmii8 kít…
(Đang trong quá trình sửa chữa lỗi xin vui lòng quay lại lần sau chúc bạn có trải nghiệm tốt)Truyện này chủ yếu làm cho mấy bạn đọc thích spank kiểu huấn và thích bách hợp hoặc ít nhất là không kì thị nếu cảm thấy không hợp thì đây là truyện đầu tay của tôi có thể lời văn hay cốt truyện của tôi không khiến bạn hài lòng thì xin lỗi làm phí thời gian của bạn để đọc nó xin vui lòng tìm những truyện khác phù hợp hơn nhưng xin đừng dùng những lời toxic vào truyện của tôi nhé tôi viết cũng chỉ để vui thôi cảm ơn 🍬…
Là truyện bách hợp, nhưng là huấn văn nhé! ( spanking)!!!!…
_Năm Ấy Rực Rỡ Như Vậy_Three some! :Bachira, reader, Nagi | r18! |..Thiếu gia tài phiệt của tập đoàn V, tên Y/n. Đó là đều mà mọi người đều được biết! Tuy nhiên họ lại chẳng ngờ được! vị thiếu gia mà họ tôn sùng bấy lâu nay thật ra lại là nữ!..Y tham gia vào dự án Blue Block nhưng lại rời đi sau đó! 5 năm sau quay lại bất ngờ được tận hai anh tình cũ, không hẹn mà đè nhau trên giường.......…
Đóa hoa ly nở rộ giữa trời xuân xanh vào lúc 21:30 - 20/01 được vun trồng bởi @oenvanvoĐóa hoa ly vừa nở: Người trung thực nhìn ngực đầu tiên - @hanhmeomeomeoGiọt lệ ánh dương sắp rơi: phía bên kia ngọn đồi - @alienorpuzThuộc về project Slezy Solnsta: Lee 'Gumayusi' Minhyung & Mun 'Oner' Hyunjun.…
Câu chuyện nói về 1 lớp học trong giới spank…
Cải biên từ tiểu thuyết Khánh Dư Niên của tác giả Miêu Nị…
Khi mà tình yêu hóa thành nỗi bi kịch dai dẳng bám lấy ta không rời, gây nên một nỗi đau về thể xác và tinh thần.Khi mà kết thúc của mỗi vở kịch giữa chúng ta là không trọn vẹn.Khi mà...những thứ trần tục, méo mó và dục vọng hòa vào nhau như một lời than khóc không hồi kết.Nàng.Nàng bị kẻ si tình theo đuổi rồi kéo mình xuống hố sâu của tuyệt vọng.Ai viết nên những tấm bi kịch này? Không ai khác ngoài những kẻ điên trong câu chuyện tình yêu của họ và nàng.Đau quá...Nó đau quá, một chuỗi tra tấn không điểm dừng.--------------------------------------------------------------------------------Tuyển tập Oneshot dài, ngắn do mình viết về cặp All x VietNam.Có yếu tố : Máu , NSFW, hành động và ngôn ngữ thô tục, gore,dark theme,ấm dâu,vâng vângCân nhắc trước khi đọc.Mỗi vở kịch là một bối cảnh khác nhau, không liên quan tới Au nhưng có lấy ngoại hình nhân vật từ bộ truyện khác, đa số là ngoại hình của VietNam khi trong độ thiếu nữ.Không liên quan tới chính trị, lịch sử hay xúc phạm quốc gia nào.…
Sẽ ra sao nếu nơi bạn đang sống bỗng chốc bị tấn công bởi những thế lực hắc ám và bạn chính là người được chọn làm anh hùng bảo vệ mọi người?Đây là một câu truyện kể về một nhóm siêu anh hùng được thành lập bởi năm cô cậu trẻ tuổi.Hay nói đúng hơn là...khi thế hệ cợt nhả làm siêu nhân :))))…
"Oán đã bao la, hận đã nhiều,Cớ sao tôi vẫn chẳng thôi yêu?Tôi đi mãi mãi con đường ấy,Qua lại hôm nay, sáng lại chiều."----------------trích "Vẩn Vơ" - Nguyễn Bính...Ký sự về những khắc khoảng nhàn nhạt nơi trí tưởng tượng.…
