Ở một mức độ nào đó, Daewon chẳng thể chắc về số lượng những đứa trẻ lớn xác mà anh có thể giải quyết.disclaimer: mình không sở hữu bất kì ai trong câu chuyện này. Mọi sự vật, sự việc diễn ra trong này nếu có trùng với bất cứ gì ngoài đời thì đều chỉ là sự ngẫu nhiên.…
Hermes tuyên bố, với tư cách một vị thần gian trá, y tuyệt đối sẽ không để bị tình yêu che mắt. Thế nên, thần Ái Tình đã trộm bắn ra một mũi tên, xui Hermes say đắm tuyệt tác của chư thần.Hermes trong suy nghĩ: Trò vặt vãnh, ta có thể đối phóHermes trên thực tế: Thoắt cái, đã cam tâm tình nguyệnY ban cho nàng giọng nói, đích thân dạy nàng cách lừa dối và ngụy biện, cũng chính y vì nàng xướng lên cái tên Pandora, ngụ ý "Hết thảy ân sủng từ thần".Nhưng ngọn lửa tình hừng hực cháy, vừa ngây ngất vừa bỏng rát y. Ban phước thôi là không đủ, y muốn chiếm lấy nàng làm của riêng.Khi Prometheus cắp mất ngọn lửa, Zeus để trừng phạt nhân loại, đã lệnh chư thần đỉnh Olympus đắp nặn một sinh mệnh mới.Mĩ mạo, mị lực, trí tuệ, tuổi xuân, tài ăn nói... Mang theo mọi lời chúc phúc, Pandora đặt chân xuống trần thế. Noi lời Hermes căn dặn, nàng mở ra chiếc hộp cấm, tai ương tràn lan khắp cõi.Lễ vật thần ban trở thành nguồn cơn vạn ác, nàng vùi mình dưới tấn thảm kịch, chẳng kẻ đoái người hoài.Lần thứ hai mở mắt, Pandora đã trở lại quá khứ. Lần này, nàng không chờ đợi.Ngay giữa thánh điện của chư thần, nàng tự tay mở hộp."Ta tò mò quá, lỡ tay mở món quà ngài tặng mất rồi," Pandora mỉm cười với sứ giả của thần, "Nếu ngay cả thần linh cũng bị cái chết và bệnh tật ăn mòn, thế gian này sẽ ra sao đây? Hermes, thưa thầy thân yêu, ngài có vẻ đã quên dạy ta điều này."-------------------------Một câu tóm tắt: Pandora ở Olympus mở hộp cấm.Lập ý: Không khuất phục trước vận mệnh an bài.…
1 cô tinh linh bé nhỏ đang luyện tập bay lượn bị 1 tiếng kêu thảm thương làm cho hoảng loạn co chân chạy về phía trước liền lạc vào 1 khu rừng u ám tối tăm lạnh lẽo, đầu tiên cô ngơ ngác nhìn sau đó bị 1 bàn tay kéo mạnh ra khỏi đó. Còn chưa kịp định hình được gì người đó đã biến mất và cô đã trở về khu rừng của mình....Sau 7 năm đó 1 cuộc chiến sảy ra khiến cô phải trở thành 1 chiến binh và được gặp lại ân nhân.... Nhưng.... Cô đã phải đau đớn nhìn mọi thứ .... "Em ước gì mình chưa từng đi lạc..."Cứ như 1 giấc mơ cô tinh linh gỡ chiếc vương niệm ra lao tới gần ân nhân ... máu rỉ ra.... cô mỉm cười nhạt khều khào ns:"Kết thúc rồi.... Giữa chúng ta không còn ân hoán gì nữa hết"-----------------------------Vì fic đã viết từ rất lâu rồi nên tôi đã hoàn toàn quên mất cốt truyện lẫn nội dung về sau là SE hay HE và đã bỏ liên quân lâu rồi nên thông cảm ạ…
