"I like pretty and shiny things That's why I like you"Truyện lấy cảm hứng từ concept của Jimin trong Season greeting 2022Dù hay hay dở vẫn thuộc bản quyền của mình đừng mang đi đâu khi chưa hỏi ý kiến mình Start 07/11/2021Finish ?Nếu không thích hãy clickback xin đừng nói lời đắng cay…
* truyện hư cấu không có thật. Tất cả tình tiết trong truyện đều là tưởng tượng của tác giả! ~ ~ ~Xuyên không? Thật không thể tin được...Tôi... là đang đứng trước chàng trai tôi yêu lúc anh 3 tuổi á?? Nhưng khoan... Min Yoongi dễ thương ghê ~ ~ ~ Vào tuổi 18 đẹp nhất của chúng ta tớ muốn nói với cậu rằng tớ vẫn yêu cậu rất nhiều... Xin lỗi...…
• Tác giả: ITlsYoU• Người dịch: xiaoyu212• Hiện đại, sinh viên đại học, ngọt như đường, cặp phụ NoHyuck, 1shot ~7,2k chữ• Truyện được dịch và chia sẻ với mục đích phi lợi nhuận, đã có sự cho phép của tác giả. Vui lòng không chuyển ver, không reup!…
Đây là một Shortfic buồn nói về tâm trạng của bé Hun nhà ta nhé( mà nói đúng hơn là tâm trạng của mình), những gì trước đây có anh và cậu giờ chỉ còn còn mỗi mình cậu, đọc rồi đừng khóc nhéππ…
Tác giả: YingCP: Châu Kha Vũ x Trương Gia NguyênCảnh báo: OOC."Châu Kha Vũ, ai cho anh cái lá gan đấy?""Anh xin lỗi.""Anh dựa vào việc em yêu anh đúng không?""..."…
Editor: Hy Hy + Yura Nguồn: truyenfull.vn Tình trạng: hoàn.Văn án:Chỉ vì phòng vệ bản thân trong lúc vị xâm phạm mà Mạc Tử Mộc (Seven) lại phải vào ngục, vì để tránh dây dưa, cậu lựa chọn ngục giam Mã Môn trên một hòn đảo đơn độc.Mà ngục giam Mã Môn cách biệt này kỳ thực là bãi săn bắn của nhóm người quyền quý.Mạc Tử Mộc vì tướng mạo và khí chất độc đáo của mình trở thành đối tượng săn bắt của rất nhiều kẻ, vì để tự bảo vệ mình cậu không thể không nương vào một kẻ trong ngục nhìn qua không có hứng thú với nam giới, hắc đạo lão đại bất cần đời Ivan, lại không nghĩ rằng một bước lọt vào bẫy của Ivan, khó lòng thoát thân.*Trước đây mẹ từng nói với Ivan: trong lòng mỗi người đều có một thiên sứ mãi đến lúc con không còn tin vào điều đó nữa.Tám tuổi là Ivan nghe xong những lời này, chỉ nói mỗi một từ: BULLSHIT.Nhưng thời điểm hắn nhìn thấy Mạc Tử Mộc, hắn bắt đầu tin vào những lời này, nhưng hắn cho rằng chỉ có giữ lấy thiên sứ, thiên sứ mới không thể không vĩnh viễn ở lại trong lòng ngươi.Trong ngục giam ở Mã Môn, kẻ mạnh là thợ săn, kẻ yếu là con mồi, nhưng đây lại là câu chuyện về một kẻ yếu chuyển bại thành thắng.…
"tại sao... lại nói chuyện này cho mình?"sungchan dường như vẫn chưa thoát khỏi thứ cảm xúc nặng nề khó diễn tả do bức ảnh này mang lại. eunseok hơi ngạc nhiên nhưng rồi vẫn trả lời, "chuyện này không quan trọng."nó đã nghĩ đến điều gì khi nghe câu trả lời này từ cậu? là nó ngưỡng mộ vì cậu vẫn quá đỗi bình thản khi nhắc đến biệt ly, hay đau xót vì cậu vô tâm biết bao trước thứ tình cảm gia đình mà nó luôn khao khát? nhưng sungchan hoàn toàn không xác định được, hai người quá khác nhau. ngay từ khi bắt đầu, cơn mưa thấm ướt vai áo cậu đã kể một câu chuyện khác.…
"Anh đi chơi. Anh trò chuyện. Anh chăm sóc cho tất cả mọi người trừ tôi. Gì vậy chứ?! Tôi là người của anh cơ mà?"----------Bản quyền của Mikaze Ai, vui lòng không mang đi nơi khác.…
"...Hãy nắm tay nhau thật nhau thật chặt để đi con đường thật xa, biết không hở ??Đồ điên, đừng có xố tình buông tay em.Phải cùng nhau cố gắng...NHÉ ANH..."…
「 "Minhyun thấy tớ thế nào?""Thế nào là thế nào?""Thì... đủ để khiến cậu chờ đến năm ba mươi tuổi không?"Minhyun im lặng. Seongwoo cũng im lặng. Nghe đâu đây tiếng ve kêu hè. Trộn lẫn cùng tiếng những con tim đang đập loạn nhịp."Đủ." Minhyun cười mỉm, cầm quyển sách trong tay lên tiếp tục đọc. 」au, flangst, cheesy, friends to lovers, happy ending. +cameo Hyunbin…
Jeongwoo có thể bớt mê Haruto đi được không? Biết vậy là Ruto thích lắm hơm? Textfic: OOC/ bad word/mình sẽ hạn chế nên chúng ta cùng nhau vui vẻ nhaaa…
"sân trường có rất nhiều bướm bay, nhắm mắt bấm máy tôi cũng chụp được. wonbin còn nói trong những bức ảnh của tôi, chúng vẫn tự do, không bị giới hạn bởi bất kì khuôn khổ nào, dù lúc đó chúng chỉ còn là ảnh tĩnh. thần kì lắm, cảm giác bản thân đã tiến được một bước rất dài." sungchan thả trôi chính mình. ngàn vạn ngôi sao ẩn hiện, nương theo nó mà ôm lấy ngân hà, khi ấy lại chỉ như cách nó một khung cửa, rót đầy ánh mắt hoài niệm của thiếu niên, "ầy, hình như tôi đi hơi xa rồi.""không có gì." eunseok nhắm mắt. sao trời hoá thành hồ điệp, thong thả dạo bên bờ sông ngân, "tôi vẫn nghe đây."…
giờ thì em chanhee đã biết được rằng tại sao khi nhận quà của anh, em lại cảm thấy thiếu thiếu và em cũng biết mình thiếu cái gì rồi. là anh, không có món quà nào ý nghĩa bằng anh và chẳng có gì ấm áp hơn vòng tay anh.…
Chia tay tên người yêu cũ đáng ghét, Bạch Hồng Cường tự thưởng cho mình một chuyến du lịch ở Ý.Nhưng có ai ngờ được việc em sẽ gặp một tên đàn ông bảnh tỏn và lịch lãm tới đáng ghét, chỉ chực trờ lấy đi trái tim mới lành của em đâu.…