[Event]- Blue Team
Tham gai event…
Tham gai event…
"Năm mười bảy tuổi, thế giới của cô chỉ là một màu xám xịt của những lần bắt nạt, những lời lăng mạ và nỗi cô độc sau sự ra đi của cha mẹ. Cô giống như một nhành cỏ dại ven đường, gom hết chút tàn lực cuối cùng chỉ để đổi lấy một 'bến đỗ' bình yên - nơi có anh.Cô cứ ngỡ anh là phao cứu sinh, là ánh mặt trời cứu rỗi cuộc đời mình. Nhưng hóa ra, tất cả chỉ là một canh bạc được sắp đặt, và anh chính là kẻ nhẫn tâm đẩy cô xuống vực sâu của sự phản bội. Sự thật vỡ lở, bến đỗ hóa thành địa ngục, khiến cô suy sụp đến mức không còn nhận ra chính mình.Đau khổ đến tận cùng, nhành cỏ dại quyết định tự tay bẻ gãy quá khứ. Không còn trốn chạy, không còn yếu đuối. Lần này, cô quay trở lại để tự viết nên một định mệnh mới cho chính mình - từ đống tro tàn của sự lừa dối."…
From: https://bachthienlau.wordpress.com/2013/12/19/nguoi-tinh-moi-cua-quan-ngoai-giao/…
Xin người đừng về và nhắc chuyện quá khứ. Lúc ta rời bỏ, nỗi đau đã đủ nhiều! Tháng ngày đó, cả hai chúng ta đều rất loay hoay và lạc lõng. Tôi không nhìn ra điều gì từ ánh mắt người. Chỉ một lần im lặng, cả hai chúng ta đã chẳng còn hiểu nhau nữa.…
- "Không phải là Bác sĩ, nhưng tôi đủ tình cảm lắp đầy trái tim trống rỗng của cậu."…
một câu chuyện có thật xảy ra với minnn …
2 đứa gặp nhau lần đầu vào một ngày hạ, nắng chan hòa khắp nơi.Cô như tia nắng chiếu sáng lòng anh.Anh tỏ tình cũng là vào một ngày hạ, từng hạt nắng vương trên tóc cô, rơi trên khuôn mặt anh.lần đầu viết có gì xin mọi người góp ý nhé, mình sẽ sửa dần truyện này cũng khá là nhẹ nhàng, có lẽ sẽ không thích hợp với những bạn đam mê H…
Dạo gần đây, cả làng bỗng ngập tràn thối rữa, sát khí bao trùm khắp nơi, ngày càng nhiều người chết thảm trong những tai nạn Kỳ Quái. Bà tôi là một người thầy phong thủy trong làng. Bà nói mùi hôi là huyết sát. chỗ nào càng nặng mùi thì thắt khí càng mạnh. điều lạ lùng là mùi hôi thối nặng nhất lại phát ra từ chính nhà của bà…
Những lần bị đánh đòn…
Nguồn: tangthuvien.comConverter: Sao Thiên LangNàng sợ quang, nàng sợ thần, nàng sợ Tì HưuNàng một có tên, bọn hắn xưng nàng vi yêu mị, hoặc là quái vậtHắn là quang, hắn là thần thú, hắn là Tì HưuHắn sắp bản thân nhũ danh cấp nàng, thị nàng như mỹ ly trân bảoTòng ngộ kiến hắn ngày ấy bắt đầu, nàng sở khát vọng hết thảy, hắn đều cấp nàngKhông chỉ chiếu sáng lên nàng khuých ám cô tịch thế giớiCũng nhượng nàng hiểu được ủng ôm ấm áp, tưởng niệm quý động, cười to hạnh phúcBởi vì hắn, luôn luôn vô dục vô cầu nàng bắt đầu hiểu được thỏa mãn dữ tham lamKý thỏa mãn vu hiện huống, khước lại tham lam hi vọng hết thảy kéo dài đến vĩnh viễn...Nàng toàn tâm toàn ý trả giá, đem hắn trở thành duy nhất tồn tạiTưởng chỉ cần cổ chừng dũng khí đầu nhập làm nàng hướng tới lại khủng cụ quang minhCó thể cú dữ hắn cùng nhau ủng ôm sở hữu tốt đẹp dữ ngọt ngàoThế nào biết, nàng hạnh phúc đúng là lai bay nhanh, đi cũng bay nhanh!Hắn thuyết, phải biết phải đi , tán liền tán đi, không cần tha nê đái thủyHắn thuyết, không cần lại chờ đãi, không cần có gánh nặng, lại càng không muốn tư thủ chung sinhNàng có thể chịu được hắn vô tình, cũng có thể nhận hắn thiện biếnDù sao là chính nàng ái nhiều lắm, đã quên hắn vui vẻ chỉ có một chút ítNhưng là nàng khước không cách nào thừa nhận, bọn hắn giữa từng có ràng buộc dữ liên hệĐến đầu lai, nhưng lại nhượng hắn gặp phải bị thiên giới nghiêm trừng tru diệt kết cục...…
Trong một thế giới tương lai nơi con người có thể cộng hưởng với sức mạnh cổ xưa, những đứa trẻ đặc biệt được gọi bằng cái tên lạnh lùng: "Vũ Khí Mang Hình Dạng Con Người."Chúng không được sinh ra để sống,mục đích thật sự là để chiến đấu, để hy sinh,phục vụ cho nhân dân và đất nướcGia tộc họ Lê từng có tất cả: một mái nhà ấm áp, bốn đứa trẻ thông minh, một người mẹ anh hùng, một người cha lạnh lùng nhưng tận tụy.Cho đến ngày người mẹ ngã xuống nơi chiến trường.Cho đến ngày đứa con gái út ,cô bé hiện diện cho sự ấm áp gia đình, bị đưa đi rồi, rồi trở về trong chiếc hòm sắt lạnh toát.Đúng ngày mà mẹ cô hi sinh,cũng là sinh nhật thứ mười hai của cô bé.Cô bé ấy... đã từng cười như nắng ban mai.Đã từng được nâng niu bởi bàn tay của cha, của anh chị, của quản gia và bảo mẫu.Đã từng chiến đấu với một ý chí kiên cường không hợp với lứa tuổi.Nhưng rồi chết trong đau đớn, tan nát, không toàn vẹn, với đôi mắt mở hờ và nụ cười đầy hối hận.Người cha phát điên.Gia đình đổ nát.Người chị thứ ba phát hiện ra một sự thật bị che giấu trong phòng thí nghiệm:Thi thể ấy... chỉ là một phần còn sót lại.Ai đã xé toạc linh hồn đứa trẻ ấy ra làm đôi?Và tại sao... ngay cả sau cái chết, cô bé vẫn như đang gánh lấy một điều gì đó cho cả gia đình?Bi thương, tàn khốc và ngập tràn ký ức, "Một Mình Con Gánh Cả Sự Bình Yên" không chỉ là một câu chuyện về chiến tranh hay thù hận - mà là bản thánh ca của tình thân, của ký ức bị lãng quên, và của một đứa trẻ dám mang cả bình yên củ…
Cuộc tình lâm li bi đát giữa một cô gái và một chàng trai.…