Vị chủ tiệm của cửa hàng đồ chơi nằm ở cuối con đường luôn chào đón các vị khách bằng một nụ cười bí hiểm. Hắn không chào mời người khác mua đồ ở tiệm, nhưng lại nói chẳng ai bước ra khỏi đây mà không mua thứ gì. Có người bảo hắn là một con quỷ trăm năm không già đi, có lẽ vì hắn vẫn còn chút vương vấn nơi trần gian mà hắn luôn ghê tởm, chờ đợi một bóng hình đã mãi chẳng thề quay về bên cạnh. Lần đầu t viết luôn á có ai đọc được thì góp ý nhẹ nhàng với t thôi nha😘😘😘…
Thể loại:Xuyên nhanh,Hệ thống, Hài hước, Ngôn tình, He. Trích dẫn:Vừa rồi, cô tình cờ gặp lại một người bạn cũ, cô ấy đang đi ăn cùng gia đình của mình. Trông hạnh phúc thật a! Cảm khái một tiếng xong, cầm chai rượu trên tay cô cười khẽ nốc một ngụm lớn ,cười thật to cho cuộc đời thất bại của mình , cũng cười vào sự bất công của ông trời.Trong cái đêm Noel, lạnh giá , một thân hình nhỏ bé uyển chuyển bình tĩnh thả mình xuống dòng sông thành phố Bắc Kinh.Không một ai phát hiện cả. Nước va đập với thân thể gây đau đớn và nhấn chìm cơ thể này. Nó cũng bắt đầu tràn vào phổi dần dần kết thúc sinh mệnh cô.Tuy vậy nếu có ai nhìn thấy mặt cô lúc này sẽ biết rằng cô đang cười, là nụ cười thật sự hạnh phúc.Ý nghĩ cuối cùng của cô gái mang tên Văn Nhược này là:" Thật tốt quá! Kết thúc thật rồi". Đó không chỉ là kết thúc, đó là mở đầu một trang mới trong cuộc đời cô.…
Tác giả: Cao Bảo VyBạn có một lời ước hẹn nào với một ai đó không?Hãy nhớ đến nơi ấy vào ngày ấy!Nếu gặp lại, đó là duyên nợNếu không gặp, đó là giải thoát.…
Fic đc bắt đầu từ chatroom 97lines bao gồm JungKook(BTS), Mingyu(Seventeen), BamBam(Got7), Yugyeom(Got7), Jaehyun(NCT) cũng đc coi như là hội những người đàn ông độc thân 97😂😂 Vì do group chỉ toàn con trai nên họ đã quyết định thêm những idol nữ cùng sinh năm 97 để phòng chat trở nên thú vị hơn. Qua chatroom có một câu chuyện tình đã xảy ra kéo theo nhiều chuyện tình khác. Trong fic ko chỉ có BlackPink, BTS, Got7 mà còn có cả Twice, RedVelvet và những nhóm nhạc khác góp vui nữa đó. Couple chính trong fic sẽ là JinSoo, TaeJen, MinChae, LizKook ngoài ra sẽ còn những cặp khác. Các bạn hãy xem fic để biết còn những couple nào nha ❤️😘…
Linh tinh giảm áp trong lúc chờ đợi. Chờ gì á? Chờ cơn lười qua đi chứ còn gì nữa ạ. Hị.Lưu ý riêng cho các phần "Hạ Gia Tiểu Kịch Trường": chỉ là hài hước lầy lội, siêu siêu đoản vui vui tặng các bạn fans chịu chơi ham vui của Hồ Ca, Hoắc Kiến Hoa, và Vương Khải. Tuyệt đối chống chỉ định fans quá nghiêm túc không biết đùa! ;)Lưu ý riêng cho các phần "Mặc Nê (Maknae) của Ngõa Cương": cảm tác cảm nhận viết theo phong cách trào lộng vui vui tặng người biết đùa. Chống chỉ định những khán giả nghiêm túc của Tùy Đường Diễn Nghĩa 2013 và fans không biết đùa của Trương Hàn! Ảnh bìa mượn nhân dáng bạn Hàn cos meo meo.Và tuyệt đối không mang đi đâu hay chia sẻ lại với bất kỳ hình thức nào. Xin cảm ơn!Ký tên: CK thời kỳ ẩm ương khó chiều thích manh động - hi vọng sẽ sớm qua!…
