Tác giả: keriamiluvLink gốc: https://archiveofourown(.)org/works/56162053Warning: Hanahaki-AUMinhyeong không phải kẻ ngốc.Nhưng đụng đến Minseok thì lại khác.Cậu biết một khi chấp nhận cái ôm ấm áp cùng những nụ hôn nồng nhiệt rồi sẽ làm cậu tổn thương. Cậu biết điều này sẽ hủy hoại cậu từng chút một. Cậu biết, cậu biết mà, cậu biết chứ.Cậu biết mình yếu đuối và yêu Ryu Minseok. Vậy nên cậu mặc cho bản thân rơi vào tình yêu…
aaaaaaa! Phim hết rồi nhưng tui vẫn chưa chấp nhận được cái kết A Lệ T_T. Nên là tui viết thêm khúc sau cho ẻm để xoa dịu trái tim tan nát này ಠ╭╮ಠ CP : Minh Dạ × Đường Lệ Từ Đường Lệ Từ thật ra trước khi đến Thần Châu y còn từng có một đoạn thời gian ở lại một nơi gọi là Thần Vực Thượng Thanh, ở đó y có một vị thần quân bên ngoài lạnh lùng xa cách nhưng lại dùng tất thảy sự dịu dàng cho y, còn có người sẽ chơi cùng y, dẫn y đi quậy phá khi bị phát hiện cũng sẽ che chắn y phía sau, người ở đó không xem y là quái vật không xem đồng tử vàng và dấu ấn trên tráng y là thứ xấu xa. Những ngày ở đó chỉ có niềm vui. Còn tại sao A Lệ của chúng ta 'rớt xuống' thần châu mở ra một đoạn nhân quả ngược lên ngược xuống thì mời mấy bạn đọc giả cùng xem tiếp nha^^ ⚠⚠ Truyện chỉ mang tính giải trí tất cả tình tiết tuyến tình cảm chỉ là sự tưởng tượng và sáng tạo của tác giả không mang tính xuyên tạc hay couple nào. Không hợp có thể lướt qua không toxic xin cám ơn…
Thanh xuân vẫn luôn là khoảng thời gian đẹp nhất của đời người, nếu như ví cuộc đời con người là một thân cây, thì thanh xuân chính là những chồi non lộc biếc, tràn đầy sức sống mãnh liệt. Tôi và cậu lại gặp nhau vào đúng khoảng khắc tươi đẹp nhất ấy.Cậu thích tôi. Nhưng là do tôi quá ngu ngốc, không nhận ra được tình cảm thầm kín ấy. Hay do cậu dấu quá kín, kín tới nỗi tôi mở sao cũng không hiểu nổi. Vũ Khốn Kiếp, tôi nợ cậu một lời xin lỗi, cũng nợ cậu một lời cảm ơn.Xin lỗi, vì đã luôn trêu chọc cậu. Cảm ơn... vì đã xuất hiện trong cuộc đời tôi.Thời gian và khoảng cách đúng là liều thuốc thử hữu dụng nhất. Vì chỉ vào lúc cậu ra đi, tôi mới nhận ra thứ tình cảm nhen nhói trong tim mình đã đâm chồi từ bao giờ...Có thể rồi khi trở lại, cậu không còn thương tôi nữa. Nhưng tôi vẫn muốn vào giây phút mình gặp lại nhau ấy, nhìn cậu và nói với cậu một câu. "Chào cậu, Thanh Xuân của tôi"…
Tác giả: barley_teaLink gốc: https(://)archiveofourown(.)org/works/56747260/chapters/144261964"Cậu là AD của tớ," bạn tự hào tuyên bố, cười toe toét, "AD của tớ luôn là người giỏi nhất. Vừa có kỹ năng cá nhân vừa vì có tớ ở bên cạnh."Minhyeong lại muốn khóc. Sao Minseok biết bạn cần nói gì với cậu để an ủi cậu hệt như phép màu thế này."Cậu cũng là support số một thế giới." Cậu vui vẻ đáp lại, nhổm dậy hôn lên khóe môi của bạn, "Không có cậu thì sao có tớ."…
