Kỉ niệm về tuổi thơ lúc nào cũng trong sáng khiến cho chúng ta lúc nào cũng mất một thời gian dài để nhớ lại tất cả những kỉ niệm, nhưng cũng cần một thứ gì đó giúp chúng ta nhớ lại. Ví dụ như là cây hoa anh đào chẳng hạn...…
Tác giả: 白怪怪的Editor: GladysHE, gương vỡ lại lành-------Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả, vui lòng không reup.Bản dịch chỉ có thể chính xác 70 - 80%.…
"Vì người ấy, tôi có thể làm bất cứ điều gì. Miễn là được bên người mãi thôi..."__________________________________________- KaiShin fanfiction. - 30 days challenge with OTP.- !!! Warning OOC !!!- Cùng thực hiện (tự hủy) thử thách với bạn nhà. =)))- @_lazyladies_ / @himeaikaminagawa.…
Kể từ ngày ấy, thành phố Hà Nội chìm trong thảm họa xác sống Kể từ ngày ấy, sương không bao giờ tan trên mảnh đất ngàn năm tuổi. Một nhóm những cô nhóc, cậu nhóc vừa chớm 16, tất cả những gì chúng có là những ba lô lương thực, chăn đắp và những món vũ khí thô sơ. Liệu chúng có thể sống sót và thoát khỏi cái địa ngục trần gian ấy không?------------------------------------------------------ Tác giả: GreenLiunius Cover: *credit goes to @-Gravitating (I love yew bruh!!! It's so freaking beautiful!!) Tôi biết là tác phẩm của mình bị đăng chui lủi ở cái xó nào đấy rồi, nhưng chỉ hy vọng là các đạo sĩ sẽ thương tình tha cho con của tôi. Cùng là Author với nhau, ai lại làm cái chuyện "vô nhân đạo" như vậy bao giờ nhỉ :) Cấm hốt bài + hốt ý tưởng đi lung tung mà không có sự cho phép của tác giả. 1 tác phẩm mang đi dự thi Wattys 2016 :3 Mong mọi người ủng hộ…
Tên gốc: My Boyfriend is the President - Bạn trai là tôi chủ tịch hội học sinh - แฟนผมเป็นประธานTác giả: Pruesapha - พฤษภาChuyển thể thành phim: My School President - GMM-TVBản dịch theo sở thích cá nhân, có thể không chính xác theo bản gốc 100%.Bản dịch chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không reup hoặc mang đi bất kỳ đâu nhé.Mọt Ốc…
[One shot] Hội chứng HanahakiTác giả: 略皎宇宙止血带Chuyển ngữ: xzl5135 / nnbk❝Chương Minh Bá bắt đầu nôn ra những cánh hoa vào một đêm muộn của tuần thứ ba sau khi đoàn phim khai máy....Chương Minh Bá ngẩn người, thầm nghĩ mình không những không chết đi mà có khi còn sắp đắc đạo thành tiên, dù sao cũng chỉ có tiên tử mới nôn ra hoa như thế này thôi.Cậu lặng lẽ ngắm nhìn cánh hoa một lúc lâu, rồi run rẩy cầm điện thoại lên, lướt qua một trang Douban, gõ từng chữ một: "Miệng nôn ra hoa là bệnh gì?"Khi nhìn thấy dòng chữ "Tình yêu thầm kín, sâu đậm nhưng không thể bày tỏ" hiện ra, cậu hoảng sợ như bị ai đó bóp nghẹt cổ họng, một tiếng "đệt" vang lên giữa đêm đen tĩnh mịch.Ngay sau đó, một cánh hoa trắng khác lại rơi xuống.Chương Minh Bá cuối cùng cũng biết mình mắc bệnh gì....Chương Minh Bá ngơ ngác nhìn những đóa hoa sơn trà ấy, nhiều không đếm xuể, còn nhiều hơn cả số hoa cậu từng nôn ra. Cậu ngước mắt nhìn Trác Huy. Đôi mắt anh hơi đỏ, trong đó chứa đựng sự ẩn nhẫn và thâm tình tựa như một vùng biển sâu. Dưới da thịt lạnh lùng ấy dường như có một ngọn lửa đang rực cháy. Anh chẳng nói lời nào, lại cúi xuống hôn cậu một lần nữa. Nụ hôn lần này không còn nhẹ nhàng như trước nữa mà mang theo tất cả những ấm ức, trầm mặc và khao khát được giải tỏa. Chương Minh Bá khẽ nhắm mắt lại.Trong lòng bàn tay, cậu nhẹ nhàng nâng niu một đóa hoa sơn trà còn vương vệt máu...❞_____Bản chuyển ngữ đã có sự đồng ý của tác giả.…