Chiều biên cương lộng gió. Công chúa Yang Yi đứng giữa bãi đất trước cổng thành, giơ nắm tay đầy chặt cát cao ngang mặt. - "Người yêu đất. Còn ta yêu nhất chính là người." . . . . -"Đến đây thôi, ngươi không tiễn thêm!" -"Công chúa tha tội, lệnh vua thần không dám trái." -"Chúng ta thật đáng thương như nhau, vì tình yêu mà thành nô lệ." -"........"Công chúa mơ về một ngày được cùng người mình yêu thương cưỡi ngựa dọc các thảo nguyên mênh mông, bạt ngàn, quanh những mép sông màu mỡ.....Người ta nói, nam nữ sinh đôi là nhân duyên kiếp trước vấn vương sang kiếp này.…
Draco Mafoy- kẻ mang dòng máu quý tộc của giới phù thủy chưa bao giờ thấy có con bé nào dám khen thẳng mặt mình." Mafoy, biết gì không? Cậu đẹp trai đến nỗi mỗi lần gặp cậu, thứ hiện hờ trong đầu tôi chỉ có nụ cười nhếch mép bảnh bao của cậu thôi. Nè, bớt đẹp lại được không, định ám ảnh tôi đến hết đời hay gì"" Được quý cô đây khen thì vinh hạnh cho cô quá, thế tôi hỏi cô, rõ ràng là thích tôi thế mà tại sao lại ve vãn bên cạnh thằng Potter làm gì vậy?" " Thôi nào quý ngài ghen tuông, cậu nên biết phân biệt giữa ve vãn và tình bạn thật sự đi. Vả lại cậu có đẹp trai thế nào thì gu tôi là Harry nhé"…
Trước lúc gặp em tôi là một kẻ biến thái bệnh hoạn. Sau khi gặp em, tôi như say đắm bởi em. Có lẽ em là thứ thuốc đắng gì đó khiến tôi từ một thằng điên trở thành một nam chính trong truyện ngôn tình mà có em là nữ chính.Em đắng như bản chất của thuốc vậy, nhưng lại khiến trái tim và con người tôi được cứu rỗi.Start:052919End:❌Đừng tự ý chuyển ver khi chưa có sự cho phép.❌Đừng tự ý lấy truyện của tớ đi edit mà chưa có sự cho phép.…
Cao Liên Hoà một con người bình thường điềm tĩnh, chỉ khi ở trước sở thích mình thì có chút đáng sợ nhẹ khiến cho người khác hãi hùng. Nhưng cũng vì sở thích đó, mà khi vô duyên cô cớ xuyên không vào cuốn ngôn tình siêu sến của cô em Cao Liên Ưng sáng tác, thì mới khó khác vùng vẫy thoát khỏi những nam chính soái ca không kém phần biến thái..."Âu Thái Minh Minh, cậu đừng chạy, tớ, tớ không ngại đâu, tớ nhất định sẽ chịu trách nhiệm mà!""Minh Minh, cô chiêu đãi bản vương tốt như vậy, không thể ăn xong mà chùi mép sạch sẽ đơn giản vậy được, mau quay lại để bản vương tôi hầu hạ cho phải trái nào!""Trò Âu, em giỏi lắm, có gan làm chuyện tày đình, còn ngứa tay đụng chạm linh tinh, em không sợ tôi, tôi buộc phải phạt em cho tôi đụng chạm lại gấp n lần, đừng để tôi bắt được em!""Aaaaaaaa, con mẹ nó, đừng nói chuyện mập mờ ẩn hiện như thế, quay lại cái mông các người, muốn chịu trách nhiệm rồi thích đãi ngộ như vậy, sao các người không tụ hợp lại chơi threesome cho thỏa trí biến thái của các người đi!""ÂU THÁI MINH MINH! BỌN NÀY CHƠI TẬP THỂ, FOURSOME VỚI CÔ!"…
