chanrin ► gửi đến giấc mộng tuổi xuân
Lá thư từ Choi Yewon gửi đến Lee Chanrq @carem123mimi...Hôm nay đủ yêu thì giữNgày mai đủ buồn thì buôngNíu làm gì nếu mình đã đủ thương đauTiếc làm gì nếu mình đã chẳng đợi được nhau....…
Lá thư từ Choi Yewon gửi đến Lee Chanrq @carem123mimi...Hôm nay đủ yêu thì giữNgày mai đủ buồn thì buôngNíu làm gì nếu mình đã đủ thương đauTiếc làm gì nếu mình đã chẳng đợi được nhau....…
" Nếu một ngày em sắp không còn nữa, anh có hứa cùng em đi khắp mọi nơi không?"" Em nói xúi quẩy gì vậy? Xem phim nhiều quá rồi đúng không?"" Em hỏi thiệt, anh trả lời em đi."" Thì...có."" Anh hứa rồi nha anh Tú, phải cùng nhau đi khắp mọi nơi. Ai bỏ cuộc trước người đó sẽ thành con heo xấu xí"" Ừm."Cái thứ tình yêu nhỏ bé xuất phát từ một trái tim non dại lại có thể thay đổi cả cuộc đời tôi, trao cho tôi chút hy vọng bình yên nơi bão tố cuộc đời. Và có lẽ tình ta bắt đầu từ những vụn vặt của thanh xuân.Thanh xuân năm ấy tôi đồng hành cùng em.Thanh xuân năm ấy tôi dám nói yêu em.Thanh xuân năm ấy dám liều mình bảo vệ em.Thanh xuân năm ấy cùng em ngắm mây trời.Thanh xuân năm ấy cùng em đi qua giông tố.Và đương nhiên, dẫu sao cũng chỉ gom lại được từ nơi " Thanh Xuân Năm Ấy"…
Gửi những yêu thương vụng về mà nồng nàn đến Chimon của hai ba…
vì bầu bạn, chính là lời tỏ tình da diết nhất anh có thể dành tặng...…
Thật ra tôi chưa bao giờ muốn gửi nó cho emWARNING: Nó sẽ sến lắm đó!!…
Gửi Tuổi Thanh Xuân Theo Mây Trời là những điều dễ thương nho nhỏ về Gấu Thỏ mà mình góp nhặt được trong suốt quá trình đồng hành cùng họ =))Có thể là những truyện ngắn mình viết, những mẩu chuyện xíu xiu trong cuộc sống của họ, những suy nghĩ, cảm nhận và tất tần tật nhiều thứ hơn nữa mà mình đúc kết được... Và có lẽ sẽ không bao giờ viết đủ hết những tình cảm mà họ dành cho nhau, của chúng ta dành cho họ. Never change :">Tặng cho những ai đã, đang và sẽ tiếp tục yêu thương GilenChi như một phần tuổi trẻ của mình!#guituoithanhxuanhttps://www.instagram.com/urbluesion/…
vì là lần đầu viết nên mình còn nhiều sai sót, mong các bạn góp ý cho mình ạ!…
Gửi cậu, cho những ngày tháng đã qua, cho những lần cả hai ta vấp ngã!...Tôi đã khóc. Khóc thật lặng lẽ ở nơi sâu kín nhất. Khóc không thành tiếng.Tôi hay chọn sự im lặng. Đến cuối vẫn luôn cố gắng im lặng. Tôi sợ nếu tất cả bật ra thành tiếng, tôi cũng sẽ không kiểm soát được bản thân. ***- dựa trên một câu chuyện có thật.…
Viết cho người yêu của người thương...…
Hyung Seok lớn lên với những tương tác vật lý của mọi vật, vô viện chẳng biết bao nhiêu lần dùrằng nhà của cậu chẳng có đáng là giàu có.Nhưng đủ đề lo tiền thuốc men viện phí cho một đứa xui xẻo như cậu.Chính vì vậy mà Hyung Seok luôn có những trải nghiệm khó quên bên bờ vực cái chết.Khoảng cách sống và chết chỉ là một vạch phấn trắng.Còn thần chết là một người sẵn sàng kéo bạn sang bờ cõi âm .Nếu ông ta muốn......…