Tác giả: Ngủ Đùng ĐùngThể loại: Sáng Tác, 1v1, Đam mỹ, Hài Hước, HE, Hiện ĐạiĐọc tiếp tại: https://ngudungdung.blogspot.com/Đăng trên sàn cam chỉ để khều độc giả về blog ạ~---1.Tôi say rượu, lôi kẻ thù không đội trời chung cũng say rượu đến phòng khám thú y, nằng nặc đòi thiến hắn.Lúc Tống Dực tỉnh dậy, tôi đang cầm d/a/o mổ, vẻ mặt hiền từ xoa đầu hắn: "Ngoan nào Lu Lu, bác sĩ tay nghề cao lắm, cắt bụp một cái là xong, từ nay con sẽ không còn đi chơi bậy nữa nhé."Tống Dực đen mặt, nghiến răng ken két: "Diệp! Tinh! Hàn! Cậu chán sống rồi phải không?""Ơ kìa, c/h/ó biết nói tiếng người?""...""Con c/h/ó này thành tinh rồi! Xem chiêu tiêm th/u/ố/c mê của bố đây!!!"2.Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy với cái đầu đau như búa bổ.Ký ức tối qua như một thước phim kinh dị tua chậm trong đầu.Tôi nhớ mang máng mình đi nhậu nhẹt thất tình, lúc quay về thì nhìn thấy một sinh vật to lớn nằm gục bên vệ đường.Bằng bản năng của sinh viên năm cuối khoa thú y, tôi khẳng định đây là một con Husky bị bỏ rơi.Tôi vác "con chó" nặng 80kg đó về phòng thực hành của trường.Tôi còn nhớ mình đã vô cùng tận tâm.Đầu tiên, tôi cạo sạch lông chân nó để tìm ven truyền nước.Sau đó, tôi lấy cái vòng chống li/ế/m đeo vào cổ vì sợ nó cắn.Cuối cùng còn dịu dàng mang nó về phòng ký túc xá cho nó có chỗ dừng chân.Nhưng mà hình như trong lúc này... Tôi đã...Ờm, tôi đã sờ vào chỗ đó của nó rồi lẩm bẩm: "Hàng họ to quá, hèn gì hung dữ, phải thiến thôi."Tôi run rẩy nhìn sang bên cạnh.Tống Dực - nam thần khoa luật, kẻ thù truyề…
Vừa mở cửa phòng học, Vương Nhất Bác lại chạm mặt thầy giáo đó. Trùng hợp thế?Đối phương là thầy giáo trong trường, nhưng sinh viên năm 2 như Vương Nhất Bác còn không biết là ai. Vội liếc nhìn cái tên được thêu một cách tinh xảo trên ngực trái, Tiêu Chiến. Là thầy Tiêu Chiến.…
Tác giả: Miêu Giới Đệ Nhất Lỗ Thể loại: Nguyên Tác, Đam mỹ, Hiện đại, Tình hữu độc chung, Chủ thụ, Khế ước tình nhân, Duyên trời tác hợp, Trùng sinh, 1v1 HE.Nhân vật chính: Hướng Tần x Diệp Căng【 Hơi tự ti nhưng nỗ lực tiến tới, siêu cấp dễ đỏ mặt trung khuyển ngây thơ công 】【 Vừa quyến rũ vừa thả thính ôn nhu tâm cơ mỹ nhân thụ 】Một câu tóm tắt: Cún con ngây thơ ai mà không yêu nhỉ.Mục đích: Dẫu cho lúc nào đi chăng nữa thì cũng không được từ bỏ bản thân, sống tích cực hướng về một ngày mai tươi sáng.Edit: L***Truyện edit chưa có sự đồng ý của tác giả******Không dùng bản dịch cho bất kỳ mục đích thương mại nào******Vui lòng không chuyển ver hay re-up. Xin cảm ơn***…
tại So Mun đáng yêu và toát ra vibe mặt trời ấm áp.Name: [Shin Hyeok U × So Mun] Healing.cgriws•Disclaimer: các nhân vật không thuộc quyền sở hữu của tôi.•Summary: Hyeok U sau một thời gian rời khỏi Jungji để bắt đầu một cuộc sống mới, làm lại bản thân.Như So Mun nói, anh còn tương lai rất dài. Bản thân anh biết mình nên làm gì và phải làm gì để có thể tiếp tục sống.Nhưng đời người lại trớ trêu làm sao. Shin Hyeok U chết vào một đêm trời đông phủ đầy tuyết. Bị một kẻ tâm thần như bố anh giết chết. Đáng thương làm sao?Nhưng rồi có gì đó lạ lắm? Hyeok U không đến địa ngục hay thiên đàng nào. Anh bị cuống vào một nơi nào đó, đứng ở góc nhìn thứ 3 nhìn những việc xảy ra xung quanh người đã cứu rỗi anh - So Mun. Từ đó anh chợt nhận ra cậu bé đó tốt bụng và mạnh mẽ nhường nào.Đôi mắt ấy thật đẹp.•Warnings: OOC! LỆCH MẠCH TRUYỆN GỐC! OOC NẶNG!•Rating: K+•Pairings: Shin Hyeok U × So Mun•Category: Drama, ngọt, healing, BL, Fanfiction,...•Status: Đang tiến hành...So Mun!bot Shin Hyeok U!top…
