Nếu các bạn còn mộng du trong cõi ngôn tình, yaoi thì cứ lại đây.Nếu các bạn bí ý tưởng và đang muốn sreach google cũng lại đây.Nếu các bạn có câu hỏi cũng lại đây.Nếu các bạn đang tìm cái định nghĩa gì thì lao vào đây.…
chíc fic nho nhỏ dịch cho hai bạn cún mèo author: @chenlesrosetranslator: @kacaonanalink gốc: https://archiveofourown.org/series/1449772?fbclid=IwAR1GC-55nT3a1oy38rbLzo1SiF5QWbBl6huWGoyhMoEo6JKMYQlbti4jrxA…
Một cuộc gặp gỡ định mệnh mang ta đến với nhau..... Rồi bi kịch ập đến khiến ta phải xa nhau😔 -Mong còn gặp lại nhauKhánh Vân & Kim DuyênMình mê 2 chị nên viết chuyện ship cho vui , cũng là lần đầu viết nên mong m.n đọc có j sai sót góp ý để mình đi 1 trận đường tiếp theo…
Cốt truyện rất đơn giản và có lẽ đã gặp nhiều , cu gái viết nhằm mục đích thoả mãn bản thân ( và các bạn nào thích ) mong mọi người đón đọccccc _ From Peachwinkisreal with love ?_…
Tình yêu thật khó để có một kết cục có hậu . Người mới thấy khó khăn đã từ bỏ thì tình yêu sẽ mãi xa . Còn nhũwng người luôn cố gắng thì tình yêu sẽ ở ngay cạnh bạn…
" Sự cưng chiều này chỉ dành cho mỗi một Jungkookie.. chỉ một mình em"- " Tính cách tôi là như thế Nếu có tử tế...thì cũng chỉ vì em! " -" Tâm này của Kim Taehyung chỉ chứa mỗi em " Kim Taehyung…
°Danh xưng Đô Đốc trong tiếng Việt có nghĩa là bậc quân hàm sĩ quan cao cấp trong lực lượng của quốc gia.•Nhân vật: Matimun Sreeboonrueang (Tle)•Wannakorn Reungrat (FirstOne)Giọt lệ của cậu rơi xuống, còn đôi môi hắn lại cong lên thành một nụ cười lạnh. Tất cả những sai lầm nối tiếp nhau, rốt cuộc là do ông trời cố tình se duyên... hay chỉ là nghiệt duyên mà cả hai buộc phải trả?Lời cầu xin nghẹn lại trong run rẩy của kẻ đang bị dồn đến đường cùng:"Tle Matimun... xin ngài buông tha cho tôi."Hắn hơi nghiêng đầu, ánh mắt sâu thẳm như đáy vực không chút ánh sáng, giọng nói thấp đến mức tưởng chừng như đang thì thầm:"Muốn tôi... tha cho cưng?"Sự cố chấp của cả hai không ai chịu nhường ai, cứ thế đẩy nhau vào những tổn thương chất chồng. Chống cự, hiểu lầm, dây dưa... để rồi chính họ cũng không còn phân biệt được - đâu là yêu, đâu là đau."FirstOne... đợi tôi chết đi."Một câu tưởng nhẹ như gió, mà rơi xuống lại như lưỡi dao cắm thẳng vào nơi đau nhất.Ánh mắt FirstOne tối sầm. Ngón tay siết chặt đến mức gân xanh nổi rõ. Hắn bước một bước, chỉ một bước thôi, mà như mang theo cả cơn bão cuộn trào.Hắn cúi xuống, thì thầm sát bên vành tai đỏ ửng vì khóc của cậu, giọng khàn đặc, nguy hiểm nhưng lại phảng phất thứ cảm xúc chẳng thể gọi tên:"Muốn chết cũng phải xem tôi có cho phép hay không."Không phải níu giữ...Cũng chẳng phải buông tay...Mà là chiếm hữu đến cùng cực.P/s: Tất cả đều là yếu tố Hư Cấu chỉ đáp ứng nhu cầu về Otp không có ý gì khác.Lưu ý thêm: có thể có yếu tố sinh tử văn, có…
Chú ý:Chap đánh số và thông báo vô cùng đặc biệt là thuộc quyền sở hữu của Au Lilith và phần còn lại là của Tác Fu-san nên làm ơn đừng nhầm lẫn.Vì đây ko phải là tác phẩm gốc của Au nên là tôi chỉ có thể tạo ra những chap mới và những phần còn lại ko đc thay đổi nên sẽ có những sự khác biệt của tôi và bác ấy.Phần tiếp theo của phần 1.Nội dung và quy tắc vẫn như cũ.Ở đây tôi sẽ tiếp tục những gì mình còn đang làm dang dở và sáng tạo theo cách riêng của chính mình.Ko thích đọc thì bạn cũng ko cần vào đây đâu.Những câu chuyện thường ngày ở Trang Viên này sẽ còn rất nhiều và ko kết thúc sớm đâu nên cứ chờ đợi rồi bạn sẽ đc đền đáp 1 cách xứng đáng.Chúc mọi ng 1 ng vui vẻ.^^…
"Cậu mà nhảy xuống thì sẽ rất vất vả cho mấy cô lao công đấy."Giọng nói vang lên phía sau, nhẹ như gió thoảng nhưng rõ ràng. Soonyoung quay lại. Một cậu con trai mặc áo khoác bệnh nhân màu xanh xám đang ngồi trên bệ gạch cạnh lối thoát hiểm, tay cầm một hộp sữa chua chưa mở nắp.Người đó mảnh khảnh, tóc nâu nhạt, ánh mắt sắc nhưng không lạnh. Ánh nhìn của cậu ta không phải ánh nhìn dò xét hay thương hại. Soonyoung không biết phải nói gì. Cậu lùi khỏi lan can một chút.Cậu kia nhún vai, nói tiếp:"Thang máy phải tạm dừng để phong tỏa hiện trường. Khu vệ sinh dưới tầng cũng phải lau lại mấy lượt. Cậu có nghĩ đến cái phiền phức đó chưa?"Soonyoung khẽ thở ra. Lần đầu tiên trong ngày, cậu thấy môi mình hơi nhếch lên, dù không rõ là vì buồn cười hay chua xót."Tôi không định nhảy."..............................Truyện là hư cấu - dựa trên trí tưởng tượng của tác giả!…
Phần tiếp theo của *Fany à!!! Tae vô cùng cưng chiều em* của LullyNguyen, vì do mất nick nên mình tạo nick mới với tên KimJang5 để đăng tiếp. Mong mọi người ủng hộ như bên kia *cuối đầu khoanh tay chổng đít* cảm ơn ahhhh…
[...]The divorce papers came in the mail. She already signed them and he knew she sent them to him without really reading them.There was maybe a point where he could have said no, where he could have said "no, i dont want to, no, i cant". Leon pushed the folder back across the desk.He sipped his lukewarm whiskey, hating himself with every fiber of his being, and watched her go, thinking - wrongly, as it happened - that he would never see her again. They would have been tossed around, washed up on the rocks, and there would be nothing left to salvage of them - smashed to splinters, lost at sea.Maybe. Like everything else in his life, he wasn't really sure that he ever had a choice.- American Venom.…
Tôi là họa sĩ mà, tôi vẽ bao nhiêu bức tranh, thả vào đấy bao nhiêu tâm hồn.Mọi thứ có thể hoàn hảo nhưng không bằng em.[ twoshots ] bản quyền thuộc về Ngọc (thanhisreal)…