Có những buổi chiều trôi qua chậm hơn bình thường như thể mặt trời cũng ngần ngại rời đi. Có những góc quán vắng, nơi ánh sáng cứ nấn ná mãi ở mép bàn gỗ cũ. Và có những con người bước vào đời nhau không vội vã nhưng cũng chẳng ồn ào, chỉ bằng một ánh nhìn đủ lâu và một câu nói đủ dịu dàng để lưu lại.Em đến như một ngọn gió mỏng, thổi qua bờ vai ai đó giữa mùa chớm lạnh để lại sau lưng mùi tóc dịu ngọt và nụ cười trong veo, dễ khiến người khác không kịp phòng bị. Em mang theo mùi gió, màu áo trắng, sự vụng về đáng yêu và cả chút bướng bỉnh khiến người ta không nỡ nghiêm khắc thật lòng. Thế nhưng chẳng hiểu sao mỗi lần em bước vào, mọi thứ dường như đều chậm lại.Chị vẫn ngồi ở góc bàn quen, vẫn gọi Capuccino nóng, vẫn đọc sách hoặc chẳng làm gì cả, chỉ ngồi đó để mặc thành phố trôi qua phía sau khung cửa sổ. Rồi em xuất hiện như một nét mực chưa kịp khô đã in sâu vào trí nhớ, như một nốt nhạc lạc giữa khuôn nhịp tĩnh lặng.Từ một cái chạm nhẹ vào vai, một lời nhắc ngủ sớm, một tấm danh thiếp viết tay và một tin nhắn gửi lúc khuya, họ dần bước vào thế giới của nhau. Không tên, không ràng buộc, chỉ có những quan tâm rất khẽ và những dịu dàng được dạy nhau bằng kiên nhẫn.Capuccino và Em là bản tình ca pha bằng ánh sáng, bằng ký ức, bằng nhịp đập không đều của hai người từng nghĩ rằng mình đã quen với cô đơn. Rồi một ngày, không ai nói ra nhưng họ đều biết mùa đông năm đó không còn lạnh như trước.…
ID: 猛狼黑水冻 (LOFTER)* yên yên hài tử, thật sự quá thơm, trải qua thân mụ đồng ý sau quải lại đây* về ta đương ta thế thân những cái đó sự00.Có câu nói nói, nhân sinh như diễn, toàn dựa kỹ thuật diễn.Lại có câu nói nói, Trang Chu mộng điệp, cũng là điệp mộng Trang Chu.Có câu nói nói, người một xui xẻo liền uống nước lạnh đều tắc kẽ răng.Lại có câu nói nói, vận khí kém đến nhất định cảnh giới liền sẽ xúc đế bắn ngược.Bạch vũ thật là đủ chịu phục, hắn chân trước mới vừa cùng hắn đối tượng thầm mến chu một con rồng đánh mấy cục trò chơi liền hai giờ mạch, sau lưng mới vừa tính toán mua cái bánh kẹp thịt liền tao ngộ tai bay vạ gió.Xe tải lớn không hổ là dị thế giới phiên chuẩn bị pháp bảo, kia xe đầu dường như ẩn chứa vô số ma lực, bạch vũ cảm thấy chính mình khẳng định là vô pháp quên mất cái loại này phần đầu dưới cắt chi cảm giác, nhưng hẳn là cũng chỉ có thể mang đi địa phủ dư vị.Nhưng là, đâm hắn dù sao cũng là xe tải lớn.Xe tải lớn giống như trọng sinh chi môn chìa khóa, bạch vũ còn không có tới kịp thấy Hắc Bạch Vô Thường một mặt, liền lại lần nữa thấy được hiện thế chi cảnh.Là bệnh viện.Bạch vũ đầu tiên là nhẹ nhàng thở ra, tiếp theo chính là kinh hỉ: Chẳng lẽ hắn thật là miêu! Thật sự có chín cái mạng? Hoặc là kỳ thật hắn là Slime, có thể tự do khôi phục? Tổng không thể hắn mới là mao hầu đi?Bạch vũ ở mép giường sờ sờ, sờ đến một tay cơ, hắn đem điện thoại tiến đến chính mình trước mặt, thấy được trên màn hình thanh tú khuôn mặt.Bạ…
