Tác giả: eloquenteleganceSummary: Austria chưa bao giờ muốn có một gia đình. Một ý tưởng vô nghĩa. Cho đến khi anh ta gặp đứa nhỏ. Con gái loài người bé bỏng của anh.Trans + edit: Elise.Bản dịch chưa được sự cho phép của tác giả, xin vui lòng không mang đi đâu.Ảnh bìa: pixiv ID: 20344967Member: 紺太…
Băng Mũ Rơm đoàn tụ sau hai năm, trong lòng không thoải mái khi nhận thức rõ những chuyện đã xảy ra tại Marineford, quá sợ hãi để nói về nó, và tự hỏi từ đây họ nên đi về đâu. Nỗi đau mất mát đã khơi ra một khía cạnh mới ở Luffy mà họ chưa từng quen thuộc, nhưng họ chưa bao giờ là một băng hải tặc chịu lùi bước trước thử thách. Và họ thề rằng sẽ không bao giờ để cậu phải khóc một mình thêm lần nào nữa.Về cơ bản, băng Mũ Rơm sẽ cho Luffy mọi thứ mà cậu ấy yêu cầu.…
Một Khải Khải nhạy cảm, không tự tin với tình cảm của bản thân, cậu chìm trong sự tự ti đã lâu. Cho đến khi gặp lại Hoàng Tử Hoằng Phàm. Anh như ánh sáng cứu rỗi thế giới tối tăm của cậu.Còn Hoàng Tử thì sao, là người đã từng sợ hãi chính tình cảm của mình, chủ động né tránh, để rồi tự rước đau khổ vào thân. Sau này, anh không muốn bỏ lỡ cậu nữa, dùng mọi cách để cả hai đồng hành cùng nhau, cho dù chỉ là cái cớ trên hợp đồng.Liệu ông trời có chiếu cố cho hai người có tình, có ý không? Liệu trong thế giới tàn khốc này, có chốn nhỏ nào dành cho hai người yên yên ổn ổn bên nhau không? TÁC GIẢ: 奶绿三分糖Tên gốc: 可乐一晃就炸Editor: Bao, PudĐược đăng tải duy nhất ở Wattpad và FB: Cục đá 3 màuBẢN DỊCH ĐÃ ĐƯỢC SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢVUI LÒNG KHÔNG RE-UP…
"Haram à, hôm nay đúng là ngày kì lạ. Ý là, anh đã trải qua rất nhiều ngày kì lạ nhưng hôm nay là ngày kì lạ nhất trong những ngày kì lạ anh từng trải qua."----Shots/Drabbles nhảm nhí linh tinh vì nhớ tổ đội tàu lượn của mình quá.Không có couple, chỉ có 5 cậu trai đánh game và 3/5 cậu đã bị biến thành quàng thượng.…
Câu chuyện nhỏ về gia đình em bé vịt của ba lớn Choi " Zeus" Wooje và ba nhỏ Lee " Perfect" Seungmin. Là hành trình em bé tới với hai ba và cũng là hành trình hai ba gây dựng một mái nhà.…
Tenma làm bánh kếp theo từng đợt như thỏa thuận, đến một lúc anh thầm nghĩ chắc đã đủ phần trả ơn cho đàn em Shihonome rồi, cho tới khi cậu nói mình thích bánh của anh, cho tới khi cậu ngỏ lời thích anh.…
Con người không thay đổi, hoặc chí ít phần lớn là thế. Họ thích nghi. Đâu đó vẫn tồn tại một "tôi" khác sống cùng với hoài niệm, có nghĩa là chúng ta chưa từng hoàn toàn "là một người lớn". Và vốn dĩ, nếu có là một người lớn với nỗi niềm của một đứa trẻ thì chẳng sao cả.Nên đừng có nói rằng, lớn rồi mà còn khóc nhè.…