Cà phê không chỉ là một loại đồ uống. Nó là thứ gì đó đang xảy ra. Không phải mốt thời thượng, mà giống như một sự kiện, một nơi để đến, nhưng không giống như một địa điểm, mà giống như nơi nào đó bên trong bản thân. Nó cho bạn thời gian, nhưng không phải thực sự là giờ và phút, mà là một cơ hội để làm chính bản thân mình, và uống cốc thứ hai.Trong màu đen của cà phê tinh ý sẽ thấy được nét sóng sánh của màu nâu đỏ, sau vị đắng ngắm lòng là dư vị ngòn ngọt lạ kì của vị hương. Nhìn đời qua lăng kính phân kì sẽ thấy ngỡ ngàng sự hòa quyện của một tập hợp bao nhiêu là màu sắc, thoang thoảng trong kí ức bao trùm cả không gian là những mùi vị của yêu thương. . .Vậy cho nên, chúng mình rất cần đến cậu, người sẽ khiến team trở nên sôi nổi hơn, sinh động hơn. Chào mừng cậu đến với Latte Team.…
Trần Hạ Minh Anh - một cô học sinh cuối cấp đang gồng mình vật lộn với sức nặng của sự kỳ vọng và áp lực đến từ gia đình trước ngưỡng cửa đại học. Từ nhỏ cô đã luôn phải chịu những sự ép buộc và nghiêm khắc đến từ ba mẹ của mình. Họ chỉ quan tâm đến thành tích, kết quả học tập của Minh Anh, ngoài ra thì những thứ khác xung quanh cô đối với họ không quan trọng, nói cách khác là không cần thiết. Vì thế, giữa Minh Anh và thế giới ngoài kia luôn có một bức tường vô hình chắn ngang. Bạn bè, người thân, các mối quan hệ xã giao đơn thuần giữa người với người là xa xỉ đối với Minh Anh.Nhưng đột nhiên người đó lại xuất hiện. Minh Anh gặp Chấn Phong vào một đêm mưa tầm tã. Sự xuất hiện của anh đã xoay chuyển hoàn toàn cuộc đời của cô gái nhỏ đó. Anh đến cùng cơn mưa nọ rồi cuốn đi bao muộn phiền, nỗi u uất và khoảng trời xám xịt đã đeo bám cô suốt một khoảng thời gian dài, để lại cho cô là những tia nắng chói chang và ấm áp đã sưởi ấm trái tim nguội lạnh của một kẻ đáng thương không còn cảm giác về tình yêu.Những kẻ cô độc trên thế gian này sẽ tìm thấy nhau để tự cứu lấy nhau, cũng là để cứu lấy chính mình. Minh Anh và Chấn Phong chính là những kẻ như thế. Họ lạc lõng giữa lạc lõng giữa dòng người hối hả, họ chơi vơi trong thế giới rộng lớn, họ khiếp sợ với sự tàn nhẫn của cuộc đời. Rồi họ tìm được nhau như tia sáng cứu rỗi duy nhất, gieo mầm trong họ là thứ họ luôn tìm kiếm - những mảnh tình cảm vụn vặt nhưng đáng yêu. Họ đã biết yêu và được yêu.…
"Ngày xưa đất Việt hoang vu,Thần tiên cư ngụ rừng ru xanh rì.Có tên Quái Chích rình đi,Trộm bao vật bảo hí hí cười thầm."..........Tưởng chừng chỉ là một bài đồng dao cổ đã bị thất truyền theo dòng lịch sử, nhưng ẩn sau những câu chữ ngây ngô ấy là tầng tầng lớp lớp bí ẩn chưa từng được giải đáp.Vô số bảo vật rơi rụng như sao trên trời.Nàng nữ tướng phải gánh trên vai vô số trách nhiệm, lại bị kẻ gian hãm hại vướng vào vòng xoáy xuyên đến tương lai 2023. _Nửa đầu câu chuyện là hành trình của nàng giữa thế giới hiện đại, nàng gặp gỡ ba người đàn ông tưởng chừng không hề quen biết, nhưng mỗi người đều mang theo sợi dây liên kết kỳ lạ với quá khứ và tiền kiếp của nàng. Liệu nàng có thể tìm được cách quay về triều đại của mình?