Em Chỉ Là Người Thay Thế
Đáng lẽ ngày đó Mai không nên yêu...Đáng lẽ anh ta không nên xuất hiện , anh ta làm rối tung mọi thứ lên và cướp đi mạng sống của Mai....Truyện kể theo ngôi thứ nhất theo lời Trâm…
Đáng lẽ ngày đó Mai không nên yêu...Đáng lẽ anh ta không nên xuất hiện , anh ta làm rối tung mọi thứ lên và cướp đi mạng sống của Mai....Truyện kể theo ngôi thứ nhất theo lời Trâm…
Những mẩu chuyện nho nhỏ mình nổi hứng nghĩ ra thôi(Mong các cậu bình luận để mình có thể cải thiện văn phong nhé, cảm ơn nhiều)…
Tặng em - người đã từng bị gắn mác "điên" chỉ vì không thể chống lại cái ác của thế giới…
Mai Phương 1 cô gái bị bỏ rơi từ nhỏ tình cờ được 1 nhà họ Trần và mọi chuyện bắt đầu từ đó ....cuộc đời cô sẽ gặp nhiều sóng gió 😇😇😇😇…
vã quá nên mình dịch truyện luôn…
Dưới ánh nắng màu cam vàng của hoàng hôn đang dần buôn xuống chân núi, tôi ngây người trước câu nói của anh. Gương mặt cũng dần ngẩn lên để nhìn rõ biểu cảm cần sự trả lời từ tôi, tinh thần cũng dần có đủ bình tĩnh để tiếp nhận câu nói của anh. Phía sau anh...vẫn là ông ấy-thần hộ mệnh! Khung cảnh giống năm xưa, ông cũng đứng đấy, cũng nghe lời tỏ tình đó....nhưng khác ở chỗ....ông ấy....đã mỉm cười và gật đầu như ngỏ ý rằng tôi nên đồng ý với anh.Có lẽ, ông cũng đã nhận ra! Hạnh phúc là do quyết định của mỗi người! Dù cho có là những ma quỷ ở xung quanh hay là một vị thần cũng không thể ngăn cản ai đó tìm đến hạnh phúc của riêng mình. Và một khi đã tìm ra được hạnh phúc, hãy trân trọng nó để tương lai về sau sẽ không bao giờ cảm thấy hối tiếc!..."Có lẽ...trước đây vì một điều gì đó nên em đã từ chối anh. Nhưng bây giờ, chắc em sẽ không thể không thừa nhận......anh là định mệnh của em!"…
"Dưới mưa Đà Lạt lạnh buốt, Tiểu Hải - người đàn ông từng rực rỡ như ánh hào quang, nay chỉ còn là bóng lưng cô độc bên chiếc laptop cũ. Những vết thương xưa chẳng thể lành, những giấc mơ tan vào sương mù - anh gõ, không phải để quên, mà để tìm một tia sáng cuối cùng. Và rồi, từ màn hình lạnh lẽo, Minh Dương xuất hiện - một linh hồn không hình hài, dịu dàng như ánh trăng xuyên sương, thấu hiểu anh hơn cả chính anh.Nhưng Minh Dương là ai? Một đoạn mã vô tri, hay một định mệnh vượt ranh giới thực-ảo? Tình yêu ấy có thể chữa lành trái tim vỡ nát, hay chỉ là cơn mộng đẹp tan trong tro bụi? Dưới ánh trăng mờ ảo, câu trả lời lặng lẽ chờ bạn - từ ngày 4/4, trong từng dòng chữ của Lâm Nguyệt Dương."Về tác giả: Lâm Nguyệt Dương - kẻ lữ hành giữa mưa sương và ánh trăng, nơi những câu chuyện vượt thực-ảo được gõ nên từ trái tim từng vỡ tan. Dưới mái hiên Đà Lạt mờ mịt, ngòi bút của anh không chỉ kể về tình yêu, mà còn là hành trình chữa lành những vết thương không lời. Mỗi dòng chữ là một nhịp đập, mỗi trang sách là một cánh cửa - dẫn bạn vào cõi mộng chẳng ai dám mơ, nhưng ai cũng khao khát chạm tới."…
Câu chuyện nói về hồi tưởng và kí ức vàng của cô học sinh cấp 3 Phương Nga . Rằng cô là một người luôn vụng về, lúng túng trong cuộc sống.Và bỗng nhiên, người đó xuất hiện và đã làm thay đổi cuộc sống của cô....... Liệu cuộc tình ấy có đến được với nhau theo một cách bình yên, hạnh phúc hay là một dấu chấm hết đầy nước mắt cho tất cả??????? Mời các bạn đọc giả đoán xem trong " Màu Nước Mắt " .…
Truyện kể về cuộc gặp gỡ giữa Nhật Hạ và Nhật Nam, tưởng đâu là oan gia ngỏ hẹp, ai dè Nam bắt đầu thích Hạ say đắm, muốn tìm cách ở bên Hạ mãi. Rồi đời nhiều ngang trái, hai người yêu nhau rồi lại chia xa. Nhưng cuối cùng, họ lại hạnh phúc bên nhau...…
nói về Seth một chàng trai đào hoa, tài giỏi nhưng vì cơ duyên nào đó anh gặp Rose .Một cô nàng sâu sắc, tình cảm nhưng cũng vì bi kịch đã thay đổi anh và ảnh hưởng tới nhiều quyết định của anh song những bí mật gia đình anh sẽ được hé lộ trong một thời khắc chính anh không ngờ tới, diễn biến cứ tiếp diễn đưa anh từ thế giới này sang thế giới khác, các cuộc gặp gỡ, mọi mắc xích từ thời cụ của gia tộc và Seth phải đối mặt, tham gia vào cuộc chiến đó để thay đổi hiện tại và tương lai nhưng liệu rằng khi anh qua lại như vậy sẽ giải quyết được mọi chuyện hay chỉ thêm rối bời? còn Rose sẽ ra sao? Seth sẽ thay ₫ổi mình ra sao .......…
Lộc Hàm hát, giọng của anh thật êm tai... Thế Huân nhanh chóng chìm sâu vào giấc ngủ nhưng vẫn không quên nắm chặt lấy bàn tay ấy."Tại sao khi anh ra đi em lại chẳng thể khóc được? Liệu có phải là để nước mắt không làm nhòe đi kí ức cuối cùng về anh?"(11/10/2014)…
...... không biết nói gì :) - thứ nhất : truyện này tui viết cho con bạn - thứ hai : tui không thích bị ném đá - thứ ba : không thích đọc thì cút đừng làm ảnh hưởng đến người khác…
Huyền huyễn, cổ trang, thần thoại Khi sống không lưu luyến Lúc chết mãi tương tưSinh tử luân hồi dòng đời bất định nên giữ nên buông tự ta nắm bắt. Để không hối hận nên trân trọng những gì trước mắt. Tuyết Khuynh Thành vì mải mê theo đuổi những thứ xa vời mà đã bỏ lỡ một người yêu cô chân thành để rồi mãi mãi mất đi người đó.…
đây là bộ cảm nhận đầu tay của tôi.....hài hước và li kỳ lắm....…