*Dịch tên truyện: Hoa khói thanh xuân đẹp tựa biển trời.* Tác giả: Mộc Mộc* Giới thiệu nội dung truyện: Tập trung xoáy sâu tâm lí nhân vật."Cảm ơn thanh xuân đã tặng anh cho em."Cô là fangirl của một chàng diễn viên Trung Quốc,từng rất thích, thích tới mức coi anh là nhựa sống. Anh mang họ Dương trong " cây dương", tên Dương trong "biển cả". Anh là một người thành công,ấm áp, nhân ái,chín chắn và vô cùng năng động. Hẳn anh là hình mẫu của bao cô gái mới lớn.Có thể nói, nếu cô là sóng nhỏ thì anh là biển- dù sóng có bị gió xô vào bờ thì vẫn tìm cách quay đầu về khơi. Sóng xa biển, sóng mang theo cát. Sóng về biển lớn, cát ở lại. Phải rồi, thật khó có thể níu giữ quá khứ đã vô tình đánh mất.Người ta nói đúng, khoảng cách địa lí không bằng khoảng cách trái tim.Ông trời an bài cho cô bên anh lần nữa sau bao khó khăn. Nhưng, đúng vào thời khắc quyết định thì ông trời lại sắp xếp một người bạn thân yêu cô chẳng kém gì sinh mạng của anh ta đến bên cô. Đây không phải tiểu thuyết ngôn tình và hai người chưa từng ngừng viết câu chuyện đẹp đó.*Truyện bản quyền của cá nhân tác giả. Mong các bạn tôn trọng, không sao chép dưới mọi hình thức. Chúc các bạn có những giờ phút đọc truyện vui vẻ.…
Cái cảm giác yêu là gì? Tôi tự hỏi tại sao tôi biết yêu?? tại sao tôi lại yêu nhiều đến như vậy??Và bản thân chỉ đơn trả lời là:"Ừ thì yêu z thôi" :") Tôi viết những điều nay để tặng người con gái tôi yêu, để em biết rằng tôi yêu em rất nhiều...…
Nhân dịp noel thì con mụ tác giả đã nghĩ ra tác phẩm nàyLưu ý tác phẩm có một số nhân vật khác và là trí tưởng tượng nên xin đừng oánh giá mụ tác giả :))…
Seok Jin: Chủ của một tiệm hoa nhỏ, từ bé đã có niềm yêu thích đặc biệt với hoa. Gần 30 xuân xanh nhưng vẫn chưa có mối tình nào ( không phải ế đâu tại anh bé chưa muốn iu và tập trung cho sự nghiệp bán hoa nha mấy cô :))). Thích nấu ăn nhưng không có tgian.NamJoon: Cậu thanh niên 27 tuổi làm việc ở tiệm sách ( tiệm sách này của chun). Trông to cao và bột nở nhưng hiền queo à, dễ bị bắt nạt lắm :))). Vụng về cực, tui sẽ nói rõ hơn ở chương đầu nha mấy pồ :)- Này giới thiệu sơ qua nhân vật chính thôi, tui sẽ làm kĩ về các nhân vật ở phần đầu cho mn hiểu rõ hơn. Với lại đây là lần đầu tui viết truyện nên có gì sai sót thì mn góp ý nha chứ không tui tưởng mình viết hay :(((- Truyện có kết HE ( định hình thôi chứ tui chx nghĩ ra cái kết), nhẹ nhàng, ko ngược ( ông chun hiền queo thì ngược lm sao :)))Các bạn đọc vui vẻ ko quạu nha :)))…
Ngày thu nắng chiều tà chạng vạng, tôi vẫn đang ở trên trường. Có lẽ giờ này mọi người sẽ về nhà hoặc học bổ túc một môn gì đó. Còn tôi với cái xe hỏng này trả đi đâu được,chớ trêu thay quân sửa xe cách trường tôi 2 cây không những thế còn ngược đường về nhà của tôi.Thôi thì đành phải ngồi tự sửa. Lúc tôi đang lần mò để sửa,mặt mũi nhem nhuốc dầu đen đột nhiên có một ng lại gần, nghe tiếng cười tôi liền biết đó là ai. Đó là thằng ngồi chung bàn với tôi, thằng Đăng.Nhưng tôi thực sự không ưa cái tính đào hoa của nó chết đi được, còn hay chế nhạo tôi mỗi khi gặp trường hợp như bây giờ, thật muốn đánh nó một cái.Tôi chửi nó " cười cái gì? thằng chó" Đăng vẫn cười sặc sụa đáp lại lời tôi-"Cười vì cái mặt nhem nhuốc của mày đó hhaa" Tôi đứng dậy rồi lại chửi nó tiếp,nhưng tôi không cao bằng nó nên chắc nó trả sợ j tôi " mm thg chó, à mà sao giờ này vẫn ở trường?" Đăng đáp-" Chứ không phải ra lán xe không muốn gặp mày nên tao mới ra muộn hả,Thuỷ điện" Tôi biết câu này là nó chỉ muốn trêu tôi nhưng vẫn cay thật. "Điêu vừa thôi Đôn lằng,đại ka đôn" Lúc tôi nói xong câu này nó cũng ngừng cười mà hỏi "Mà sao mày giờ này vẫn trên trường thế? xe hỏng hả nhóc" Tôi đáp-" Ừ mù hả còn hỏi? Lại tính cười tao hử" Đăng cúi xuống lấy tay lau vệt dầu đen trên mặt tôi rồi nói-" hay để t sửa cho nè" Nói xong nó quẳng cặp cho tôi cầm,có lẽ đó là lần đầu tôi được ai đó quan tâm như vậy.Và vẻ mặt đang tập trung của nó cũng không đến nỗi xấu, hay trái tim đang đập đi…