Đã bao giờ tin rằng mình có mối nhân duyên chưa?Mà nhân duyên đó lại có bằng cách bị kéo xuống gầm giường?? Dưới gầm giường không những không có bụi mà là cực kỳ trơn nhẵn mát lạnh?Hơn nữa trên giường còn không ngừng rung lắc, chiếu cảnh trẻ nhỏ không nên nhìn? Gì chứ cậu chưa đủ mười tám... _Đây là câu chuyện kể về một thiếu niên 'ngây thơ trong sáng' một hôm đang ngủ thì bị kéo xuống giường, chưa kịp ngủ tiếp liền phát hiện mình đang ở dưới giường của người khác, mà người ta thì đang làm chuyện phòng the! Làm chuyện phòng the có thể, nhưng hai thằng đàn ông làm thì có hơi kịch tính rồi đấy...Kịch tính trôi đi nhưng một người trên giường lại bị đá xuống?! Đây chính là ăn xong chùi mép phủi mông đuổi người đi!!? Quá là tra!Chờ khi mọi chuyện êm ắng xuống, cứ ngỡ là tên tra kia đã ngủ ai ngờ vừa ló mặt ra liền bị bắt quả tang!... ".......Ngươi đã thấy thân thể của ngô, sao ngô còn mặt mũi nhìn người khác... ngươi phải chịu trách nhiệm với ngô!""Ngươi có tiền không?""Ngô đương nhiên có, ngươi muốn bao nhiêu, ngô cho bấy nhiêu""Được, có tiền thì mua quần áo mặc đi, lõa lổ thô bỉ quá""..."Tag nội dung: Xuyên không, tiên hiệp tu chân, hơi ngược chút thôi ....…
Năm 15 tuổi có hai chuyện Lam Tri ghét nhất trên đời, thứ nhất chính là phải động não, và thứ hai là mặc đồ lót (Thả rông không thoải mái sao? Thả rông không mát mẻ sao?)Nhưng khi Lam Tri vào trường cấp ba, cô mới phát hiện hóa ra mặc đồ lót là điều cần thiết, cực kỳ cần thiết. Nếu không...Bạn cùng bàn, tên bắt nạt nổi tiếng nhất trường liên tục rớt bút, hắn cúi xuống nhặt, nhưng lúc cúi lên trong tay lại không có bút. Cây bút hắn nhặt đi đâu. Hắn nhếch mép cười nhìn Lam Tri vẻ mặt đỏ bừng hốt hoảng: "Cho tớ gửi nhờ cây bút ở dưới nhé!"Lam Tri run bần bật kẹt chặt hai chân giữ chặt bút.Năm 15 tuổi có hai chuyện Lam Tri ghét nhất trên đời, thứ nhất chính là phải động não, và thứ hai là mặc đồ lót (Thả rông không thoải mái sao? Thả rông không mát mẻ sao?)Nhưng khi Lam Tri vào trường cấp ba, cô mới phát hiện hóa ra mặc đồ lót là điều cần thiết, cực kỳ cần thiết. Nếu không...Bạn cùng bàn, tên bắt nạt nổi tiếng nhất trường liên tục rớt bút, hắn cúi xuống nhặt, nhưng lúc cúi lên trong tay lại không có bút. Cây bút hắn nhặt đi đâu. Hắn nhếch mép cười nhìn Lam Tri vẻ mặt đỏ bừng hốt hoảng: "Cho tớ gửi nhờ cây bút ở dưới nhé!"Lam Tri run bần bật kẹt chặt hai chân giữ chặt bút.Đàn anh trong trường khiêm gia sư mỉm cười dịu dàng, tay cầm vài lá thăm: "Tri Tri ngoan dạng chân ra nào, để anh đặt nhét thăm vào rồi mình bắt đầu học."...Lam Tri che váy, gương mặt xinh đẹp ngây thơ trong sáng đỏ bừng: "Các người đừng như vậy, sau này tôi nhất định sẽ mặc quần lót mà.""Không cần đâu Tri Tri, tụi anh thích em không…
