Đoản Văn ( Jihoon - Yeri )
vào đọc rồi biết .…
vào đọc rồi biết .…
Đây là câu truyện đầu tiên do tui sáng tác:'3 mong mn thích nó<3…
Thời gian đăng truyện sẽ hơi lâu mong các bạn thông cảm…
cái truyện này là mình viết kết hợp phim Ban thục truyền kỳ và diên hy công lược nên tất cả điều hơi lạ lẫm nên mong m.n thích nó…
Cứ Bình Luận Đi Tôi Làm Hết Tất Cả Trên Pinterest:)))…
Ko muốn bật mí đọc đi thấy nhạt thì bl tôi sửa…
Doujinshi về nhân vật kny nak~…
Một người đàn ông mang trong mình dòng máu lạnh lẽo sẵn sàng làm bất cứ việc làm kinh tởm ghê rợn nào để đạt được mục đích là Cứu rỗi " thế giới " của chính mình…
drama, ít hạnh phúc .t mới tập viết fic.…
mà hạ năm ấy của hoàng long có nắng, có gió, có lá phong đỏ và có cả quốc phong.…
Dạo gần đây..người ta đồn rằng có một bệnh viện nằm ở dưới chân núi , ai vào khám bệnh đều biến mất bí ẩn . Vậy nên Chúa Công đã cho hai trụ cột là Giyuu và Shinobu đi điều tra…
Xin chào đây là truyện đầu tiên mình viết nên mong mọi người ném đá nhẹ tay cho ạ…
xả ảnh về kimetsu no yaiba…
Tomioka Giyuu-thiếu gia của gia tộc Tomioka, quỳ gối trước một ngôi mộ đá nhỏ, cổ kính. Anh nhẹ nhàng dọn dẹp bia mộ, hình ảnh ấy khô khốc như tiếng vỡ tan của những kỉ niệm.Đó không chỉ là một ngôi mộ, đó là nơi chôn cất nụ cười, là nơi phong ấn vĩnh viễn giọng nói đùa cợt và ánh mắt trong veo của người con gái duy nhất khiến trái tim anh từng biết rung động: Kochou ShinobuCô gái nhỏ bé, xinh đẹp và sắc sảo ấy đã ra đi, một cái ôm định mệnh với tử thần để đổi lấy bình yên cho thế gian.Giyuu nhắm mắt lại. Trong thinh lặng của nghĩa địa, anh cảm nhận được một luồng gió quen thuộc lướt qua vai, mang theo hương tử đằng nhàn nhạt và dịu êm. Kochou Shinobu hiện lên mờ nhạt, thanh thoát và nhẹ nhàng như một cánh bướm vừa thoát kén. "Tomioka-san..." Giọng nàng khe khẽ, như tiếng chuông gió vỡ. "Anh lại đến rồi."Giyuu không nghe thấy, nhưng anh cúi đầu sâu hơn, vai anh run lên bần bật. Anh đau vì cô độc, đau vì nhớ nụ cười sau lớp vỏ châm chọc của nàng.Shinobu tiến lại gần, bóng hình nàng lướt qua những tia nắng cuối cùng. Nàng muốn ôm anh, nhưng lại chẳng thể chạm vào."Đừng khóc, Tomioka-san," nàng lặp lại, lời nói như thủ thỉ. "Em không thích nhìn anh buồn đâu..."Shinobu chợt cúi thấp người, nụ cười nàng vụt tắt. Đó là khoảnh khắc cô độc và bi thương nhất của một linh hồn, khi phải chứng kiến người mình yêu đang tự hủy hoại mình vì sự ra đi của mình."Em xin lỗi"…
có sự hỗ trợ từ Chat GPT…