_Nửa sau, khi phần còn lại của bài đồng dao dần lộ diện, sự thật phía sau những truyền thuyết được vén màn. Trở về Văn Lang, nàng cùng đồng đội bước vào cuộc hành trình đối đầu với kẻ ác đứng sau thao túng tất cả.Khi chính - tà không còn ranh giới rõ ràng, liệu nàng có bảo vệ được những người mình yêu thương?Nhân vật: Thục Lam, Gia Huy (A Sanh), Vũ Minh, An Khánh.Lưu ý: Truyện chỉ lấy bối cảnh thời Văn Lang chứ không có yếu tố lịch sử nào. Các tước vị trong truyện chỉ được lấy cảm hứng từ thời Văn Lang và được thêm thắt thay đổi để phù hợp với ngữ cảnh trong truyện. HOÀN TOÀN CHỈ LÀ HƯ CẤU.…
Tác giả: Mofei1434 Link gốc: https://archiveofourown(.)org/works/56184205Art by: mipuWarning: 🔞Ngước lên nó nhìn thấy cặp kính của Lee Minhyeong đã mờ đi vì hơi thở, khuôn mặt bi thương của Ryu Minseok không khỏi nở một nụ cười méo mó. Nó đưa tay tháo kính cậu xuống, tiện tay ném sang một bên. Lee Minhyeong vẫn cười xán lạn nhìn nó, đôi mắt đào hoa không còn chiếc kính cản trở càng thêm sâu lắng, đôi mắt đen láy phản chiếu bóng hình của nó. Ryu Minseok bị cậu nhìn đến ngây người, đôi môi ướt át mấp máy, "Minhyeongie...""Sometimes I feel I can't keep it togetherThen you hold me close and you make it betterWhen I'm with you I can feel so unbreakable"----《Us against the world》, Westlife…
Lấy cảm hứng từ bài hát "Sau này hãy gặp lại nhau khi hoa nở ". Gặp lại nhau khi mùa hoa nở nhé Bây giờ còn giữ lời hứa xưa kia vẫn đây Gặp lại nhau khi mùa hoa nở nhé Bây giờ hoa tuôn từng dòng nước mắt....…
Nguồn: https://3traphael.wordpress.com/edit/ml-trieu-tan-mo-so/Tên truyện: Triêu Tần Mộ Sở [1]Tác giả: Trung Hoa Thuyết Thư Nhân [2]Edit/Beta: Raph + GấuThể loại: sinh tử, cổ đại, cung đình, tra công x cao lãnh thụ, ngược luyến tàn tâm, trước ngược thụ - sau ngược công, gương vỡ lại lành, 1×1, HE.Văn án: Hỏi: Bị gả cho một tra nam thì có cảm nhận như thế nào?Sở Du: Mỗi năm đủ ba trăm ngày đều muốn ly hôn y, mỗi tháng đủ ba mươi ngày đều muốn y chết quách cho rồi, mỗi ngày đủ mười hai canh giờ đều muốn cho y cái tát.[1] Triêu Tần Mộ Sở: Sáng theo nước Tần, chiều theo nước Sở. Thời chiến quốc Tần Sở là hai nước mạnh nên các nước chư hầu nhỏ vì sự an toàn của mình mà lúc thì ngả phía Tần, lúc lại theo bên Sở. Thành ngữ này ý chỉ người phản phúc vô thường (nguồn: tangthuvien). Tóm lại ý chỉ kẻ lật lọng, thay đổi chỉ trong chốc lát.[2] Trung Hoa Thuyết Thư Nhân: Người kể truyện Trung Quốc.Truyện repost đã được cho phép bởi Raph.Mục đích: Đọc offline…