Hán Việt: Tiên hiệp văn nữ phối giác tỉnh hậuTác giả: Tam Nhật Thành TinhTình trạng bản gốc: Hoàn thànhEditor: Manh ManhTình trạng edit: Đang lếchNguồn: wikidichThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Tiên hiệp, Tu chân, Ngọt sủng, Xuyên thư, Sảng văn, Nhẹ nhàng, Duyên trời tác hợp, Thị giác nữ chủVăn án:Lãnh Mộ Thi ngoài ý muốn thức tỉnh, biết được chính mình là một nữ phụ ác độc trong một quyển truyện tiên hiệp. Các pháp tắc trong quyển sách nói với nàng rằng sau khi hoàn thành câu chuyện trong quyển sách, nàng có thể tự do lựa chọn cuộc sống của mình.Lãnh Mộ Thi bắt đầu làm việc tận tâm với tư cách là một nữ phụ ác độc, hãm hại nữ chính theo phương pháp cực kỳ ngu xuẩn trong cốt truyện và ngày càng trở nên điên cuồng hơn để có được tình yêu của nam chính.Lãnh Mộ Thi đứng ở mép vách núi hoang điên cuồng hét lên: Tiêu ca ca, nếu ngươi không đáp ứng ta, ta sẽ từ đây nhảy xuống!Lãnh Mộ Thi khuôn mặt nhăn nhó đứng ở mép vách núi hoang trong bí cảnh: Tiêu ca ca, nếu ngươi còn đi gặp nàng, ta sẽ từ đây nhảy xuống!Bên bờ vực thẳm của Ma giới, Lãnh Mộ Thi nước mắt nước mũi giàn giụa: Tiêu ca ca, nếu ngươi thành hôn với nàng, ta sẽ từ đây nhảy xuống!Lãnh Mộ Thi tuyệt vọng rơi lệ bên rìa U Minh luyện ngục: Tại sao ngươi không yêu ta, tại sao lại không yêu ta, ngươi không yêu ta thì ta còn sống để làm gì! Ta sẽ từ đây nhảy xuống!Tiêu Miễn: ... Xuống đi, ta yêu ngươi.Lãnh Mộ Thi: Hả?#kịch bản nữ phụ độc ác diễn quá nhập tâm, lỡ bị nam chính yêu thì phải làm sao bây gi…
Có một dự án game bí mật do Nguyễn Đức Hải tự mình phát triển.Không phát hành, không xin tài trợ, không PR , chỉ là một thế giới ảo được anh tạo ra để trút hết những điều không thể nói bằng lời.Một game chưa ai từng chơi.Một thế giới chưa ai từng đặt chân tới.Cho đến khi Xuân Ngọc, content creator nổi tiếng với phong cách đá xoáy wibu và mỉa mai có chọn lọc, vô tình nhìn thấy một đoạn gameplay của anh.Đẹp, buồn, và... quá thật.Ngọc quyết định tìm đến tác giả.Hai người gặp nhau không vì định mệnh, mà vì một thế giới ảo cần được hoàn thành - và một người cô đơn cần được nhìn thấy.Đây là câu chuyện về một lập trình viên tạo ra thế giới,và một người ngoài bước vào thế giới đó,để rồi cả hai phát hiện ra...thứ vô hạn nhất đôi khi không phải game,mà là cảm xúc giữa hai con người.---GIỚI THIỆU NHÂN VẬT- Anh Nguyễn Đức HảiLập trình viên độc lập , Founder Công Ty TNHH Lập trình và Quảng cáo Game.Trầm tính, ít nói, sống nội tâm và hiếm khi xuất hiện trước đám đông.Code như viết nhật ký: tỉ mỉ, buồn, và đầy những chi tiết nhỏ mà chỉ người tinh ý mới nhận ra.Dáng anh cao gầy, vai rộng tự nhiên.Da trắng vì ít ra ngoài.Mắt đen, ánh nhìn trầm và hơi buồn.Tóc đen mềm, thường hơi rối.Mặt góc cạnh nhẹ, vibe im lặng - tập trung.- Còn em Xuân Ngọc.Content creator chuyên đá xoáy wibu, châm biếm sắc bén nhưng không ác ý.Thẳng thắn, thông minh, nói chuyện có duyên , ai nghe cũng đốn tim , cười trừ.Tuy hay gây war vui, nhưng lại có con mắt tinh tế với nghệ thuật.Tình cờ thấy đoạn gameplay bị lea…