Có những chuyện vụn vặt cứ ngỡ là bình thường, như đối với tôi lại là bao hạnh phúc. Tôi yêu một người đàn ông hơn mình bốn tuổi, anh luôn làm tôi cảm thấy buồn nôn khi gọi hai chữ "em yêu". Anh điển trai, ấm áp lại dịu dàng. Anh tên Đỗ Duy Chương.Trí nhớ tôi vốn kém, có rất nhiều chuyện trước đây, dù là vui buồn, hạnh phúc hay đau khổ đều bị tôi ném vào "lãnh cung" hết. Cho nên, Chương rất lo lắng việc một ngày nào đó tôi sẽ quên mất anh là ai. Kết quả, sau khi kết hôn, anh liền bắt tôi phải ghi lại những chuyện đã gặp trong ngày. Dù đó có là những chuyện cỏn con.Tôi nghĩ, anh toàn làm quá lên. Tôi khẳng định mình vô cùng khỏe mạnh, nên việc quên mất anh là không thể nào. Nếu quên đi anh chẳng khác nào tôi sẽ quên đi gia đình bạn bè và thậm chí còn không biết mình là ai hay sao? Không đời nào như thế.Tuy nhiên, chuyện ghi ghi chép chép thế này, tôi thấy cũng chẳng có tác dụng "lưu giữ" được trí nhớ của tôi bao nhiêu. Vì tôi có nhớ đâu mà ghi. Bữa đực bữa cái, ngày ghi ngày không, đến một hôm Chương bất ngờ kiểm tra, liền ôm tôi than khóc:- Em yêu, em còn nhận ra anh là ai không? Hay mình đi bệnh viện kiểm tra nhé!Đột nhiên tôi lại nhớ ra:- Chẳng phải hai hôm trước chúng ta vừa đi kiểm tra sao? Bác sĩ còn bảo anh bị máu nhiễm mỡ nữa.- Nói! Cô là ai? Vợ tôi đâu? Vợ tôi không thể nhớ được những chuyện nhỏ nhoi thế này đâu.Tôi thì thầm bày tỏ:- Với em, liên quan đến anh đều là chuyện lớn.Chương hoảng hốt hét:- Vợ tôi không biết nói lời ngọt ngào. Cô là ai? Trả vợ tôi đây!Kết quả, tôi phạt anh ra lang cang sân th…
Tình yêu của tôi dành cho Gojo, mối tình ba năm trời.Người phải sống sót…
Anh à, hãy cho em gửi lời chào đến cô ấy ! Người con gái hoàn hảo mà anh đã và đang yêu thương. Hãy nhớ một điều rằng, anh đã nói ra câu chia tay với em vì cô ấy, vậy thì hãy trân trọng người con gái ấy. Bất cứ khi nào anh và cô ấy giận nhau điều gì đó, hãy nhớ rằng, anh từng vì người con gái đó mà làm rất nhiều thứ, kể cả việc bỏ rơi người đã dành hết tình yêu của mình cho anh.…
"Bằng lăng nở rồi ,nhưng trong số những bông bằng lăng ấy,xuất hiện một bông hoa đẹp nhất ,tím nhất và nổi bật nhất khiến em chẳng nỡ để nó lụi tàn"…
Người ta nói mỗi người đều có mùi hương riêng và chỉ người yêu của họ mới ngửi thấy được.…
Thư tình của một đứa con trai gửi cho một idol nam, kì cục nhỉ?…
Đây là một Fanfic tớ viết về BangChan và Lee Know ( Stray Kids ) với mong muốn thoả mãn cảm xúc của từng nhân vật trong truyện thôi.Tớ không hay dùng những tính từ miêu tả độc đáo như những bạn viết Truyện khác, chỉ là tớ dùng hết những vốn từ mình có thể nhớ để viết thôi! Đây cũng là tác phẩm đầu tiên tớ viết , có lỗi gì mong các bạn bỏ qua cho nhé ☺️Cảm ơn các bạn đã đọc.…
Tác giả: drilzuĐộ dài: 2 chươngPhát hành: 5/10/2023Mô tả: Chúng ta đều nghĩ người kia không thấy mình...…
cẩn thận sún răng nhé…