Chichiyo là tiểu thư nhà Saymoon, dù được nuông chiều và sống như một công chúa từ bé nhưng cô lại hoàn toàn trái ngược với các tiểu thư khác. Cô muốn được sống tự do, tự tại; với tính cách tinh nghịch, đáng yêu, lần đầu đến trường cô đã được nhiều chàng trai chú ý. Trong số đó, ai sẽ là " nam chinh"? Mời các bạn đón đọc!…
Website xem phim online miễn phí, cập nhật nhanh nhất. Xem Phim Online HD Vietsub - Thuyết Minh, giao diện website thân thiện, tương thích với nhiều thiết bị.…
Một anh chàng đẹp trai nhà giàu muốn theo đuổi một đam mê riêng không theo con đường trải đầy hoa hồng đã được dọn sẵn nhưng không được sự chấp nhận của cha anh. Gặp phải một tai nạn và những câu chuyện liên tiếp xảy ra và người đặc biệt đến đã làm anh trở nên mạnh mẽ để theo đuổi đam mê của mình…
Một câu chuyện tình lãng mạn của Bách Thảo và Bạch Vũ. Bách Thảo , đúng như tên gọi của một loài cây vừa mạnh mẽ vừa kiên cường, chẳng bao giờ chịu thua thiệt ai. Bạch vũ, con trai của chủ tịch tập đoàn SCJ vừa mới nhậm chức, từ bé anh đã luôn là một đứa con ngoan trò giỏi , tốt nghiệp trường đại học có tiếng, mọi thứ gần như hoàn hảo kể cả ngoại hình cũng vô cùng ưa nhìn. Nhưng tính cách thì lại hoàn toàn ngược, một con người nghiêm khắc trong công việc, máu lạnh trong tình yêu. Ngay từ cái gặp gỡ đầu tiên trong buổi họp báo cáo doanh thu, anh đã khiến Bách Thảo như nổi đóa, ác cảm của cả hai cũng từ đó mà ra.…
Tôi là PP, người ta bảo tôi là "mặt trời nhỏ". Nụ cười của tôi rạng rỡ, đủ xua tan mây mù trong mắt người đối diện. Mẹ tôi bảo tôi là "hy vọng", là "ánh sáng" duy nhất. Tôi đã sống như thế, trong ánh hào quang giả tạo, để làm vừa lòng tất cả người mọi.Nhưng mấy ai biết, sau những danh xưng đẹp đẽ kia là những sự dày vò, tổn thương từ quá khứ mãi in sâu vào ký ức của tôi. Cười. Tôi cứ cười, để che đi nỗi sợ hãi chực chờ, che đi ý nghĩ ám ảnh về một lối thoát. Những dòng di chúc dở dang, nhàu nát, vẫn nằm im lìm dưới đáy tủ, như một thói quen không thể bỏ.Tôi là đóa hướng dương. Đứng thẳng, nhưng không có nắng. Chỉ có đêm dài vô tận. Đến mức tôi đã quên mất cảm giác có ''ánh sáng'' là thế nào.Cho đến một ngày, giữa mênh mông bóng tối tưởng chừng không lối thoát, một "tia sáng" bỗng lạc vào. Không chói chang, không rực rỡ, nhưng đủ để thắp lên một đốm lửa nhỏ xíu. Đủ để tôi biết, cuộc đời này, đôi khi, vẫn còn có "ngày mai"...*LƯU Ý* Đây là truyện viết theo hướng hài ngọt nhé, không ngược nhiều đâu…
Khi một người phụ nữ đã trải qua tất thảy mọi bi thương trong cuộc đời họ còn cần một bến đỗ bình yên hay không ? Hay họ quá mạnh mẽ để tự đương đầu với sóng gió ngoài kia mà không cần có người che chở . Có lẽ là tới thời điểm nào đó , gặp đúng người nào đó . Không chắc nữa ! Không ai biết trước được cảm xúc của tương lai , hôm nay nghĩ thế này nhưng ngày mai sẽ khác . Thôi thì vạn sự tùy duyên .…
Con tim biểu tượng cho linh hồn sâu bên trong chúng ta ,chúng ta rung động ,thổn thức hay đồng cảm ,khóc hay cười ,buồn hay vui đều có sự hiện diện của nó .Hãy lắng nghe dòng tâm sự của tôi một cô bé với trái tim tuổi 19 .Đây là tuổi ranh giới kết thúc tuổi 18 đầy thơ ngây ,vô tư với những trang sách trang vở để bắt đầu cho tuổi 20 trưởng thành ,nhiệt huyết cho tình cảm cho sự nghiệp .Chỉ còn chưa đầy 12 tiếng nữa là tôi chạm đến tuổi 19 rồi .Đây là món quà tôi tự tặng cho bản thân mình để tôi sống hết mình .…