- Thể loại: Hiện đại, Thầm mến, HE- Người dịch: ALin- Độ dài: 42 chương chính truyện + 4 chương ngoại truyện- Văn án:Cuộc đời này, ngay cả một lần gặp mặt cũng là mong ước hão huyền.Bao năm tháng đã qua, liệu chúng ta có thể bù đắp được không?"Nếu như có thể, em sẽ dùng trọn đời trọn kiếp để nhớ về anh.""Câu trả lời này, anh sẽ dùng thời gian trọn đời trọn kiếp trả lời em."…
Tô Cẩn Nhiên là tiểu thư nhà họ Tô , là đứa con duy nhất của Tô tướng quân và Tô phu nhân . Năm nàng tròn 10 tuổi gia tộc nàng bị diệt vong chỉ vì lòng tham không đáy của Quốc sư . Sau Khi gia tộc nàng bị giết hại thì nàng được Tạ gia nhận nuôi , nàng trở thành đại tiểu thư Tạ gia, nàng từ đó mà cũng được đổi thành họ Tạ. Vì một lần bệnh nặng mà nàng phải lên núi sống ít khi đi ra ngoài dạo chơi...Đến năm nàng đã đến tuổi xuất giá nàng được phụ thân đón về sau đó thì vào cung và trở thành quý phi được hoàng thượng sủng ái nhất trong đám phi tần ,chuyện tình của nàng cũng bắt đầu từ đây. khoảng thời gian không lâu sau nàng cũng biết được sự thật về sự diệt vong của gia tộc mình năm đó , nàng quyết định ở lại chốn hậu cung và tìm lại sự trong sạch cho gia tộc mình .... Đây là câu chuyện đầu tay của tôi,tôi hi vọng mọi người sẽ thích câu chuyện này , nếu chuyện không được như ý các bạn có thể lướt bài cho qua một cách nhẹ nhàng . Nếu bạn đọc , bạn hãy đọc theo cách cảm nhận của riêng bạn nhé!!!!... Cảm ơn bạn đã đọc câu chuyện của tôi "thank you very much"…
Bố mẹ Hà Chính Trực luôn quan niệm tên sẽ vận vào đời, vì vậy mới đặt cho anh một cái tên khảng khái. Bố mẹ Trần Thanh Quan lại mê thơ của Bà Huyện Thanh Quan, mong muốn con gái có thể là một người tình cảm, tinh tế và khí phách. Chính vì ý nghĩa của hai cái tên đó, người lính biên phòng và cô sinh viên tình nguyện lại cảm thấy tò mò về đối phương, và dần dà trong họ, một thứ tình cảm lãng mạn dần nhen nhóm...…
"Tám năm xa cách, tôi tưởng sẽ không gặp lại Hạ nữa cho đến ngày cô trở thành người thuê phòng trong nhà tôi. Một người hướng ngoại, một người lạnh lùng.Chung một mái nhà, chung những khoảng lặng.Những cảm xúc cũ tưởng đã tắt lại bắt đầu sáng lên lần nữa."Một tập truyện dựa theo motif là nhật ký của Khôi sẽ mang đến cho bạn một góc nhìn của cậu trai trẻ và cảm xúc thuở thiếu thời với sức sống của niềm tin yêu.…
•Văn Án•"Sao Hồng Loan của tôi vì cậu mà loạn cả rồi..."---•Giới thiệu•Tác giả: Ác Mộng.Thể loại: Hài, ngọt, 1x1, ngôn tình, đồng nhân, fanfic, thanh xuân vườn trường (?), kì ảo...CP: Li Syaoran × Tachibana Yue.Cảnh báo: OOC.---Giống như một thế giới song song với CCS bản gốc, nhưng tình tiết trong truyện này phát triển chủ yếu về bí ấn gia tộc Tachibana và tình cảm giữa Li Syaoran × Tachibana Yue.#Do not reup without my permission.#Do not copy, switch ver.…
Tác giả: Bảo hà Thể loại : Hoán đổi linh hồn, hài, showbizNội dung: Cô là cô gái bình thường, ngoại hình cũng được, chỉ là gia cảnh có chút đặc biệt bố là pháp sư trừ tà, mẹ bói taro, sự kết hợi của hai pháp sư đông tây kết hợp ra cô con gái không hiểu sao lại vô cùng xui xẻo, nuốt nước bọt cũng bị sặc . Hắn là người cực kì may mắn, may từ trong trứng nước, sinh trong nhà giàu, đẹp trai, có tài ăn nói, thông minh, đi trên đường bị xe tông mà người lái xe bị thương. Không hiểu vì lý do gì mà hai kẻ chả liên quan một ngày sáng bình thường hai người tỉnh dậy trong thân xác của nhau gây ra một đống chuyện dở khóc dở cười.…
