batdietkiemthe-q4>190
…
Tác Giả: Hạc Tuyết Di"Cô không sao chứ?" Bạch Hoán hỏi với giọng nói dịu dàng và đưa tay ra định giúp cô đứng dậy. Nhìn thấy bàn tay đeo chiếc vòng thật quen thuộc, Linh Di ngước mắt lên nhìn người đang đưa tay ra muốn giúp cô. Không chỉ có chiếc vòng tay nhìn quen thuộc, từ đôi mắt với đồng tử thật đẹp cùng với cái mũi cao và sống mũi thẳng tắp cho tới bờ môi anh đào và làn da giống như đang tỏa sáng ấy đều quen thuộc đến không ngờ. Phải rồi, chính là anh. Chàng trai mà cô đã theo đuổi suốt hai năm, khiến cô ngày nào cũng mơ đến, chạy hết chỗ này chỗ kia chỉ để ngắm anh từ xa và rồi giảm tới hai mươi hai kí lô gam vì nghe có người nói anh thích những cô gái dáng người nhỏ bé, cho đến khi anh tốt nghiệp khỏi trường liên cấp và đi du học Mỹ...."Được gặp lại anh...thực sự rất vui."…
Cuộc đời của cô tiểu thư nhà họ Trình sẽ như thế nào? Mong các bạn đón nhận nhé ( ˘ ³˘)♥…
Nguyễn Quang Anh đã từng yêu một cậu nhóc, cậu nhóc ấy cũng là bạn học chung trường chung lớp với anh, Anh đã rất yêu cậu bạn nhỏ này nhưng vì lúc đó anh sợ bị từ chối sẽ khiến cho hai người ngay cả tình bạn cũng không còn, vì vậy mà không dám mở lời cho đến khi anh phải chuyển đi vì chuyện gia đình nên tình yêu đơn phương ấy đã phải kìm nén lại trong lòng anh. Thực ra việc gia đình của anh lúc đó rất nghiêm trọng về cũng vì sự việc đó khiến anh trở thành một người hoàn toàn khác lạnh lùng tàn nhẫn là hai từ miêu tả anh lúc ở tuổi 24 Hoàng Đức Duy học chung với anh từ năm cấp 2, cậu tính tình hòa đồng, vui vẻ, cậu luôn vui vẻ với mọi người đặc biệt là bạn thân trong đó có anh.…
Có một cậu bé, có một con chó. Cậu bé mỗi ngày, đặt một cốc bia lên bàn để trang trí nhà, con chó tên là Milo me đặt cho một loại sữa với một người. Thế là con chó nhảy thẳng vào bàn, nó đã uống hết sạch và còn liếm lại 2 lần. Thế là, lúc cậu bé đi ra thì cốc bia biến mất cùng với các dấu chân kì lạ. Thường thì Mẹ có dấu chân như vô hình, thế mà lại có dấu chân này, hồi còn nhỏ cậu không có mẹ và không biết tên mình là gì. Sau 67 năm cậu mới biết rằng con chó đã cướp đi có bia thứ 120. Cậu bây giờ cậu 89 tuổi, khi cậu cho con chó uống cốc bia thứ 12, con chó đã chết. Cậu mới nhận ra rằng con chó đó là rôbốt và câụ đã chết vì ông nhà bác học điều khiển con chó. Con chó thật là mẹ Cậu bé đó nhà khoa học bắt bằng sai chó rôbốt ném thuộc.…
chuyện này khá buồn nên mn cân nhắc khi đọc hả,chuyện này hai sẽ ko đến đc với nhau nhé,tui sẽ viết 2 bộ:1 bộ khác buồn còn 1 bộ sẽ có kết hạnh phúc nha❤️…
Truyện kể về hành trình lư lạc…
...…
Thanh xuân là một vở kịch không diễn tập trước bạn cứ diễn mà không quan tâm đến thứ tự lên sân khấu của bất kì ai---Thanh xuân của tôi là những ngày tháng không ngừng bỏ lỡ, không ngừng liều lĩnh cũng không ngừng tùy hứng nhưng tuyệt đối không biết nói câu hối hận…
\("= o='')/ Sắp hè rồi, mị sẽ ra Fanfiction Rin Len a ~Đón xem nga ~…
Đây chỉ đơn giản là vài dòng tâm sự của mình những lúc rảnh rỗi buồn chán hay đơn giản là những đêm dài thao thức không ngủ được. Mình chỉ nhớ ra gì rồi viết đó nên nhiều khi nó sẽ hơi lủng củng nếu bạn nào có hứng thú đọc thì hãy cứ mặc kệ sự tuỳ hưngs của mình nhé!…
truyện 18+ đam về chú cáo nhỏ tails và do toi ko bt vẽ nên tôi viết những câu từ này mn đọc vui vẻ mong đùng repost toi nhé love you ❤️À quên trong đây có cả vài nhân vật nữ và nó sẽ thêm về cả các chuyện về qhtd giữ nam nữ bth nha…