suga : anh được lắm nếu như tui được trở về lúc ban đầu thì tui sẽ ko bao giờ trọn kẻ phản bội như anh đâu jisoek : cậu ở đó mà nằm mơ đi tại vì cậu ngu nên mới yêu tui cậu nghĩ sao tui ik yêu một người như cậu hả đúng là ngu ngốc…
luôn luôn là SE, về bất cứ mốc thời gian và bất kì trận chiến ở nơi nào, quan trọng là tình yêu của họđam và không có tên-nhưng tác giả là ARMY nên coi như cái cp bts đi..?…
Fabius Bile thực hiện phẫu thuật cho một bệnh nhân vô danh, phát hiện và ghi nhận một căn bệnh thoái hóa đang dần phá hủy các cơ quan của đối tượng. Suy ngẫm về quá khứ khi làm việc, Fabius nhớ lại thời điểm trước khi Emperor's Children hợp nhất với Fulgrim, khi họ đang mắc cùng một căn bệnh ăn mòn và sắp tuyệt chủng. Làm việc như một Dược Sư, ông bắt đầu ra lệnh hành quyết tất cả những người anh em của mình có triệu chứng và coi cơ thể họ như những cục vật chất hữu cơ đơn giản để nghiên cứu, thậm chí cả người bạn thân Lycaeon, người mà cuối cùng ông buộc phải ra lệnh hành quyết. Bắt đầu khâu vết thương cho bệnh nhân, Fabius suy nghĩ rằng chính việc phát hiện ra Fulgrim và việc tái tạo lại mã gene bằng gen của ông đã cứu họ. Tuy nhiên, điều đó không phải là toàn bộ sự thật, khi bệnh nhân được tiết lộ chính là...Truyện ngắn có xen lẫn giữa hiện tại và ký ức quá khứ.…
-"Kanus, mày đừng có mà ngang ngược, mau mang con chó kia vứt ra chỗ khác"-"Này, tao nuôi chó thì sao? Chó nhà tao ảnh hưởng đến mèo nhà mày đâu? Có mất miếng trứng nào đâu"-"À thế à?! Hai quả trứng nó không mất nhưng nó đéo còn tác dụng nữa rồi"-"..."…
người viết truyện : it menội dung:Mấy thứ ba mớ nhảm nhí xàm xí của me. Độ dài: tùy hứng . Thể loại: tất nhiên là đam rồi. Chuyên về taegi nhé! Ai không thích thì đừng đọc! €€€€€€€€€ hết gòi€€€€€€€€€€€€€…
Tôi là PP, người ta bảo tôi là "mặt trời nhỏ". Nụ cười của tôi rạng rỡ, đủ xua tan mây mù trong mắt người đối diện. Mẹ tôi bảo tôi là "hy vọng", là "ánh sáng" duy nhất. Tôi đã sống như thế, trong ánh hào quang giả tạo, để làm vừa lòng tất cả người mọi.Nhưng mấy ai biết, sau những danh xưng đẹp đẽ kia là những sự dày vò, tổn thương từ quá khứ mãi in sâu vào ký ức của tôi. Cười. Tôi cứ cười, để che đi nỗi sợ hãi chực chờ, che đi ý nghĩ ám ảnh về một lối thoát. Những dòng di chúc dở dang, nhàu nát, vẫn nằm im lìm dưới đáy tủ, như một thói quen không thể bỏ.Tôi là đóa hướng dương. Đứng thẳng, nhưng không có nắng. Chỉ có đêm dài vô tận. Đến mức tôi đã quên mất cảm giác có ''ánh sáng'' là thế nào.Cho đến một ngày, giữa mênh mông bóng tối tưởng chừng không lối thoát, một "tia sáng" bỗng lạc vào. Không chói chang, không rực rỡ, nhưng đủ để thắp lên một đốm lửa nhỏ xíu. Đủ để tôi biết, cuộc đời này, đôi khi, vẫn còn có "ngày mai"...*LƯU Ý* Đây là truyện viết theo hướng hài ngọt nhé, không ngược nhiều đâu…
Tác giả:???(vẫn đang tìm acc)Editor: MintTruyện được edit từ bản QT nên không chắc chắn về phần nội dungTruyện chưa xin được per của tác giả vì không thấy acc weibo đâu :((( thành thật xin lỗi…
Đây là nơi xả oneshot hoặc truyện dài về OTP của tớ, có thể là sẽ có BL và GL (không có BG).Lưu ý: Có một vài chỗ sai nguyên tác, OOC, tất cả nhân vật đều là của anh Vĩ trên kênh Youtube Jaki Natsumi.…