Không linh căn. Không khí mạch. Không thiên mệnh.Trong thế giới nơi đạo là trời, kẻ không thể tu luyện bị xem như rác rưởi.Hàn Vô Minh - một thiếu niên sinh ra ở đáy vực của tu chân giới - bị gọi là phế nhân, là đồ bỏ đi, là kẻ không xứng ngẩng mặt nhìn trời.Nhưng hắn không khuất phục. Không được bước lên đạo lộ? Hắn sẽ tự rèn ra con đường của chính mình bằng máu, thép và ý chí.Rèn tay thành kiếm. Rèn xương thành thương. Rèn tâm thành đạo.Khi thế gian đóng mọi cánh cửa, hắn sẽ đập vỡ cửa trời mà bước lên.…
đây là những phiên ngoại ngắn của cp Hàn Cố trong Nhất Túy Kinh Niên mà Thủy Thiên Thừa up trên weibo, vì phiên ngoại Vương Phi có người làm rồi nên mình sẽ dịch phiên ngoại:1. kỳ nghỉ năm mới2. họp thường niên 20183. đế quốc giải trí Tống thị đưa vào vận hành (đã có người làm nên thôi ạ)bản dịch được up trên watt, wp của mình và page Hàn Cố Minh Nguyệt, Đoạn Túy Trầm Ưu. không repost ở đâu nha mọi người!artist: 代喝可乐 on weiborepost art with permission…
Tôi muốn có 1 thanh xuân nổi loạn hết mình và.. Không hối tiếc Đáng tiếc... Thứ tôi mong không nằm trong khả năng mà tôi có thể... Tôi không phải nữ chính.. Tôi không phải.. Mọi thứ xung quanh cuộc sống tôi là xiền xích.. Tôi chỉ có thể mơ ..mơ một giấc mơ không thể với tới Năm đó ..tôi thích cậu ...Một người con trai hòa đồng vui vẻ.. Hay cười và tốt bụng ..nhiệt tình không so đo..Còn tôi trầm lắng lặng nhìn hình hài mà chính tôi từng mong muốn cho bản thân mình trước kia..Tươi cười vô lo..hzz thật quá viễn vong rồi !....... và rồi tôi gặp anh. Mang ánh nắng của thanh xuân của tôi.…
Tác giả : Diệp Lạc Vô TâmEditor : Voi ( it's meee )Nguồn tác phẩm: http://lilicious14.wordpress.comVương Nguyên , từ năm 8 tuổi đến năm 18 tuổi, cả cuộc sống của cậu chỉ biết có anh, cần anh, theo anh, vì anh... Nếu đó không phải là tình yêu, phải chăng Vương Nguyên sẽ không cần đau lòng thêm nữa? Khi nhận ra tình yêu trẻ thơ của mình đối với anh chỉ là gánh nặng, cậu đã quyết định buông tay, rời xa sự che chở, ấm áp của anh. Nếu hạnh phúc của cậu phải đánh đổi bằng sự chịu đựng của anh thì có lẽ cả đời này Vương Nguyên không cần thứ hạnh phúc xa xỉ ấy nữa.Vương Tuấn Khải, từ năm 14 tuổi đến năm 32 tuổi, từ lúc nào mà thứ tình cảm cưng chiều, che chở của người anh trai với em trai đã biến thành những cảm xúc khó kiểm soát? Anh vẫn nghĩ rằng cậu bé con của anh còn quá nhỏ để hiểu thế nào là tình yêu, còn quá nhỏ để đánh đồng sự dựa dẫm ấy là thứ tình cảm thật sự, chỉ cần đợi đến khi cậu tìm thấy tình yêu thực sự ở một người khác thì tình thân giữa họ vẫn là một mối dây liên hệ không thể tách rời.Anh đã đợi, đợi từ khi Vương Nguyên 8 tuổi đến khi cậu 15 tuổi, đợi đến khi Vương Nguyên nản lòng thoái chí mà buông tay, lúc ấy anh mới nhận ra chính mình mới là người không hiểu tình yêu là gì? Nếu nỗi nhớ nhung khi xa cậu không phải là tình yêu, nếu sự cô đơn bao trùm khi thấy cậu bên người khác không phải là tình yêu, có phải Vương Tuấn Khải sẽ không thấy đau đớn như thế?*Lưu ý : Truyện này edit lại chưa được sự đồng ý của tác giả vì ở tận bên Trung Quốc cơ mà nên pls đừng mang ra bên ngo…
