Tóm tắt:Một hai ba lời nói của anh có lời nào là lời thật khôngEm liệu có thể tin hay đó chỉ toàn lời đường mật.Câu chuyện kể về 7749 cách cua crush của chú Vịt AK và cách né thính siêu cấp của bé MomoHọc bá khi yêu sẽ thế nào???Oan gia bên nhau sẽ ra sao???Nhân vậtCp chính: Lâm Trận Tuốt SúngCp phụ: vân vân và mây mâyTruyện được đăng tải trên blog Tử Đằng khai hoa nhé😘…
Cậu mang trên mình một đôi cánh trắng muốtBay đi bằng những lời ca trong veo Toả sáng tựa thiên thầnNhưng rồi cậu ngã xuống, để tôi ở lại với trái tim vỡ nát từng mảnh" Cậu mãi mãi cũng không thể nào hiểu được đâu Lisa..."Ý tưởng từ " Cô gái văn chương và Người hành hương than khóc tập 5 "…
Một bài đăng trên Reddit về một người bị mắc kẹt ở đâu đó cuối cùng cũng thoát ra ngoài được, để rồi lại bị kẹt trong đó một lần nữa.Shitpost của chiếc AU cùng với "so look around you and tell me what you really see": Infinite the cô Tấm.…
Ninh Dương Lan NgọcLê Huỳnh Thúy Ngân.Author : @turtlerabbitpLink fic gốc : https://www.wattpad.com/story/138635285?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=_leewanghy&wp_originator=5mgb7PKpumw9bqsfdDo%2Fwwj33CM9qa3iZBdxyjDGfkAIufi16UZG8g9Eg7WEOwNI7Q44jbv7IaZr5teGkNy4ezPEWqdBWxmfW0aPWLs7su5uXSmEMBd7kOHxcz9VfEmC- Đã được sự đồng ý của tác giả.- Nếu có gì thắc mắc thì nhắn tin riêng với mình.…
Perth và Saint từ hai người xa lạ mang hai vết thương lòng khác nhau. Đinh mệnh xoay vần cho họ gặp nhau, cứ ngỡ đâu không là gì của nhau chỉ là người qua đường vô tình gặp nhau. Vậy mà họ lại bù đắp cho nhau lấp đầy khoảng trống cô đơn trong lòng và xoa dịu vết thương cho nhau.Saint giúp Perth tin tưởng vào tình yêu sau những tổn thương, từ ba mẹ để lại.Perth giúp Saint có động lực, tự tin để mạnh mẽ bước về phía trước mà quên đi nỗi mặc cảm của bản thân.Vào một ngày Perth đến bên nói với Saint không phải câu anh yêu em, cũng chẳng phải câu anh thích em mà là ""Mình yêu nhau đi!""…
Ở rìa của một hành tinh nhỏ, nơi mặt trời chỉ mọc một lần mỗi năm, có một người con trai ngồi uống sao trong những chiếc ly thủy tinh mẻ góc.Cậu gọi đó là rượu. Nhưng thật ra, đó chỉ là những ký ức nguội lạnh được chắt ra từ lồng ngực.Gawin - người ta vẫn gọi cậu là "kẻ nghiện rượu" - sống một mình trên hành tinh ấy. Mỗi đêm, cậu chưng cất những điều không ai nhớ nữa: một cái ôm hụt, một lời yêu chưa nói, một cái nhìn ngoảnh đi. Cậu ép chúng thành thứ chất lỏng không màu, đổ vào ly, uống, rồi ngủ vùi trên quầy bar của chính mình.Cậu bảo: "Tôi uống... để quên rằng tôi đã từng tin vào ai đó."Cho đến một hôm, có một người rơi xuống hành tinh ấy.Anh không rơi theo kiểu thiên thạch, cũng không phải tàu vũ trụ. Anh rơi như một hạt bụi sao - lặng lẽ, nhẹ tênh, nhưng làm xáo trộn cả cơn buồn ngủ dài của cậu bartender cô độc."Cậu có ly sạch không?" - Joss hỏi, đặt chiếc ba lô đầy những ngôi sao nhỏ lên bàn."Tôi chỉ có ly vỡ thôi," Gawin nhếch môi, "chúng phản ánh đúng con người tôi."⸻Mình nghĩ ai rồi cũng từng là "kẻ nghiện rượu" theo cách của riêng mình. Và cũng như Hoàng Tử Bé, điều mình cần không phải là ai đó trách mắng, mà là một người chịu ngồi xuống, hỏi han, và lắng nghe mình thật lòng.P/s: Ý tưởng đến sau 7749 lần nghe Hoàng Tử Bé trước khi đi ngủ + bí ý tưởng cho mấy truyện khác 🥹 chúa tể của những chiếc hố nhưng trộm vía làm biếng lấp 🥱 cơ mà truyện này chắc chỉ là tản văn vu vơ chơi chơi vài chương thôi chứ k drama căng cực gì đâu 😇…