Rien một cô gái hay hậu đậu tình cờ chạm phải Shade một người có tình thình lạ lùng là người có gia thế là con chủ tịch lớn nhất thế giới .Từ khi gặp Rien tính tình anh ngày càng thay đổi...Nó ra sao xin mời đọc chuyện dể bít…
Đối với Quang Anh mà nói, cậu ghét nhất cái nóng oi ả của mùa hè gắt gỏng. Ấy vậy mà khi đó, cậu lại thấy mùa hè... không đáng ghét như cậu từng nghĩ.…
Cô gái tớ thích không được xinh như bao cô gái khácTớ...thích cậu đấy. Đồ ngốc!Mau cho tớ ôm một cái nào. Xem như chúng ta huề nhau nha.Cậu...có thể thích tớ được không?Thanh Song...nếu sau này cậu có yêu người khác, cậu hãy nhớ rằng ở quá khứ có một người đã từng yêu cậu hơn chính bản thân hắn ta.Dư Dư của tớ! Cả đời tớ chỉ thích một mình cậu thôi. Vì vậy cậu đừng lạnh nhạt với tớ được không?Ừm. Tớ biết tớ không tốt như những người bạn xung quanh cậu nhưng tớ chắc rằng không ai có thể yêu cậu hơn tớ.Tớ chơi tù xì với cậu luôn thua vì cậu biết được quy luật của tớ. 5!2!0. Đó chẳng phải lời tỏ tình ư.Tớ rất ghét cái nắng mùa hè, nhưng vì một người bỗng dưng xuất hiện vào lúc ấy, ánh nắng hè cũng không mấy đáng ghét nhỉ.Nụ cười của cậu đáng giá lắm đấy. Vậy nên chỉ được cười cho người thật sự xứng thôi nhé Dư Dư.Có lẽ tớ đã dùng hết vận may trong cuộc đời mình để được gặp cậuTrước khi gặp em, anh định nghĩa đời mình là "tồn tại". Sau khi gặp em, nó trở thành "cuộc sống" [18/12/2019]…
《 Nghiệt Duyên 》Tác giả : Đế Họa.Tình trạng : Đang lấp hố.Cảnh báo : 13+.Thể loại : Cổ đại, ngược, HE, nữ truy.Số lượng : 2 quyển Thượng - Hạ.Năm ấy, Mã Y Vân ngã từ cành cao xuống, Đổng Diễn đỡ được nàng. Lúc hắn rời đi, lại vô tình mang theo tâm tư của nàng rời đi.Mã Y Vân chưa bao giờ nghĩ, dù là rất lâu rất lâu sau, khắc ấy trong tay hắn, lại là động lực đẩy nàng đến những bi thống và trầm luân của mối nghiệt duyên một giọt tình vạn giọt lệ châu." A Diễn, chàng nhìn ta đi, vì chàng mà thương hải tang điền, thiếu nữ hóa tà nhân. "Năm ấy, Mã Y Vân vẫn ngã vào vòng tay Đổng Diễn, huyết y trong tuyết rực rỡ đến chói mắt người. Thác tóc bạc trắng như làn mây, dường như đang dần tan biến vào thảm tuyết dày bên dưới. Huyết lệ trào ra, ngọc thủ nhẹ đưa lên vuốt ve gương mặt làm nàng loạn đảo chân tâm. Chàng khóc đó sao? Khóc vì nàng?" A Diễn, đừng khóc. Ta đau lòng. "Một trời tuyết trắng, Mã Y Vân cười nhẹ nhắm mắt. Yêu chàng. Yêu chàng. Rất yêu chàng.…
Nụ cười của em đẹp lắm, tôi đã từng nói với em như vậy đấy, nhưng giờ ngồi bên cạnh em, tôi thấy ánh mắt em bỗng chỉ còn ánh lên những tia u buồn, nhưng rồi khi thấy tôi đang nhìn em, sự u buồn ấy lại chợt tắt, như thể đó chỉ là một ảo ảnh thoáng qua do sự mệt mỏi của tôi. Tự nhủ rằng em sẽ sớm khỏi bệnh thôi, nhưng tôi đâu thể biết cái ngày mà tôi nhìn thấy nụ cười đó của em cũng là ngày em rời xa tôi chứ?___________________________________________________________________Chủ yếu là một số oneshort về OTP của tôi trong BSD, fic này ăn chay nên không có H đâu nhé:)LƯU Ý:Kết chủ yếu là SECouples: Dachuu, Akuatsu, Teccjou (Suegiku), PoeranNhân vật thuộc về Asagiri senseiCó thể OOC, NOTP vui lòng lướtĐây là lần đầu tôi viết truyện nên có nhiều sai sót, mong các bác thông cảm và không coment toxic ạ, các bác nào muốn góp ý thì cứ bình luận để tôi biết còn sửa lỗi nhé^^…
Từng đoản văn nho nhỏ là mỗi trang của cuốn nhật ký chứa đựng kỷ niệm của Hồng Cầu và Bạch Cầu :3 Đơn giản là về những khoảnh khắc trong cuộc sống bình thường của hai ẻm :3Thể loại: Romance, AU.Rating: Không phải lo đến rating đâu, trong sáng, nhẹ nhàng (và nhạt) như truyện cho các bé mẫu giáo thôi :vNguồn ảnh bìa: https://mobile.twitter.com/fan46970340/status/1035657835038760960/photo/1 (cái ảnh không liên quan nhưng vì bạn au không tìm được gì hơn nên nhét tạm •﹏•)…
Đôi lúc giữa đêm mình sẽ nảy ra một số ý tưởng nào đó nhưng không liên quan đến bộ truyện chính mình đang viết thì mình sẽ tóm gọn lại bằng những đoản nhỏ.…