KHÔNG TÊN
"Anh thương Trân, thương thiệt."…
𝓣𝓱𝓪𝓷𝓴 𝔂𝓸𝓾 𝓯𝓸𝓻 𝓼𝓮𝓮𝓲𝓷𝓰 𝓶𝓾𝓼𝓮𝓾𝓶𝓼 𝓲𝓷 𝓶𝓮 𝔀𝓱𝓮𝓻𝓮 𝓘 𝓼𝓪𝔀 𝓮𝓶𝓹𝓽𝔂 𝓱𝓪𝓵𝓵𝔀𝓪𝔂𝓼.…
Ddsdxdxdxfdtrdtfchgfcfgffhgcbghgggdydysgtegeyegreyhrueueeiejiwiekscjjncjdnchdfhdf(dbdhdgfhdbfhbdhqwbqqgggqhgwqgwftwftrewtrrttrwtywyeuwysahshshsbnsnsnasnashbshdhhdfebjadvhjwqkdhqwuihqgvaexawgvuqdvgjgghghuhutyawAasdihhcds2ss111233457895vfgvfgjvgdfgvcagffbuiuerjrjjjjnjhhhgh7hvhggjghhghhiguhgghuyuyyuyuyuyuuyuyytytyfgvvvb/hhh*bhgggbg*gvggggbbyghyyyuuiookhh=gggggggvvgdhfg&4v đfhvhfhfhđùhhchjdfhuhhjdihvùuùhhhghfhfhrfrh&/4((&hbcdhcbjhdcbdhcbhjiewhuciuwdhcuhvfubviuecurfhuferghfhfbdehf=/gcbbgvcdhfbvhfbfhbh bbgvgvgvvvvvvvhgvgyvhygvcfhjvhdihuwfwffwckjhgcfifewjugjeifhurfffjjbhdffjbhrjnujfefibjifjfhrhfreugfgrudytufg65&₫&oiufgiShudbcshcnGsgdGyggftfcfcvcvcvcccfcffvffffcfdf📱📱🙂📱😄📱😇📱😇📱📱📱🤣📱📱📱📱📱😝📱🧐📱😒📱😎📱😙📱📱📱🤩📱🤩📱😖📱📱📱tvgfyyhrgfhgfyrfrgryeghgyegdygeryegyedgyegyegrgegdgedggefdgegdtgrtegdtegdtegtrtetdetdyetydteytdtetrtetrtetetefrtfeetfegfdgsvdgsvcbvbxbcvcgdgdgdfdtefdtfđtfdgèdgèdgdfcdfcfgs&₫*(((*(*(*(*(***********(*(*(*&(₫hđhdvcdcgdgdgevcgèeegehbdhhvđhbdhsbbdhsvfgvsdgdvgđgggdbcht tôi là người phápHghdvfgdvfgdfvhfbhbfhefgegdghgehbchxcbdhvcgdgfgggdgfgdgfgdgfhdgfgghdvfgdgfgdgfgdfggdgdgegdhegdyegffhegfhegfhdgfhdgfhegfhegfhdgfgdgfgdvfgdvfgefggdvfgdgdbgegdgevfgegdhegdhsgf(dhbchfb hfbvdchdbchdbchdbchdbxhbzxjhj hc7ncndbcndbchcbchxbchvccgdb nxbhdxbdxddxsdhgsxgbmshbxqhsgshwggwfshgshdhgshgdhkjdvkjhsvudhisahsGiehdvjghssdvdasghifvgjahdsvdihgdashfghjadshd huáhduhawhgsajđvđacccghádcchgkdvchgaksdchgkadscvhgksdvdkghsdavghjsđghkcxvákjvácd kgchkjvhacsdkjanssvckjgsdVhdvcjgvkcds8"=*+@èndkahjewfdaejtsgf shatkfdhjkfaewdhjkdfkhskafdhhskfdhhavsdgfdvjhfasdvdhfasjdvdfgksavdkfhgvvgvvkvchgkđffhhkvsdrfghksdrvfggvdrfggkvẻggkdrfgkvfkggđvfsggndvffvvcdffvmsdgfdsvahsefdfheda(&3₫₫(32*₫(2(&₫2&5#2+#(2&₫2()*₫8₫*)*)bhh((-(+/;₫=/(₫/₫(7&*3(9843(&)'hdrfoiheefauihaeroiugdfvsgsđfhjbvhzdbjvbhhk🙃😂😎☺️😗🙂💰🙃😉💓😗🙃☺️🙃…
Enjoy!…
************Truyện sao chép lại với mục đích lưu trữ, xin hãy vào diễn đàn lê quý đôn để đọc và ủng hộ người dịch theo link bên dướihttp://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=396451************- Tác giả : Nhược Minh Nhược Hề- Edit : Âu Dương Lạc Cửu- Tình trạng : Đang tiến hành- Số chương : 22 chương.--- ------ ------ ------ ---"Sơ Hiểu. . . Tại sao phải nấu cơm vậy?" Mộ Niên nhìn động tác thuần thục của Sơ Hiểu, có chút nghi hoặc hỏi."Nếu nhiều hơn một người thì tất nhiên phải nấu chứ!" Sơ Hiểu thờ ơ cười xoay người véo véo khuôn mặt của hắn, "Nếu không, ta ăn cái gì, hả?"Mộ Niên sờ khuôn mặt hồng hồng tránh qua, thoát khỏi ma chưởng của Sơ Hiểu, chu chu miệng không cam lòng thấp giọng nói: "Sơ Hiểu luôn chiếm tiện nghi của người ta, lúc mới tới người ta còn tưởng rằng. . .""Tưởng rằng cái gì. . ." Sơ hiểu buồn cười nhìn hắn.". . . . . . Tưởng rằng. . . nàng là chánh nhân quân tử. . . . . ." Hắn bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn nàng."Ưm. . ." Sơ Hiểu nghiêng đầu, len lén hôn dưới mặt của hắn, "Hiện tại thế nào. . ."Hắn sửng sốt, gương mặt phát hồng, hắn tưởng rằng nói như vậy, ít nhất thê chủ sẽ có một chút xấu hồ, ai ngờ đến. . . . . .Tức giận dậm chân, che mặt, chạy ra ngoài.