Đỉnh Lưu Khó Chiều Tác Giả : Khởi Ngũ Edit: meo OngoinggThân thế nhấp nhô, lẳng lơ đỉnh lưu thụ x danh môn vọng tộc phúc hắc cấm dục bác sĩ công***"Dư Tự Ngôn, tôi nói cậu không thể khiêm tốn một chút sao? "Người đại diện trầm giọng hét lên giận dữ.Dư Tự Ngôn chậm rãi đẩy kính râm lên sống mũi thẳng tắp, để lộ đôi mắt đen sâu thẳm như hồ nước, ngây thơ nhún vai, "Sao chị có thể mong đợi tôi sẽ khiêm tốn với khuôn mặt như này?""Cậu không thể che mặt mình được à?""Được rồi, cho dù ngày nào tôi cũng che mặt như một tên cướp thì bộ dạng này sẽ khiến hàng nghìn cô gái chảy nước miếng đến cả dáng người cũng đẹp đến không chấp nhận được oa!"Lục Tư Bạch ngồi bên cạnh ho nhẹ một tiếng."..."Dư đại minh tinh lặng lẽ đeo khẩu trang thêu Crayon Shin-chan..Người đại diện: "!!!!!!"Bị lỗi raw nên tạm drop nha 🥲Nhân vật chính: (Công) Lục Tư Bạch x (Thụ) Dư Tự Ngôn…
✍Tên truyện | NHẬT TUYẾT HOA THIÊN.🌸 Thể Loại : Cảm hứng Lịch sử Việt Nam, Hồn Xuyên, Y Học, Tình Cảm, Xuyên Không, Phá Án. 🌸 Tác giả : Cao Mạn Nghiên🌸 Tình trạng : Chưa hoàn thành. - Truyện Nhật Tuyết Hoa Thiên còn có ý nghĩa là"Mây tươi sáng, trời quang tạnh, một bầu hoa tuyết, cảnh sắc ba xuân hơn hẳn con sông rặng liễu.'~~🌿Giới thiệu:Vạt nắng ban mai của Đại Việt đổ xuống lớp giao lĩnh mỏng thêu hoa trà, tôi thẫn thờ ngắm nhìn Phù Dao lướt qua Tiêm Ngưng.Giữa cơn gió lạnh mà ánh mắt nàng vẫn dịu dàng mường tưởng tới chàng thiếu niên trẻ, oai phong lẫm liệt đang vung từng nhát kiếm không chút do dự, mặc kệ mùi hôi máu tanh trên người. Phía sau y là ánh nắng sáng bừng, là vầng thái dương đang dần nhăn lại. Vốn dĩ... đôi vai của thiếu niên ấy nên gánh gió mát trăng thanh, dương liễu buông mành cỏ mọc chim bay và những thứ tốt đẹp vốn thuộc về y.Thời gian bỗng ngưng lại như lần gặp đầu tiên, tựa nỗi buồn cuốn đi trời sao. Hai tà đối khâm tung bay trong gió, hoa bưởi rụng xuống khẽ đậu lên đôi bàn tay lạnh ngắt. Tôi vô thức mỉm cười mãn nguyện, trút hơi thở cuối cùng:"Không cần kiếp sau gặp lại, chỉ mong đời này kết duyên. Thế gian duy nhất một chuyện, nguyện nắm tay chàng tới cùng." |Chỉ vì một lần tình cờ đi dạo bên ngoài, mà cả hai trao nhau ánh mắt tương tư. Họ nói ra lòng mình bằng một bức thư thoang thoảng hương hoa nhài của năm ấy. "Ngã nguyện để bút họa tận thiên hạ Hứa nhĩ nhất thế phồn hoa.""Ta nguyện nâng bút họa cả thiên hạ,Hứa với người cả một đời ph…
