Tác giả: Khổ TốTình Trạng bản gốc: Hoàn Tình trạng edit: Đang lếtSố chương: 47Thể loại: Đam mỹ , cổ đại , HE , tình cảm , giang hồ ân oánVai chính: Liên Cẩn Xuân , Kha Lang SinhVai phụ: Triệu Chi Dương , Tề Mộ Xuân..Liên Cẩn Xuân nói :" Kha Lang Sinh , ta chỉ hỏi người một câu thôi , trong lòng ngươi đã từng có ta chưa?"Người nọ chỉ mỉm cười lạnh lẽo, "Có , lúc ta mất đi ký ức"Edit : ChanhBeta: bánh…
Chỉ tiếc không thể bên anh đến già.» Note : Truyện có thể loại chuyển sinh. Han Yujin chuyển sinh thành mèo và không trở lại thành người. OOC rất nặng! Cảnh báo trước khi xem. 𝐫𝐞𝐝𝐛𝐞𝐚𝐧𝐬𝐢𝐞…
Câu chuyện xoay quanh nhân vật nữ chính học sinh cấp ba ( Sarah ) . Cô luôn phải đau đầu vì liên tục gặp phải rắc rối bởi những chuyện xảy ra ở ngôi trường cô đang học . Cô gái cũng không có được nhiều sự yêu thương từ gia đình hãy đón xem cô sẽ vượt qua như thế nào và số phận cuối cùng của Sarah sẽ ra sao…
Đã từng là anh hùng, cũng chẳng là gì cả.Lần đặt chân thứ hai lên hành trình, ban đầu, Carmelia chỉ mong có được những thời gian yên bình, nấp sau lưng hôn phu và sống qua ngày.Nhưng từ lúc mở mắt ở Patrium, cô không hề biết rằng, cô đang được vận mệnh giúp nhặt lại những gì cô từng ném đi để "trưởng thành".Thôi thì, đành mong mọi việc bình an.--------------Lịch đăng: 1 chap/tuần vào mỗi Chủ NhậtBlog chính thức: https://sky-nylon-99d.notion.site/Ikariel-260125-1dbeacd41b30808c97cbf4f95b9d8d75Fanpage: https://www.facebook.com/share/12K3WUTqBjX/Nếu bạn thích truyện, có thể ủng hộ mình một chai Coca để lấy thêm động lực tại: https://me.momo.vn/Ikariel260125…
... Những kí ức còn đọng lại sau lần chữa trị căn bệnh của Ong Seongwoo Một căn bệnh hiếm gặp. Nó cũng là thứ dằn vặt cuộc sống của anh... hanahaki...Có lẽ kiểu hanahaki đã cũng có nhiều người viết. Nhưng dù gì mình cũng muốn thửXin cảm ơnnnnhãy cảm nhận những câu từ của bài hát vào các câu từ của truyện nhé~peachanhbee: yei…
Tokyo. Giữa biển người vội vã và những ánh đèn không bao giờ tắt, có một kẻ tồn tại như thể ngoài rìa của thế giới. Không tên. Không quá khứ. Không tương lai. Hắn không thuộc về nơi này - cũng chưa từng cố gắng thuộc về.Không có luật nào ràng buộc được hắn. Trọng lực, thời gian, nhân quả - tất cả chỉ là những khái niệm buồn cười, những chiếc lồng mỏng manh mà con người tự giam mình vào. Hắn chỉ quan sát. Không can thiệp. Không yêu. Không ghét. Không tồn tại theo cách mà người ta vẫn hiểu về tồn tại.Với hắn, mọi câu chuyện chỉ là kịch bản. Còn thế giới... chỉ là một sân khấu quá ồn ào.Cho đến một ngày - một cậu bé học sinh tiểu học ngước nhìn hắn giữa phố đông, cười hồn nhiên và gọi: "Chú ơi."Chỉ hai từ đơn giản, không chủ ý, không mục đích. Nhưng lời chào đó đã mở ra một điều hắn chưa từng đối diện: kết nối.Từ một khoảnh khắc tưởng chừng vô nghĩa, hắn bắt đầu cảm thấy - không phải bằng lý trí, mà bằng thứ gì đó sâu hơn, ấm hơn, mong manh hơn - rằng có lẽ, để tồn tại thật sự... người ta cần nhiều hơn là chỉ đứng nhìn.Liệu một kẻ vượt trên mọi giới hạn có thể học cách làm người - sống thật, cảm thật, yêu thật - giữa một thế giới mà hắn từng xem chỉ là ảo ảnh?…