--- ------ ------ ------ ------Ta và chàng vốn là người cô đơn tịch mịch, nếu như vậy thì chúng ta đến với nhau đi.Nội dung: Xuyên không, điền văn, nữ tôn ~Nhân vật chính: Lâm Sơ Hiểu, Tần Mộ Niên ┃ phối hợp diễn: ┃ Cái khác: 1 VS 1, điền văn…
Hmm:)) tôi và cậu ấy được di truyền tình cảm thân thiết từ hai bà mẹ của chúng tôi. Từ nhỏ chúng tôi đã chơi vô cùng thân thiết, đương nhiên hai bà mẹ rất vui vì điều này._____________________________________________________________- Eei Bin lại đây xem cái này thú vị lắm nè!- Đâu đâu cái gì dạ? [...]- Aa trái trứng cá này ngon lắm nè. Cậu ăn thử đi?Cô đưa trái trứng đã cắn 1 nửa cho cậu và cười. Còn cậu thì nhận lấy rồi cho cả vào miệng...- Ưmm ngon thiệt đó _____________________________________Nhưng rồi ngày tháng vui vẻ bên nhau kết thúc khi tôi chuyển nhà, chuyển trường. Cả một thời gian dài chúng tôi không gặp nhau._____________________________________________________________Đến khi gặp lại thì tôi ngại còn cậu ấy thì không nhận ra tôi- Chời ơi tui không nhận ra bà luôn đó!Một câu nói thôi cũng cứa vào tim rất đau rồi. Phải tôi thích cậu ấy còn cậu ấy thì chả để ý gì đến tôi, sau bao năm gặp tuy có chút thay đổi nhưng tôi vẫn nhận ra cậu ấy. Còn cậu ấy thì.........…
Tổng hợp những câu chuyện hài hước, nhưng ngọt ngào dở khóc dở cười. Mời các bạn đọc hehe. Truyện cập nhật thứ 4 và thứ 7 hàng tuần…
- Sau chuỗi ngày đau khổ ấy, cuối cùng chúng ta có gì?- Em không rõ mình đã trải qua những đắng cay gì nhưng em biết, sẽ luôn có một Kim Taehyung yêu thương em dù cho đôi lúc sự yêu thương của anh khiến em phải đau lòng...- Em có tin trên đời này có sự hồi sinh?- Đối với kẻ khác thì em không rõ, nhưng đối với em Taehyungie đã làm hồi sinh trái tim em..- Hãy yêu thương bản thân em hơn, khi em khóc có biết nhìn em trông tiều tuỵ tới mức nào không?...…
1 chút cute về 2 pé mèo…
Của chính gia đình và người thân, bạn bè của mình.…
Chỉ là về fic nhỏ của chúng tớ hihi^^…
********Truyện copy với mục đích lưu trữ. Xin hãy vào link bên dưới để ủng hộ editorhttp://diendanlequydon.com/viewtopic.php?f=144&t=381886********Tác giả: Đinh Châu TiênThể loại: Huyền huyễn, oan gia, HEĐộ dài: 19 chươngNguồn: Tấn GiangEditor: Quy Bình Tê <3Giới thiệu:Vốn là một cuộc sống rất mỹ mãn, ai ngờ trồng củ cải lại trồng ra một yêu quái.Hơn nữa yêu quái này hình như còn có ý với ta...Đừng đùa chứ, cổ và thắt lưng tất cả đều không phù hợp với tiêu chuẩn thẩm mỹ.Cái gì?Thì ra là mỹ nam sao?Nhân vật nữ nào đó: Củ cải, ta gọi chàng một tiếng chàng dám trả lời không?Yêu quái nào đó: Không cần gọi, ta đi theo nàng.......Cặp đôi: Lưu Ngũ CốcCủ cải - Thẩm Tuấn KhanhKhuyến cáo của editor: Đây chỉ là một câu chuyện vui vẻ của nữa chính và yêu quái củ cải, xem giải trí là chính, không đặc sắc như những truyện huyền huyễn đình đám đâu.......…
Pairings: Châu Kha Vũ - Phó Tư SiêuNơi chúng ta từng trải qua, là giấc mộng hay là hiện thực.Tác giả viết truyện theo trường phái lãng mạn.-------------------------------A/N: Mọi tình tiết và suy nghĩ của nhân vật trong truyện được viết theo cảm nhận của tác giả.…
Anh là một người luôn yêu thương, quan tâm em mọi lúc mọi nơi bất cứ khi nào cần, người mang cho em những hình ảnh đẹp thơ mộngCho em biết thế nào là " tình yêu " Tạo ra cho em một bức tường để che chắn, khiến cho em cảm nhận được thế nào là hạnh phúc nhưng cũng anh cũng đã " phá " đi bức tường ấy đầy đau thương và men theo tình yêu cũng bay theo ra ngòai"Anh là người mang cho em hạnh phúc cũng chính anh là người mang cho em những đau thương "…