Du Ánh Nguyệt năm lên 8 có trí thông minh hơn các đứa trẻ khác. Thay vì chơi nhảy dây và học múa, cô lại chọn chơi súng và học các thứ tiếng khác nhau.Donato Dalla Morte là một chàng trai người Ý, cực kì thông minh và nhanh nhạy. Lúc mới 13 tuổi thôi mà cậu đã khua môi múa mép hết cả dòng họ chỉ để xin tiền đi chơi.*Lưu ý: - Truyện này mình tự nghĩ ra và viết, không liên quan đến cá nhân, tổ chức hay một luật lệ nào.- Trong truyện đều là hư cấu, viễn tưởng, nghĩ ra nên không phải là thật. Nói chung là đây sẽ là thế giới của mình.*CẢNH BÁO: Truyện sẽ có chút thể loại BL.…
Người con trai mái tóc hoa anh đào, cười toả năng nói: "Em biết sự giống nhau của em và đồ ăn là gì không? Em chính là đồ ăn tối của anh đấy."Người con trai mái tóc đen tuyền xung quanh là khí hắc ám nói: "Nếu thế giới này không có em thì anh sẽ hủy diệt cả thế giới này."Người con trai mái tóc vàng óng ánh, xung quanh là các tia sét nhếch mép: "Em muốn trốn? Cứ trốn khỏi mãi nhưng không thoát được tình yêu anh dành cho em đâu."Người con trai có sẹo ở một mắt nói: "Chất độc là dùng để giết người, còn em dùng để làm chất kích thích."Cô chỉ biết bất lực hét lớn "Các anh là đồ biến thái...."…
Thể loại: Đam mỹ, vườn trường,bá đạo lưu manh ôn nhu công,mỹ cường thụ,1x1,công sủng thụ,bắt trước yêu sau,thụ phản côngCp: Huỳnh Văn Hữu x Huỳnh Anh TúVăn án:"Áaaaaa, có kẻ xem trộm nam nhân đi vệ sinh này!!!"Nam nhân kia nhíu mày,trưng bộ lạnh lùng như kiểu ai ăn hết của mình bình thản nói:"Là cậu quên chốt cửa đấy thôi""Anh...biến thái!! Cút ngay cho tôi""Nếu tôi không biến thì cậu làm gì tôi?" nam nhân kia nhếch mép cười lạnhTừ lúc anh gặp cậu lần đầu tiên, Tim anh đã đập thình thịch liên hồi như cây ak-47, cậu quá dễ thương như một tiểu bạch thỏ khiến anh không nhịn mà trêu ghẹo cậu. Nhưng, anh biết mình lỡ trót yêu cậu mất rồi....…
Đan xen giữa tiếng sấm gầm gừ, cơn mưa dường như không có hồi kết, Henzo chĩa thẳng mũi kiếm vào chính giữa họng Altrid, Altrid lùi về phía sau, Henzo lại tiến lên trước. Có lẽ vì run sợ, Altrid, vị hoàng đế anh minh, đã như một con rùa rụt đầu, vấp ngã một cách xoàng xĩnh dưới mũi kiếm của một tên phản đồ, cất giọng run sợ:- Ngươi chắc chắn sẽ phải trả giá! Ngươi đã giết bao nhiêu mạng người không ghê tay! Ngươi sẽ phải trả giá!Người cầm kiếm dường như không bị lay động, bất giác hắn nhếch mép.- Em trai ta, có lẽ em đã sống trong hòa bình quá lâu nên đã quên mất chiến tranh thực sự tồn tại rồi sao? Cũng được thôi, ta sẽ nhắc lại, bao nhiêu lần cũng được, để cho em khắc sâu trong lòng.…