Sau đây sẽ là bộ Fic đầu tay của mình nên có sai sót gì mong mọi người hãy thông cảm và bỏ qua cho mình nha. _ Chân thành cảm ơn.--------------------------Ai chắc hẳn cũng sẽ đều mong chờ rồi một ngày nào đó mình sẽ gặp được mối nhân duyên trời định của bản thân mình và trong một khoảnh khắc nào đó một người xuất hiện trong cuộc đời bạn, làm thay đổi tâm tư , cuộc sống của bạn. Lúc đó, bạn sẽ tự hỏi bản thân mình rằng " Liệu Duyên Đã Tới? " , cũng như suy nghĩ sâu sắc hơn về mối quan hệ đang có. Bộ Fic này sẽ dựa trên ý tưởng này tạo nên.- Mình sẽ viết truyện dựa trên ý tưởng của bản thân dưới hai nhân vật chính là KIM TAE HYUNG và HWANG YI AHN cùng một số nhân vật phụ khác.- Cái kết của truyện mình cũng sẽ không báo trước được là HE or SE vì mình không viết theo một kịch bản có sẵn trong đầu nhưng chắc chắn là KHÔNG OE. - Có cảnh H hay không thì hãy cứ đón xem rồi sẽ biết nha :))- NGƯỢC và SỦNG sẽ được đan xen nhau nên đừng đoán mà hãy đọc rồi sẽ biết. ---------------------------- MONG MỌI NGƯỜI ĐÓN ĐỌC VÀ ỦNG HỘ -En.…
Tiêu đề: "Sếp ơi, Thực Tập Sinh Đây!"Giới thiệu:Công ty Thiên Phong nổi tiếng với môi trường làm việc năng động và đầy áp lực. Tại đây, Trương Ngọc Song Tử - tổng giám đốc 25 tuổi, đẹp trai, nghiêm nghị, và được mệnh danh là "bức tường băng" - luôn giữ mình trong khuôn khổ.Trái ngược hoàn toàn là Nhật Tư - thực tập sinh 23 tuổi lém lỉnh, ngập tràn năng lượng, luôn gây ra những tình huống "dở khóc dở cười". Cuộc gặp gỡ giữa sếp lạnh lùng và thực tập sinh nghịch ngợm đã khởi đầu cho một chuỗi câu chuyện tình yêu vừa hài hước vừa ngọt ngào.…
Xưởng mộc Hà Nội chúng tôi nằm ở ngoại thành Hà Nội, nằm trong khu làng nghề nổi tiếng của Khu công nghiệp ngoại thành Hà Nội ở Chàng Sơn, Thạch Thất, Hà Nội.Đơn vị chúng tôi là đơn vị sản xuất trực tiếp nên giá cả phải chăng, với kinh nghiệm làm nghề lâu năm xưởng mộc là nơi tư vấn thực tế nhất cho mọi người.Hãy liên hệ với chúng tôi để được tư vấn, báo giá tốt nhất.Website: xuongmochanoi. comSkype: nguyenloan_2383Zalo: 0983669106Điện thoại: 0904984114 & 0462942480Email: [email protected]…
Đúng, tôi vốn dĩ là một cô gái có đôi chút xốc xược, ngang tàn và ít nói. Nhưng nhưng những quá khứ tội lỗi mà tôi phải gánh vác liệu có được buông xuôi, liệu có được tha thứ ? Mọi thứ đã không còn quan trọng nữa rồi! Những người tôi yêu thương, những sở thích hằng ngày hay chỉ đơn giản là ước mơ nho nhỏ trước kia của tôi nó chả còn hiệu lực nữa, những ngọn lửa ấy sẽ mãi mãi không thể bùng cháy trong tôi .Thế giới của tôi, một thế giới chỉ có hai chữ TRẢ THÙ!…
Title: Nếu chúng ta còn cơ hội (If we have a chance) Author: Lục Sắc Tháp Điếu × Đại Đậu (绿色塔吊×大豆)Editor: Nhã Thiên (雅天)Pairing: Ngô Diệc Phàm x Hoàng Tử ThaoThể loại: Trường thiênTình trạng: Đang tiến hànhFIC DỊCH ĐÃ ĐƯỢC SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI ĐÂU.Link per: https://imgur.com/KSig4xJ)Source: http://t.cn/ReRVgTEKhông có văn án nên mình trích ra một đoạn:Ngô Diệc Phàm chỉ có một trái tim, anh không dám lấy trái tim này đi đánh cược một lần nữa, đánh cược xem Hoàng Tử Thao còn cảm giác với anh hay không. Nếu trái tim này vỡ vụn, anh làm sao mà ráp lại, anh cũng không còn trái tim khác để thay vào.Ngô Diệc Phàm nhìn gương mặt an tĩnh của Hoàng Tử Thao, bất đắc dĩ thở dài.Anh từng nói là muốn dùng băng bó buộc trái tim này thật chặt, như vậy nó sẽ không phải tiếp tục chịu thương tổn nữa.Chính là Hoàng Tử Thao à, em xem bên trong trái tim này tất cả, từng chút từng chút một đều là em, vậy mà giờ đây nó từ trong ra ngoài đều đã mình đầy thương tích rồi.Ngô Diệc Phàm vẫn là không thể nhịn xuống, nhẹ nhàng cầm tay Hoàng Tử Thao.Tôi có nên trước khi em tỉnh lại rời đi?Nếu tôi không rời đi, tôi có thể hay không thừa nhận thêm nhiều đả kích đau lòng nữa?Nếu tôi rời đi, tôi có còn cơ hội nói một tiếng, rằng tôi rất nhớ em không?…
