Tác giả: Siryn chỉ đăng trên wattpad: Siryn313 Thể loại: cao H, nhiều cp, SM, thô tục,.... truyện là tuyển tập những ý tưởng dằm khăm của mình (hoặc đám bạn) vì thế nên cũng không cập nhật đều đặn được mỗi chap là một câu truyện riêng các cp không hề liên quan đến nhau Truyện caoH R18 mọi người cân nhắc trước khi đọc…
Summary: Soulmates!au nơi con người ta sống trong một thế giới chỉ có hai màu đen trắng, và chỉ có thể bắt đầu thấy được sắc màu khi họ gặp được tri kỉ của đời mình.Beomgyu không phải người mang màu sắc tới cho cuộc sống của Soobin. Tác giả: shadowkissed https://archiveofourown.org/users/shadowkissed/pseuds/shadowkissedDịch: rynieTruyện gốc: https://archiveofourown.org/works/23225209…
"Shinichirou-kun, bình minh kìa!"Shinichirou vẫn còn hơi ngái ngủ, nghe nói vậy liền ngẩng đầu lên nhìn. Mặt Trời, dù chưa nhô lên hoàn toàn nhưng vẫn đủ rạng rỡ để làm gã chói mắt, tỉnh cả ngủ. Takemichi thấy gã vội đưa tay còn lại lên che mắt thì bật cười. "Anh thấy rồi." - Shinichirou nói, gã tranh thủ lúc Takemichi không để ý mà lén nắm tay cậu chặt hơn. "Đừng có cười anh chứ."Takemichi nheo mắt, cậu thả chậm bước chân, cuối cùng lại để Shinichirou kéo tay đi. "Anh tỉnh ngủ rồi ạ?" "Ừ." - Gã đáp. "Anh nhớ ra anh có chuyện muốn nói với em."Takemichi tự hỏi đó là gì, nhưng cậu không cần hỏi lại, Shinichirou đã dừng bước. Gã quay đầu, nắm lấy hai tay cậu bằng cả hai tay gã. "Đây là một lời hứa. Anh sẽ chỉ học ba năm, rồi về anh sẽ cưới em." "Em sẽ lấy anh chứ?"Takemichi ngây ra nhìn gã. Shinichirou đang vô cùng nghiêm túc, chờ đợi câu trả lời từ cậu. "Vâng." - Cậu đáp, chậm rãi, cùng với một nụ cười dịu dàng. "Ba năm nữa nhé, Shinichirou-kun."_______________________Tác giả: HynorieosNgày đăng: 29/9/2022…
Sáng sớm, mặt trời lên như mọi ngày. Như mọi khi, Takemichi giờ này vẫn còn cuộn tròn trong chăn say giấc, phải mãi cho đến khi bị mẹ cậu gọi dậy, Takemichi mới mơ màng tỉnh. "Con dậy đây ạ..."Cậu lờ đờ uể oải nói, và tất nhiên, hai mắt cậu vẫn cứ díp lại. Ấy là cho đến khi một lời của mẹ cậu lọt đến tai, trước khi cậu ngủ quên mất. "Dậy đi, con có thư từ bạn nào đó ấy."Sau câu nói đó, Takemichi bừng tỉnh. Cậu vọt xuống giường và chạy xuống nhà với tốc độ nhanh nhất có thể của mình.Cậu hỏi: "Đâu hả mẹ?"________________Des bìa: Yuiki WatameTriển từ plot của page AllTakemichi - Mặt Trời Nhỏ Soi Sáng Màn Đêm.…
khai trương lúc 7 giờ 30 sáng và đóng cửa lúc 5 giờ 30 chiều._______________"soobin, em thích cà phê fin hay là cà phê hạt?""em thích cả hai.""không được, em chọn một trong hai đi.""vậy... có lẽ là cà phê hạt.""ồ, tại sao vậy?"hửm? ai mà biết được, nhỉ?______________lowercase.author: starrynightinmyeyes.…
Alhaitham hiểu rõ Cyno chỉ đang làm công việc của mình mà thôi. Bóng lưng nhỏ bé của cậu từ phía sau lại tựa ngọn núi vững chãi che chắn trước mặt anh, ai lại không nghĩ đến một loại ảo giác mơ hồ nào đó?Ví như, Cyno đã chân thành, vì anh.Alhaitham liền cười nhạt nhẽo trong lòng trước suy nghĩ này.…
Với em anh chỉ là thuốc an thần.Với em anh chỉ là...(Không được phép đem tác phẩm đi nơi nào khác ngoài Wattpad nếu chưa có sự cho phép của tác giả)Tác giả: Col_min.…
summary: giờ đã là nửa đêm, beomgyu đang cố gắng làm việc nhưng soobin chẳng chịu để em yên.tác giả: shadowkissed dịch: rynietruyện gốc: https://archiveofourown.org/works/22986445…