tai lieu
tai lieu van hoc…
tai lieu van hoc…
Nước mắt của em có thể nhấn chìm cả trái tim anh.…
Có một nhà khoa học đã từng nói: "Nhân loại là mầm bệnh, bám rễ trên vật chủ là Trái Đất. Nếu mầm bệnh phát triển, nó sẽ giết chết vật chủ. Ngược lại, hệ miễn dịch của vật chủ cũng có thể tiêu diệt mầm bệnh nếu nó đủ mạnh. Khi màu xanh trỗi dậy, nhân loại sẽ tuyệt diệt.".Người ta gọi sự kiện đó là "Diệt vong". Không ai còn nhớ vì sao nó lại xảy ra. Cây cối biến dị và phát triển mạnh mẽ một cách bất thường, kéo theo căn bệnh "mộc hóa" khiến cho mọi loài thực vật có thể bám rễ trên chính cơ thể con người. Những người mắc bệnh trở thành những con quái vật cây xanh, tấn công và lây bệnh cho người khác. Loài người bị đẩy đến bờ vực tuyệt chủng trước sự lây lan của dịch bệnh. Những người sống sót tuyệt vọng tìm lối thoát. Nền văn minh nhân loại gần như sụp đổ hoàn toàn, đưa Trái đất trở về thời kì nguyên thủy.Mầm Sống là những câu chuyện cuối cùng của loài người, khi Trái Đất tự mình thoát khỏi căn bệnh mang tên nhân loại.(Mầm sống là tiền truyện của Đại kỷ nguyên, giải thích lí do nhân loại tuyệt diệt và nguồn gốc của sự kiện Diệt vong, được viết dưới dạng ghi chép đa chiều của những người còn sống sót tại thời điểm đó).…
adp và hành trình dưới mái trường .ᐟ ; Ი︵𐑼 @suallé…
jo woochan x moon seoyoonstart: 24.07.25…
giới thiệu…
Mọi người có thể lên fb của Vera theo đường link dưới nhé…
là khi ánh bình minh không còn tha thiết ló rạng.…
ơ anh buồn cười, em có bao giờ biết buồn đâu.…
Xin chào đằng ấy, có muốn vào nhóm chúng mình không?…
"Không biết từ bao giờ, trái tim tôi có một ngăn kéo nhỏ."Ngăn kéo đó, trước đây, chỉ chứa những thứ đơn giản: hôm nay ăn gì, học những gì, hay danh sách những việc cần làm trong ngày. Cuộc sống của tôi, nói một cách hoa mỹ, là một đường thẳng. Không có những đoạn rẽ bất ngờ, không có những ngã ba, ngã tư rối rắm. Tôi thích sự đơn giản, sự an toàn mà nó mang lại.Thế rồi, một ngày nọ, một mảnh ghép kỳ lạ xuất hiện và chiếm lấy toàn bộ ngăn kéo đó. Nó không phải là một công thức, cũng không phải một định lý. Nó là hình ảnh của một người.Hình bóng ấy, của một người con trai tôi thậm chí còn chưa biết tên, lại có sức mạnh khiến tôi đứng hình ngay giữa biển người đông đúc. Kể từ khoảnh khắc ấy, mọi thứ trong thế giới của tôi đều thay đổi. Những con số không còn là những con số vô tri nữa, chúng biến thành số bước chân tôi đếm mỗi khi đi qua lớp anh ấy. Những định lý không còn là những định lý nhàm chán nữa, chúng là những quy tắc mà tôi tự đặt ra cho bản thân, chỉ để có lý do nhìn thấy anh ấy thêm một chút.Những điều nhỏ nhặt nhất bỗng trở nên quan trọng. Tôi bắt đầu để ý đến những mối quan hệ xung quanh anh. Tôi lén nhìn cách anh ấy nói chuyện với bạn bè, giọng nói vui vẻ khiến tôi bất giác mỉm cười. Tôi trở nên tò mò về anh, về thế giới của anh, về những câu chuyện xung quanh anh.Tim tôi bắt đầu có nhịp điệu của riêng nó, không còn đập đều đặn như một cỗ máy. Những cảm xúc này rất lạ lẫm. Nó không phải là sự phấn khích, cũng không phải là sự lo âu.ngày bắt đầu 28/8/…
người để lại trong tôi một nỗi nhớ, hóa thành tàn ảnh chẳng thể tan.…
sau cơn mưa, giọt sương tình cờ đọng trên lá.- shortfic.…
đêm khuya, trăng lạnh, gió thổi, nhớ anh…