Đôi Lúc Ta Trẻ Thơ
Ukm thì là dị đó ehee chứ tớ cũng không biết giới thiệu gì 😆✨ Truyện nó có chấm 3 chấm quá thì mọi người thông cảm nha hahah tại tớ cũng ngại đọc lại truyện của mình viết lắm kkaka…
Ukm thì là dị đó ehee chứ tớ cũng không biết giới thiệu gì 😆✨ Truyện nó có chấm 3 chấm quá thì mọi người thông cảm nha hahah tại tớ cũng ngại đọc lại truyện của mình viết lắm kkaka…
Là truyện đầu tiên mình quyết định viết thật nghiêm túc và cẩn thận để publish. Mình đã viết rất nhiều trước đó, nhưng đa số đều mơ hồ và dang dở. Mình viết chủ yếu để giải phóng trí tưởng tượng và được sống nhiều "cuộc đời" mà mình tự xây dựng lên. Vì là lần đầu nên sẽ có rất nhiều thiếu sót. Mình sẽ cố gắng lắng nghe góp ý và sửa đổi. Lưu ý: truyện hoàn toàn dựa theo trí tưởng tượng nên sẽ có nhiều tình tiết phi thực tế. Nhưng cũng không hẳn là quá ảo! Hi vọng vẫn sẽ đủ thực tế cho các bạn thưởng thức. Note: Vì truyện có tuyến nhân vật người nước ngoài, để dễ dàng hơn, mình vẫn sẽ viết thoại bằng tiếng việt. Nhưng nó sẽ được để theo font chữ nghiêng cho phân biệt đâu là thoại việt đâu là thoại tiếng anh nhé! Xin lỗi nếu có làm các bạn thấy rối. SPOIL trước: Happy ending 😉…
Thể loại: đời thường, hài hước, gia đình, tản vănGiới thiệu:Những mẩu chuyện nhỏ trong cuộc sống.Tình trạng: Đang raNgày đào hố: 2/1/2024…
Emily Collins, một cô bé mồ côi ba mẹ ở miền thảo nguyên Santa Maria ở thị trấn Springfield đầy nắng, tình cờ gặp Elisa Beaufort, một tiểu thư Pháp xinh như mộng, lần đầu đến thị trấn nghỉ hè. Mọi rắc rối bắt đầu khi Emily tìm cách làm quen với Elisa, tuy nhiên, nó vấp phải sự phản đối quyết liệt từ gia đình Elisa, trong đó có bà quản gia Belle Madeleine, nữ ca sĩ Céline, mẹ Elisa và nhất là từ Lisa, chị gái của Elisa. Liệu cô bé có thể vượt qua định kiến xã hội và làm bạn với Elisa không, khi mà trong mắt mọi người, nó chỉ là một con bé nhà quê nghèo hèn xấu xí?…
Năm ấy, ngôi nhà của tôi vẫn còn tiếng cơm sôi và hơi người, nhưng tiếng cười đã chết từ lâu.Chồng tôi - người đàn ông mà tôi từng tin là bến đỗ - sống trong một thế giới riêng, nơi im lặng là tường thành và vô cảm là áo giáp. Còn tôi, tôi cứ lặng lẽ xoay mình trong vòng quay cơm áo, con cái, và những giấc ngủ chập chờn đầy tiếng thở dài.Con gái lớn của tôi, Luyến, đang tuổi mười lăm, cái tuổi người ta bắt đầu biết mơ nhưng vẫn chưa đủ mạnh để tin. Con bé giỏi, có năng khiếu, có cả một thế giới chờ phía trước - còn tôi thì lo, lo vì tương lai ấy có thể bị bóp nghẹt trong căn nhà nhỏ này, nơi mọi cố gắng đều bị coi là "vô nghĩa".Nhiều đêm, tôi ngồi bên bếp gas, nghe tiếng gió rít qua khe cửa, tự hỏi: "Từ bao giờ mà mình sợ nói, sợ cười, sợ cả ánh mắt người từng nằm cạnh mình?".Tôi không còn khóc, vì nước mắt chẳng đổi được gì. Tôi chỉ còn lại một niềm tin mỏng như sợi chỉ - rằng một ngày nào đó, tôi sẽ bước ra khỏi căn nhà này, dù là ra đi với hai bàn tay trắng, cũng phải tìm lại tiếng cười cho chính mình...Nhưng trước khi đi được, tôi phải học cách thừa nhận một điều: Ngôi nhà này không chết vì nghèo - nó chết vì sự lãnh đạm cùng nhụt chí của "anh ta".____________________________________________________________Tên truyện: Ngôi nhà không tiếng cườiTác giả: Khải HuyềnTình trạng: Chưa hoàn thànhGenre: Tâm lý - Gia đình - Hiện thực xã hộiRating: 11+Tác phẩm thuộc sở hữu của Khải Huyền, làm gì với nó xin báo tôi một tiếng.…