3,284 Truyện
| Tokyo Revengers |⤞Song sinh nhà Akashi

| Tokyo Revengers |⤞Song sinh nhà Akashi

89 15 1

Nhà Akashi ấy, ngoài ba đứa nhỏ lần lượt là hai anh một em gái thì còn có thêm một cặp song sinh nam nữa. Quái lạ thay, tuy là sinh đôi nhưng mà chúng lại chẳng giống nhau tí nào cả!Đứa lớn thì có cái tôi cao ngất ngưởng không ai với tới nổi, lại còn hay đi khịa đểu người ta xong rước họa vô thân thằng em lẫn chính mình.Đứa nhỏ thì cực kì khó ở, có đam mê rất lớn với việc lôi mấy đứa đu đòi là bất lương xuống hầm "chơi" hay bla bla bla bla, đại khái là đi tra tấn người khác. Và nó luôn luôn phải gánh mọi cái họa mà ông anh mình đẩy sang một cách đau cột sống."Oya, Aoi hôm nay lại dắt trai về nhà sao~?" "Ôi chao, nay ông anh Ruri của tôi lại dở chứng muốn xuống hầm chơi à?"...Senju trưởng nữ: Đã có được hai đứa em trai đáng yêu(. ❛ ᴗ ❛.)Haruchiyo anh bé: Tự nhiên có thêm hai cục bông mềm mềm theo sau(•‿•)Takeomi anh lớn: Nát ví + gãy lưng*...Author: Hạt DẻNgày đào: 21/4/2022Ngày lấp: ???Tiến độ: Đang tiếp tục....…

Tự truyện 8x

Tự truyện 8x

0 0 2

Mình đã bước qua hơn 40 nồi bánh tét rồi đó, vậy mà mỗi khi về quê hình ảnh ngày xưa cứ ùa về. Mặc dù không còn rõ nét nữa, vì sao? vì: quê hương đã thay đổi rất rất nhiều, và có những người bạn cũng thay đổi, thay đổi cả ngoại hình lẫn tính cách và có cả những người thân và những người bạn ra đi mãi mãi!!!. Nhưng mình luôn muốn nhớ mãi những kí ức đó... Ba mẹ mình có 5 người con và mình là con út. Kí ức của mình nhớ :chắc là 7 hay 8 tuổi gì đó. Thời đó nhà mình nghèo, Ba mẹ phải nuôi 5 người con nên rất vất vã, đi làm thuê xa, tầm 1 tháng mới về 1 lần . Chủ yếu các chị lo cho các em.Mình có 3 chị gái và 1 anh trai. Mình bắt đầu học lớp 1 năm 9 tuổi, mình ở vùng nông thôn nên hầu như bạn bè mình tầm đấy mới học nên không chênh lệch tuổi tác. Mỗi khi đi học về hay chạy lại nhà mấy đứa em bà con ở xóm chơi, mình chủ yếu chơi với 4 đứa : Tri, Thu, Nhàn, và Hà "nhưng có hôm đó bọn mình chơi với nhau Hà không chơi, mà đi đòi tiền cho mẹ Hà(nhà Hà bán tiệm tạp hóa), mình nhớ rất rõ: hôm đó trời mưa lăm răm, bọn mình đang chơi nhảy dây, Hà có ghé và bọn mình rủ Hà chơi, nhưng Hà cười và nói đi công chuyện, Hà có mặc cái áo mưa, áo mưa bằng cái bao đựng phân bón. vậy là bọn mình chơi cùng nhau và cho tới chiều bọn mình ai về nhà nấy. Nhưng tới tối mình nghe mọi người nói Hà đã chết, mình thực sự sốc. Hà không biết bơi mà đi lên thủy lợi đòi tiền mà không biết bơi và gì trời mưa nên ít ai đi qua lại, nên em ấy bị té xuống thủy lợi không ai phát hiện. Bọn mình đã buồn rất nhiều và nói với nhau phải chi…

Ký Ức Anh Gửi Nhầm Người

Ký Ức Anh Gửi Nhầm Người

5 0 3

Có những ký ức bị xóa, nhưng có cảm xúc chưa từng biến mất."Tôi muốn dịch lại ký ức của mình.Nhưng... giữ lại toàn bộ nỗi đau."Ở một thành phố nơi con người có thể "dịch lại ký ức" như chỉnh sửa một thước phim, Trình Duy Hàn - một khách hàng bí ẩn - đến Trung tâm Dịch Ký Ức và đưa ra yêu cầu kỳ lạ:"Hãy xóa đi khuôn mặt người ấy... nhưng để lại mọi đau khổ."Hạ Trì Dương, chuyên viên dịch ký ức, không đặt câu hỏi. Công việc của cậu là lặng lẽ bước vào thế giới bên trong ký ức người khác - xem, cảm, và dịch lại nó thành một phiên bản mới.Nhưng lần này... mọi thứ không còn như thường lệ.Trong đoạn ký ức hỗn loạn và đứt gãy của Trình Duy Hàn, Hạ Trì Dương bắt đầu nhìn thấy chính mình.Cử chỉ quen thuộc.Giọng nói không thể xa lạ.Và cảm xúc... như một vết cứa kéo dài từ kiếp trước."Tôi là người giúp anh quên đi...Hay là người anh từng cố nhớ đến cuối cùng?"Giữa thực tại và ký ức, giữa lý trí và xúc cảm, hai con người từng bị chia cắt bởi một biến cố bí ẩn - nay lại chạm mặt nhau trong hình hài khác, bằng một cách không ai lường trước.Một người bị ép quên.Một người chưa từng nhớ.Nhưng nếu trái tim vẫn đau, thì ký ức kia... liệu có thực sự mất đi?…

[TF Gen 2] Mental Baja, Dompet Merana ⛈️

[TF Gen 2] Mental Baja, Dompet Merana ⛈️

59 18 6

Dunia mengenal tempat ini sebagai sebuah titik buta di peta kota. Sebuah gang sempit yang di ujungnya berdiri tegak sebuah bangunan dua lantai dengan dinding yang warnanya sudah tidak bisa didefinisikan lagi-perpaduan antara abu-abu debu, hijau lumut, dan noda sisa banjir tahunan. Di Kost Abah Lifei hiduplah sekumpulan pemuda yang terjebak dalam dilema antara kemiskinan mahasiswa dan keinginan untuk tetap tampil estetis. Ada Ding Chengxin yang mencoba menjaga kewarasan, Ma Jiaqi yang berusaha tetap tenang di tengah badai kekacauan, dan Ao Ziyi, sang arsitek bencana yang selalu memiliki solusi murah untuk masalah yang sebenarnya tidak ada.Lalu ada para penghuni muda, Song Yaxuan, Liu Yaowen, Yan Haoxing, serta trio pelengkap penderitaan Chen Xisu, Chen Xida, dan Song Wenjia. Mereka semua adalah potongan puzzle yang salah tempat, namun dipaksa menyatu oleh nasib (dan biaya sewa yang terjangkau).Di Kost Abah Lifei, hari-hari tidak dihitung dengan jam, melainkan dengan kejadian. Tidak ada hari yang berlalu tanpa teriakan, tidak ada malam yang lewat tanpa rencana gila, dan tidak ada barang yang tidak bisa dijadikan jaminan hutang.…