Hán Việt: Bất yếu dĩ mạo thủ hổ [Tinh Tế]Tác giả: Nông TạpTình trạng bản gốc: Hoàn thành (42 chương)Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Tương lai, HE, Tình cảm, Tinh tế, Chủ thụ, Sảng văn, Nhẹ nhàng, Hài hước, Vả mặt, 1v1, Manh sủngEditor: Gà Nướng Muối Ớt (wattpad/ganuongmuoiot)Tình trạng edit:...Nguồn raw: Tấn GiangConvert: DuFengYu on wikidich------Lý do DROP: Kết lãng xẹt! Càng về sau viết càng yếu. Kiểu như tác giả đang viết xong bị deadline dí hoặc là sao sao đó mà chị ý cho cái kết nó ngang như cua! Lại còn không có phiên ngoại để bù nữa chớ. ('ノω;')Nên để tránh mất thời gian cũng như tụt cảm xúc của các bồ thì tui sẽ drop nha. Tui sẽ để link bản convert ở trong mục THÔNG BÁO, cho bồ nào muốn đọc thì đọc. |ω・')…
Đối với mỗi con người, tình yêu là một cảm xúc vô cùng đặc biệt. Nó đến với con người theo nhiều cách khác nhau. Thứ ấy đến dồn dập, dữ dội hay nhẹ nhàng, êm dịu là tuỳ vào mỗi mảnh đời. Theo tôi, nó nhẹ nhàng và cũng đầy phức tạp. Tình yêu giữa tôi và anh đã thêu dệt lên một bản nhạc tình thường dược dùng trong đám cưới. Và tôi đã cho nền nhạc đặc biệt ấy được chạy trên lễ cưới của tôi và anh, Soobin. Oneshort…
Buổi tiệc mỗi năm diễn ra một lần được tổ chức tại gia tộc họ Lee, năm nay không ngoại lệ, gia tộc họ Lee và họ Sim vốn dĩ đã thân thiết với nhau từ trước, họ có một khế ước với nhau rằng nếu như có con nhất định sẽ để chúng cưới nhau. Hai gia tộc lớn nhất hợp lại với nhau chẳng phải sẽ trở nên rất thịnh vượng sao, vốn đã nghĩ là như vậy nhưng cuối cùng nhà họ Sim lại sinh ra một người con trai, họ biết khế ước sẽ phải thực hiện dù cho có thế nào nhưng vì sĩ diện mà họ đã giấu kín thân phận của cậu, mọi chuyện cứ thế trôi qua cho đến nay..ngày thực hiện khế ước đã đến, ba mẹ bắt cậu đóng giả thành phụ nữ để thực hiện khế ước....…
Vào cuối thế kỉ XIX, ở làng Kinh Tâm, có một cô gái tên Hồ Lục Bình Tâm hay còn gọi là Thị Mơ, con gái của ông phó lí. Cô nổi tiếng là xinh đẹp và đa tài nhưng đến nay đã hơn xa cái tuổi trăng tròn mà chẳng chịu lấy chồng, ông phó lí cũng hết nói nổi với cô nên đành để cô tự quyết.Thế mà có kẻ ác mồm độc miệng nào đồn rằng cô có bệnh thế nên giờ chẳng ai dám mang sính lễ sang rước cô về làm vợ nữa. Với lại tính cô cũng kì, ai chịu cho nổi.Cô Mơ có một con hầu tên Liên nhỏ hơn cô 6 tuổi, nó sống ở nhà cô đã lâu, từ tấm bé tới giờ. Nó biết nó thích cô nhưng không dám nói tại Liên sợ cô sẽ đánh rồi ném nó ra ngoài đường không cho ở với cô nữa.- Mày! Liên, đến đấm lưng cho cô cái, rồi tý cô cho mày ít bánh đậu xanh cha cô mới được người ta biếu.Cô Mơ mặc áo yếm màu đỏ thêu hoa sen ngồi trên cái chõng tre ngoắc ngoắc tay gọi Liên đang mắc lại cái màn mới giặt thơm tho hồi sáng cho cô.- Dạ cô, em đến liền.Thời tiết nóng nực, biết cô không muốn đợi lâu, nó nghe thấy vậy không dám chậm chân liền đến phía sau lưng của cô, xắn tay áo rồi đưa hai tay đặt lên vai cô. Mà đột nhiên Liên thấy cái dây cổ áo yếm buộc lỏng lẻo quá mức, nó liền hỏi cô.- Cô Mơ, cô để em buộc lại dây yếm cho cô nha.- Tùy mày.Cô Mơ cầm bánh đậu xanh lên cho vào miệng tùy tiện nói.…