_Do quá thích kiểu truyện này nên tui viết thử nahh_ Cấp 3 - nơi bắt đầu những câu chuyện đầy sức sống của thanh xuân , nơi tình yêu học trò chớm nở dưới gốc cây phượng vĩ , nơi chúng ta chỉ mất 3 năm nhưng phải dùng cả đời để hoài niệm... Cô ấy, người bên cạnh tôi năm 17 tuổi đã đi cùng tôi cả cuộc đời !!! Diệp Anh - cô nàng có xuất thân bí ẩn được che đậy bởi con người trầm lặng, ít nói... Vì tính cách kì lạ , lớp 10A không ai dám bắt chuyện, hỏi han cô. Lớp 10 trôi qua với Diệp Anh là vô cùng nhạt nhẽo, có chút hờn tủi...Ai biết được , lớp 11 mới chính là cuộc sống mà cô mơ ước. Nhờ bạn học mới - Duy Anh...Cậu mang đến cho cô màu nắng ấm áp , trải đều lên cuộc sống vốn u ám của mình...__________________________________________________ " Cho tôi hôn cậu 1 cáiNếu không thích có thể trả lại tôi "…
Một bộ two-shot được viết bởi Gương đẹp trai dựa trên truyện cổ tích "Bạch Tuyết và bảy chú lùn" có sự trợ giúp từ:Hắc Tuyết trong vai Bạch Tuyết lương thiện hiền lành đảm đang tháo vát xinh đẹpPhủ thủy tập sự trong vai phù thủy độc ác Bảy chú cao trong vai bảy chú lùnHoàng tử trong vai hoàng tửVà một dàn diễn viên đóng cây cỏ hoa lá nai vàng ngơ ngác,....___________________________________Tên tác phẩm: Bạch Tuyết và chuyện chưa bao giờ kểTác giả: FactThể loại: hài, nhây, bựa (:v)P/S: truyện có yếu tố hài hước và những tình tiết chém bão, thanh niên nào nghiêm túc xin mời đi cho :vTRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT Ở WATTPAD @restinpeaceminusone_…
Tên truyện: Yêu không quay đầu - Sủng dục (Thúc sủng)Tác giả: Tam Sinh NiếtThể loại: Sủng, hiện đại, dưỡng phụ, cấm luyếnTình trạng: Full____________Giới thiệu:Người có hiểu chiếm hữu là như thế nào không?Cái gọi là chiếm hữu, chính là dùng mọi thủ đoạn để đoạt lấy cho bằng được.Anh Hoà mất hết 7 năm để chiếm hữu được người đàn ông vốn rất mực yêu thương mình.Mỗi ngày, dù rảnh rỗi hay không, cô đều hỏi "Người có cảm thấy vinh dự không?"Mục Lâm đang lật xem văn kiện thì nhìn sang nàng nói "Thấy vinh dự chuyện gì?"Anh Hoà trừng to mắt "Em một lòng một dạ theo người đã lâu đến như vậy, còn cam tâm tình nguyện cùng chơi trò cha con nuôi với người, người còn không thấy vinh dự sao?"Trầm mặc một hồi, Mục Lâm mới nở nụ cười "Là do tôi cam tâm tình nguyện để cho em một lòng một dạ theo tôi."Anh Hoà: Không cho phép ăn hiếp em ~ Nếu không em sẽ tố cáo người dụ dỗ em gái tuổi vị thành niên.Mục Lâm: Bây giờ em đã là người trưởng thành.Anh Hoà: Bốn năm trước em vẫn là trẻ vị thành niên nha ~Mục Lâm: Nào có ai biết ~Mục Lâm ôm cô gái nhỏ bướng bỉnh vào trong lòng, hắn đã từng nghĩ vì thứ tình cảm này mà mình có thể chống lại chính bản thân mình, chống lại sự đối đầu của cả thế giới, nhưng lại không lường trước được, thứ tình cảm này cũng đã khắc sâu vào xương tuỷ, dù có thế nào cũng không thể mất đi.Cáo: Mình cố gắng dịch mỗi ngày một chương là tối thiểu. Tự dặn lòng, để thành nếp quen : )…