thiếu gia lạnh lùng và cô hầu gái bé nhỏ
laxus người con trai máu lạnhanna người con gái yếu đuối mỏng manh xem chuyện tình của họ sẽ đi về đâu mời mọi người đọc và tìm hiểu nhé😆😘…
laxus người con trai máu lạnhanna người con gái yếu đuối mỏng manh xem chuyện tình của họ sẽ đi về đâu mời mọi người đọc và tìm hiểu nhé😆😘…
Những hình ảnh bình thường được au chế lời thành một cách éo bình thường nỗi!Và ở đây, tại cái fic này, bạn sẽ thấy cả idol của bạn bị dìm không thương tiếc (tiêu đề) OK, hãy sẵn sàng chấp nhận Idol của mình bị dìm đi! :))))Nếu không thể chấp nhận được nữa thì..........đó là tùy các nguời :"))Ad ta đây không chịu tất cả trách nhiệm mà ta đã làm :vĐmm thay, đây là 1 vựa ảnh :)))Fic ảnh này đã hoàn, mời qua fic ảnh hai :)…
Tuệ Anh trợn tròn mắt, một lần nữa quay xuống nhìn Minh. Minh cũng đáp lại bằng cái nhìn đầy bất ngờ. Sau vài giây, hai đứa lại cùng hướng về phía thầy Nam.- Ba năm sẽ không dài, cũng không ngắn, nhưng ba năm sẽ đủ cho các em biết mình là ai. Thầy luôn mong mỗi em học sinh đang ngồi đây khi bước ra khỏi cổng trường Minh Thanh sẽ hiểu được mình đã và đang có gì, mình cần gì và mình sẽ làm gì. Hãy ghi nhớ từng giây phút của ba năm học cấp ba, kể cả nỗi buồn, sự thất vọng và cả áp lực, trọng trách, vì bên cạnh niềm vui và thành tựu, chúng cũng là yếu tố tôi rèn nhân cách và bản lĩnh của mỗi chúng ta trước khi vào Đại học, ra xã hội. Và hãy luôn tự nhắc nhở mình rằng: "Đừng xấu hổ khi không biết. Chỉ xấu hổ khi không học"...Trong lòng Tuệ Anh bỗng rạo rực ngọn lửa của thời thanh xuân. Phải chăng chính từ khoảnh khắc này, tuổi trẻ chân chính của cô mới thực sự bắt đầu. Một tuổi trẻ không mỏi mệt để biết mình là ai. ------------------------------------------------Cấp ba, chỉ khi qua rồi, ta mới biết trân trọng. Truyện lấy bối cảnh ở Hà Nội bởi tình cảm đặc biệt của Thảo dành cho mảnh đất này. Tuy nhiên, trường cấp ba Minh Thanh được lấy hình mẫu từ chính ngôi trường cấp ba mà Thảo từng theo học ở một thành phố khác. Ngôi trường này sắp được di chuyển tới một địa điểm khác đẹp hơn và trường sẽ được xây dựng mới hoàn toàn. Có thể coi cuốn tiểu thuyết này là nơi Thảo lưu giữ những hồi ức tươi đẹp nhất về 3 năm thanh xuân của mình - điều mà có lẽ 10, 20, thậm chí là 30 năm nữa sẽ quý giá vô cùng.…