Đây chỉ là chuyện kể về cuộc sống thường ngày của các bạn học sinh. Có huấn mà cũng không biết phải huấn không. Mọi người đọc sẽ rõ nha.Có chút nhạt nhưng... nó là cái đó. Mình có lời khuyên là nên đọc từ sau ra trước. Mặc dù là mình viết nhưng giờ đọc lại thấy nó nhạt ghê. Mà không nỡ xóa tại nó là kỹ niệm của mình mà…
Tác giả: Miêu Miêu Thích Viết.Tên cũ: Amateurwriter_tt (Trân Trân)Thể loại: bách hợp, hiện đại, ngược tâm, truyện ngắn, nguyên sang, tình cảm.Văn án"Liễu Minh Ngọc, ta có thích ngươi hay không, trong lòng ngươi không rõ sao?" - Diệp Thanh cười lạnh nhìn nữ nhân trước mắt, đôi mắt sắc bén lại ẩn ẩn bi ai..."..." - Minh Ngọc mấp máy miệng, vài lần muốn nói nhưng rồi lại im lặng. Thấy Minh Ngọc im lặng, trong lòng cô thất vọng cực kì, cô thẳng lưng, giấu đi trong mắt bi thương, tư thái kiêu ngạo lại lạnh lùng."Đánh cuộc là ta thua, tiền ta sẽ chuyển vào tài khoản của ngươi. Dù không biết là thật hay giả cũng cảm ơn ngươi ngày qua đã chiếu cố. Từ giờ chúng ta không ai nợ ai... tạm biệt." - nói xong, cô quay người bỏ đi, quyết tuyệt lại nhanh chóng, không mang theo một chút lưu luyến, cứ như vậy mà bước ra khỏi thế giới của Minh Ngọc.Thế nhưng...Giọt nước mắt vừa rơi...là của ai?Nguồn ảnh: Tự edit từ Canva.#mieumieuthichviet…
"Hãy là mây được vòm trời che chở,Đừng vấn vương quân tượng thắp ván cờ.Trót lời này, cất bút ngân lời nhỏ,Ngỡ hoa mai còn đứng ngõ mà mò."Đôi khi, chính sự bình dị, mộc mạc lại làm nên quang cảnh thi vị. Ngõ làng dẫu thường tình, lại là đường dẫn lối hoài niệm về thuở ấu thơ. Con đường đời dài lắm, thong dong như mây mải miết trôi, chứ chẳng phải quân tượng trong một ván cờ cố định bởi thiên thời địa lợi...Đây là hồi ức ngây ngô của tác giả (Ọp), được thể hiện sống động dựa trên nhân vật Ọp nghịch ngợm, tại một vùng quê Quảng Điền, cửa sông Ô Lâu, Phá Tam Giang, Thừa Thiên Huế. Một miền đất yên bình, mộc mạc, thân thương với bao con người, gợi nên một thời mà mỗi người dân quê đều từng trải qua.…
- là một vài mẩu truyện ngắn tớ viết về cặp 3 người này~- tớ viết chỉ để thoả mãn cái trí tưởng tượng non nớt này thôiiiii nên văn vở tớ kém lắm mong mọi người bỏ qua cho. 《 vui lòng không re-up hay repost truyện của mình 》…
Lê theo Đại đội tiến quân ra Bắc, bỏ lại sau lưng rất xa những Đèo Ngang, Quán Hầu, Bãi Hà,...và cả Sơn. Cậu bỏ lại đó không chỉ những vùng trời, mà còn cả nửa tâm hồn leo lắt bập bùng và đôi mắt đen láy sáng như sao trên đồi cao xạ, vừa kiêu kỳ lại ngây thơ của Sơn. Đôi mắt ấy theo Lê vào mộng mỗi đêm bầu trời thủ đô lắng tiếng bom, làm Lê nhớ đến chàng thư sinh Hà Nội trắng nõn, xinh như con gái, hông đeo túi da bóng bẩy ngày nào trong đoàn người mới nhập ngũ. Cái dáng dong dỏng mềm mại ấy như kéo lê ánh mắt cậu theo cả đoạn đường dài từ dưới ga lên trên đồi.*Đây là fanfic của truyện ngắn "Những vùng trời khác nhau" của tác giả Nguyễn Minh Châu. Truyện viết theo góc nhìn và cảm nhận cá nhân, không mang chủ đích hạ thấp giá trị tác phẩm.*Relationship: Sơn x LêTruyện trên nền tảng này là bản repost, fic ban đầu được mình viết trên Ao3.…