Một cô gái bị số phận đưa đẩy tới ranh giới giữa tình yêu và sự sống. Quá khứ u ám đã đưa cô rơi vào những ngày tháng cô đơn trong bộ váy cưới lộng lẫy nhuốm màu tuyệt vọng. Nhưng rồi một sự may mắn đến ngẫu nhiên đã chiếu cho cô một ánh sáng hy vọng duy nhất...!…
Chỉ là tức thời theo cảm xúc viết ra thôi "...ta thua rồi , ta thua rồi , ta đã thua ngươi rồi . Ta vĩnh viễn không thắng được ngươi . Vì ta yêu ngươi nên ta vĩnh viễn bại dưới tay ngươi...""...tất cả ân đoạn nghĩa tuyệt..."…
Tên truyện: Bần tăng không muốn làm ảnh đế.Tác giả: Đào Ẩn Dật.Văn án:Đây là một thiếu niên võ tăng bị anh em sinh đôi hố, tiến giới nghệ sĩ, kết quả không cẩn thận trở thành ảnh đế. Hứa Trăn là cô nhi lớn lên ở chùa. Lão chủ trì một tay đem cậu nuôi lớn, hai người tuy không phải cha con lại hơn hẳn cha con. Hứa Trăn vốn định sau hai mươi tuổi chính thức xuất gia, dưỡng lão cho sư phụ. Kết quả, năm 18 tuổi, một người tự xưng là anh trai cậu lại liên hệ tới nói mẹ ruột qua đời, hỏi cậu có muốn tới bái tế hay không. Hứa Trăn cân nhắc thật lâu sau, cuối cùng vẫn là nghe theo kiến nghị của sư phụ: 'Hồng trần thế tục, xuống núi đi xem rồi quyết định'.Nhưng mà, dưới chân núi chờ đợi cậu lại là...... Anh em sinh đôi của cậu thân là nghệ sĩ tuyến mười tám đem cậu ném ở nhà làm thế thân, chính mình chạy!"Tiểu sư phụ, cậu giúp tôi một lần đi!" Người đại diện của anh trai khóc không ra nước mắt."Xin cậu đó, giúp tôi một chút, không diễn được cũng không sao."Hứa Trăn nhìn xấp tiền 5 vạn đỏ rực trước mắt, hơi do dự.Cậu nhớ tới sảnh chính của miếu quanh năm mưa dột, cùng với Tàng Kinh các run run rẩy rẩy, trong lòng bắt đầu tính toán."Bần tăng một lòng hướng Phật, chưa được thiền tâm, sao có thể tùy tiện bước vào chốn hồng trần..."Hứa Trăn một mặt nghiêm túc nói: "Đến...thêm tiền."Ps: Đây là lần đầu tiên mình edit nên có gì sai sót thì mong được mọi người góp ý ạ, mình cảm ơn.…
Tâm sự và cũng có tí gửi gắm nhỏ. Đây không phải là truyện, mà là những lời tự thoại mà tôi nói với bản thân mình, hoặc là với một người invisible mà tôi nghĩ tôi đang trò chuyện cùng.…