Somethings
Những cái cp lạ mà một lúc nào đấy tự dưng nghĩ raThiệt ga mấy cí couple này khong phải chỉ có idol x idol mà còn có actress x idol…
Những cái cp lạ mà một lúc nào đấy tự dưng nghĩ raThiệt ga mấy cí couple này khong phải chỉ có idol x idol mà còn có actress x idol…
Có bad languages, dị ứng vui lòng back. HE? SE? GL. Có cả tiếng Anh và Việt. - Gấu…
Tôi là PP, người ta bảo tôi là "mặt trời nhỏ". Nụ cười của tôi rạng rỡ, đủ xua tan mây mù trong mắt người đối diện. Mẹ tôi bảo tôi là "hy vọng", là "ánh sáng" duy nhất. Tôi đã sống như thế, trong ánh hào quang giả tạo, để làm vừa lòng tất cả người mọi.Nhưng mấy ai biết, sau những danh xưng đẹp đẽ kia là những sự dày vò, tổn thương từ quá khứ mãi in sâu vào ký ức của tôi. Cười. Tôi cứ cười, để che đi nỗi sợ hãi chực chờ, che đi ý nghĩ ám ảnh về một lối thoát. Những dòng di chúc dở dang, nhàu nát, vẫn nằm im lìm dưới đáy tủ, như một thói quen không thể bỏ.Tôi là đóa hướng dương. Đứng thẳng, nhưng không có nắng. Chỉ có đêm dài vô tận. Đến mức tôi đã quên mất cảm giác có ''ánh sáng'' là thế nào.Cho đến một ngày, giữa mênh mông bóng tối tưởng chừng không lối thoát, một "tia sáng" bỗng lạc vào. Không chói chang, không rực rỡ, nhưng đủ để thắp lên một đốm lửa nhỏ xíu. Đủ để tôi biết, cuộc đời này, đôi khi, vẫn còn có "ngày mai"...*LƯU Ý* Đây là truyện viết theo hướng hài ngọt nhé, không ngược nhiều đâu…
lưu ý tên nhân vật địa điểm trong truyện đều là giả tưởng và ko có THẬT…
vào đọc vote cho t nha :>…
"Xem ra ngày thường nàng chẳng bao giờ yêu ta cả, đúng không?""Chính Hoa nguyện làm bầu trời đêm để vì tinh tú như ngài tỏa sáng".…
Một chủng loài khác, chắc vậy, biết đâu được. Con người luôn mong muốn có được vũ khí chiến tranh trong tay mà. Chủng loài này không ngồi im chịu chết đâu...…
Câu chuyện xoay quanh cuộc sống thị phi của Showbiz…
The story is not worth mentioning and not worth reading. I mainly want to share about my life (the author), time is passing by, I am getting older but my thoughts are still negative, when something unpleasant happens, I spend a whole day sad. And whatever people touch, it is ruined, it takes a lot of time to do something, to think about the problem, to keep up with the speed of others. It is not slow but something that I myself do not understand. I do not understand myself either.…