Tam quốc mộng, mộng thành vô ích, từ biệt Phong Vân các tây đông. ngàn năm hận, hận đa tình, từ xưa đa tình ai chết tử tế? lưu đến Trường Đình độc hướng về muộn, muôn vàn vẻ u sầu để bụng đầu, càng cùng người phương nào nghe? một hoa một mộc một chi thêu, một Diệp càng khuynh thành, khuynh : nghiêng thôi kinh niên không người thức, giống nhau Yên Phiêu Linh…
Bùi Hàn Dã (裴寒野)• Tuổi: 24• Thân phận: kiếm tu thiên tài Bùi gia• Tính cách: lạnh nhạt, quyết đoán, bảo hộ mạnh• Vai trò trong quan hệ: TOP (gánh trách nhiệm, ra quyết định)Tên tự: Tĩnh Phong (静锋)Đạo hiệu: Hàn Kiếm Chân Nhân / Hàn Dã Kiếm TônPháp danh: Vô TrầnSở Thanh Ngôn (楚清言)• Tuổi: 22• Thân phận: phù tu Sở gia, giỏi cấm thuật• Tính cách: ôn hòa, nhẫn nhịn, lý trí nhưng tự tổn thương• Vai trò trong quan hệ: BOT (yêu trước, buông trước)Tên tự: Nhược Thư (若书) / Tĩnh NgônĐạo hiệu: Thanh Phù Chân Nhân / Ngôn Phù QuânPháp danh: Tịnh Ngôn / Vấn Tâmcả hai là kẻ thù, kết he hoặc kết mở tùy theo độc giả nghĩ.tên tác giả: heunyi.…
ta dạt bóng thêu tranh vẽ đôi cuộc tình,khắc họa vài ba dáng dấp người tình rồi vạt thành tranh,ta lại bôn ba chuyện trò về thương thương đời mình,mơ về một người mãi hoài mong đến tận cùng kiếp đời.ー yoonmin • general • oneshot • se.ー viết bởi @solrenum.ー người viết không sở hữu gì ngoài cốt truyện, viết với mục đích phi lợi nhuận.…
Đạo cụ phái ma thuật sư, Phong Vãn, bởi vì tăng ca quá độ mà bất ngờ tử.Vừa cảm giác tỉnh lại, xuyên qua đến cổ đại xã hội, thành khiếm hạ lớn nợ nần bé gái mồ côi.Bất hạnh trung vạn hạnh, nàng buộc định rồi cái ma thuật đạo cụ hệ thống, có thể chính mình chế tác ma thuật đạo cụ.Mới đầu, tất cả mọi người cảm thấy cam đường cuối hẻm kia gia cửa hàng, tu sửa đơn sơ, vị trí hẻo lánh, điếm chủ mắc nợ luy luy -- quả thực một bộ đóng cửa dạng.Thẳng đến có một ngày, mọi người ở nơi nào phát hiện , không thuộc loại thời đại này lưu tinh.Từng bước sinh liên giày thêu, theo liệt hỏa trung nở rộ đóa hoa.Đao phong chém không đứt đèn lồng, ở ma trơi trung thiêu đốt trang giấy.Không đủ rung động? Mỗi chu nhất đổi ma thuật chủ đề cảnh tượng, theo quỷ trạch đến tiên cảnh, dùng ma thuật bày ra các loại cảnh tượng cùng kỳ quan, long trọng mà rộng rãi.Không đủ mạo hiểm kích thích? Hoàn toàn phong bế nhỏ hẹp không gian, thành đôi hỏa dược, theo thượng trút xuống xuống trường đao, đem hai tay hai chân bị phược nhân quan vào bên trong, ở tam chú hương nội hoàn thành một hồi cực hạn chạy trốn.Không có thể nghiệm cảm? Đắm chìm thức mật thất đào thoát cùng cực hạn sinh tồn, cho ngươi cảm thụ phi bình thường lạc thú.Nguyên bản xem thường Phong Vãn công tử ** nhóm tập thể khiếp sợ, đều thực hương, tranh nhau cướp muốn đi xem Phong Thị cửa hàng triển lãm, làm một trương phiếu không tiếc vung tiền như rác.Nghiêm túc cũ kỹ, mắt cao hơn đỉnh các đại thần, bắt đầu nhân thủ nhất kiện ma thuật đ…