[Allxtake] [Shinichiroxtake] Vĩ Kì
Nếu Shinichiro và takemichi quen biết nhau thì tương lai sẽ ra sao.......…
Nếu Shinichiro và takemichi quen biết nhau thì tương lai sẽ ra sao.......…
Lí do? Để thích loài hoa đỏ rực này?[Đó là "hoa học trò", vậy mới đúng nghĩa với tuổi học sinh chúng ta.]Câu giải thích bình thường và quá quen thuộc với những người khác.Nhưng đây là 1 người khác, 1 lí do đặc biệt hơn...[Đó là màu tóc của cậu!][Bản quyền thuộc về DanTerlion ở Wattpad, không ở bất cứ trang web nào khác. Trước khi mang đi PHẢI xin phép tôi].…
Cứ ngỡ như chưa bao giờ từng ngón tay đan vào nhau, cứ ngỡ lời yêu thương lúc đó chỉ là một giấc mơ ngắn ngủi. Khi ánh nắng chiếu rọi như xóa tan đi tất cả niềm hạnh phúc mơ hồ, để rồi lòng chợt lạnh lại vì sợ cái cảm giác vụt mất yêu thương. Nó không muốn màn đêm kia được kéo lên, chỉ cần mãi thả mình đi theo cơn gió se se lạnh cũng khiến nó muốn một mình thật lâu, trạng thái êm đềm này xin đừng qua đi. Nhưng chẳng có đêm dài nào không kết thúc, nó sẽ lại mệt mỏi bước những bước thật dài nhưng vô định, không thể dừng lại mà cứ phải dẫm đạp lên sự yếu đuối của bản thân mà chạy nhanh để trốn tránh những giấc mơ không có thực.Có ai biết cuộc sống mệt mỏi này sẽ đến đâu mới dừng lại, chỉ là sự luôn cố gắng tỏ ra bình thường vẫn tốt để làm yên lòng người thân, để hoàn thành trọn ven vai diễn quen thuộc của nó. Khi chẳng còn hy vọng nhỏ nhoi là có một cuộc sống bình dị nhất, nó cảm thấy sao không thể mở cành cửa đó thêm một lần nào nữa. Bởi vì niềm vui mà nó khó khăn lắm mới đón nhân được sao ngắn ngủi đến thế, dù nhượng bộ bao lần cũng không phải dành cho nó, chỉ là sự vay mượn có thời hạn mà nó đã phải đánh đổi biết bao nhiêu sự dũng cảm của tuổi thanh xuân.Rồi đây khi trở lại, có bao nhiêu vết sẹo đã liền da nhưng vẫn xấu xí nằm tại đó, những bước chân càng gấp gáp khẩn trương càng dễ dàng gục ngã. Có đôi lúc nó chẳng còn muốn đứng lên, càng run rẩy trốn tránh không muốn bước thêm một bước nào nữa vì nỗi sợ đau đớn kéo dài dai dẳng kia chẳng hề phai nhòa cứ mãi đeo bám. Nó đứng lặng rất lâu, để chờ thế giới của nó kéo đến, sẽ chẳng nhìn thấy gì ngoài tấm màn đen tĩnh lặng kia, Nhưng...nó cũng không thấy sợ hãi bởi vì chỉ cần giữ sự yên bình này cho riêng nó, thế thôi cũng là đủ.…
Truyện nói về 1 chàng trai tên Phạm Mã Thiên,17 tuổi hay bị người khác bắt nạt...àk không... cả gia đình cậu điều bị ăn hiếp bởi do gia đình cậu là hạ lưu,sống trong con hẻm nhỏ và căn nhà sơ sài...do 1 lần cha cậu vì muốn lo cho con mình ăn học nên đã liều mình đi vay bọn xã hội đen.Tới ngày bọn cho vay đến đồi nợ...do không có tiền nên bọn chút đã phóng hỏa...căn nhà bị thiêu rụi kể cả người...Nhưng nó chính là sự mở đầu của tên sát nhân với cơ thể đầy lửa…
Đây là truyện đầu tay của mình. Mong mọi người đọc rồi góp ý giúp mình. Xin cảm ơn.Một câu chuyện tình cảm nhẹ nhàng, lãng mạn của một họa sĩ vẽ cảnh tài năngvà một bác sĩ thần kinh tài giỏi. Bọn họ năm 17,18 tuổi đã có một mối tình đẹp nhưng rồi lại xa cách. Liệu tương lai sẽ thế nào, liệu có còn cho nhau một cơ hội?…
Xoay quanh 2 main chính...cuộc sống yên bình khi cả 2 chạm mặt nhau...và mỗi lần chạm mặt là xảy ra nhiều chuyện ngoài ý muốn...Khóc và cười…
Mik thấy cặp này đẹp mà ít ng ship ghê á…
Những câu nói hay và ý nghĩa…