.......-Jimin à ! Chúng ta chia tay đi !-Suga lạnh giọng nói -anh biết anh đang nói cái gì ko vậy-Jimin hoảng hốt nói-tôi nói là chúng ta nên kết thúc tại đây!!!-Suga giận dữ nói -được!chúc anh hạnh phúc bên người mới !-Jimin cười nhếch mép nói .........-Jimin à ! Về bên anh một lần nữa đi mà ! Anh xin lỗi! -Suga nói-chẳng phải anh nói chúng ta ko còn mối quan hệ gì nữa sao !?-Jimin tức giận nói .........-Suga à! Làm ơn....làm...ơn tỉnh dậy đi mà ! Em xin lỗi anh! Em hứa sẽ yêu anh thật lòng mà,làm ơn tỉnh dậy đi !-Jimin nói rồi khóc nức nở bên giường bệnh của Suga đang nằm..........…
William tỉnh dậy sau tai nạn và quên mất người mình từng yêu nhất.Est đứng trước giường bệnh, mỉm cười và nói dối:"Anh là bạn của em."Trong khi đó, trong phổi anh bắt đầu nở hoa.Mỗi ngày một cánh.Mỗi ngày một lời yêu không thể nói ra.Est giữ lại tất cả những cánh hoa trong một chiếc hộp nhỏ.Có một cánh được ép khô, bên dưới viết:"Ngày em quên anh."Nhưng có lẽ...tình yêu đủ lớn thì ngay cả ký ức đã mất cũng có thể tìm được đường quay về.…
Một câu chuyện nữ chính xuyên không về một thời đại xa lạ không có trong lịch sử( đương nhiên rồi vì mình đâu có rành lịch sử đâu). Nữ chính ở hiện đại học kinh tế, coi tiền như tính mạng. Nữ chính là trẻ mồ côi lớn lên trong trại trẻ mồ côi thiếu thốn tình cảm. Bất cần đời, mặt dầy, vô sỉ, không coi người khác ra gì nhưng đặc biệt rất thông minh, lẻo mép, lại vô cùng quyến rũ. Thường xuyên đùa giỡn với tình yêu của đám nam sinh trong trường. Reo gió ắt gặp bão bị một kẻ si tình đẩy từ tầng 17 xuống xuyên không về quá khứ. Xuyên không rồi nữ chính vẫn không thay đổi. Vẫn cái tính cách ngông cuồng ấy. Nhưng vỏ quýt dầy có móng tay nhọn, hắn sẽ có cách trị con yêu nữ là nàng.....…
"Franz Tarou sau khi bị giết đã xuyên không vào quyển truyện tranh mà bản thân đã từng rất cay cú khi đọc nó. Mà khi xuyên vào đây một khoảng thời gian rồi, cậu ta mới biết. Đây không đơn giản là một câu chuyện cẩu huyết đầy màu hường theo góc nhìn của nữ chính."•••Viết để thoả mãn trí tưởng tượng. Nên sẽ rất ảo ma, phi logic.Buff cực mạnh cho nhân vật chính, không thích. Có thể click back ra ngoài.Nào có hứng thì ra chap.…
"Tới tận bao giờ tao mới có thể đứng trước mặt mày. Được mày coi là một người con trai có thể bảo vệ cho mày. Chưa bao giờ tao cảm thấy chán ghét cái từ " bạn thân" tới như vậy"_ Anh đẩy cô vào tường"Mày nói gì vậy hả? Bạn thân cũng chỉ mãi là bạn thân. Không có sự thay đổi."_Cô lúng túngAnh nhếch mép cười. Rồi bước đi như chưa từng quen biết.Đâu có ai nói... bạn thân không được là người yêu,là vợ chồng, là bạn đời...... nhưng không thể phủ nhận rằng đã là bạn thân thì mãi là bạn thân vì không ai muốn vứt bỏ cái thứ tình cảm đó. Mặn nồng hơn tình yêu và bền vững như tình bạn.…