Mai Thanh An - Kẻ thiếu gia kiêu ngạo - bỗng dưng lọt vào một kế hoạch. Một kế hoạch tỉ mỉ đến mức đã được lên vào 35 năm trước nhưng lại thiếu 1 mảnh ghép cuối cùng để hoàn thiện màn kịch ấy.…
[現実逃避]-❝Trốn chạy là điều duy nhất tôi có thể làm.❞-CP: ???Warning: vent/trauma dumping, self insert, nhân vật chính không phải là MCTrừ Twisted Wonderland, các nhân vật canon, các bài nhạc có trong truyện và tên vài nhân vật đi chôm chỉa ra thì còn lại đều đa số là hàng cây nhà lá vườn từ a đến á. Tác giả rất nghiêm túc với vấn đề lấy ý tưởng.15/11/2022…
Author: Bắp Disclaimer: Sông chưa cạn, núi chưa mòn thì fic và nhân vật trong này vẫn thuộc về Bắp. Rating: K+Category: Sad.Summary: Đọc rồi biết :))Notes: +Không đem fic ra khỏi đây khi chưa có sự cho phép của tớ.+Không thích cách ghép đôi có thể ctrl w.…
Văn ÁnNguyễn Thái Sơn - một người sống vì ước mơ và không ngừng lao mình vào những mục tiêu cao cả. Và bên cạnh anh, luôn là một chàng trai có đôi mắt sáng, dịu dàng như ánh bình minh, Trần Phong Hào. Với anh, cậu chẳng khác nào mặt trời - âm thầm chiếu sáng phía sau, là điểm tựa để anh có thể vững bước tiến về phía trước.Nhưng cuộc đời đôi khi đòi hỏi những hy sinh không ngờ. Hào đã lặng lẽ chọn rời xa, chọn hy sinh giấc mơ của chính mình để Thái Sơn được bay cao, bay xa. Trong trái tim đầy yêu thương nhưng cũng đầy dằn vặt của mình, Hào chỉ mong một điều giản dị: *Thái Sơn có thể mỉm cười và sống trọn vẹn với lý tưởng của mình*.Thái Sơn cuối cùng đạt được những gì mình hằng mong muốn. Đứng giữa ánh hào quang rực rỡ, anh là biểu tượng của thành công, là niềm tự hào của biết bao người. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, giữa biển người tung hô, Sơn đột nhiên thấy trái tim mình trống rỗng. Bởi trong cái lặng im sau tiếng vỗ tay, anh nhận ra rằng *người đã luôn ở đó, soi sáng sau lưng anh* - Phong Hào, không còn ở bên nữa."Mặt Trời Sau Lưng Anh" là một câu chuyện về yêu thương và mất mát, về những lựa chọn đầy đau đớn của tuổi trẻ. Phong Hào đã chọn đứng trong bóng tối để người mình yêu được tỏa sáng, và Thái Sơn đã đánh đổi hạnh phúc của mình cho thành công. Nhưng liệu anh có thể tìm lại ánh sáng đã mãi lụi tàn? Hay bóng hình ấy chỉ còn là một ký ức đẹp mà trái tim anh sẽ giữ mãi mãi?…
'Chẳng biết chừng nào ta quay lạiVà ta cũng chẳng cần biết'Warning: Ooc nặng,tác giả sai chính tả rất nhiềuTôi chỉ làm để thõa cơn mê của mình và ở đây chỉ có rhycap chứ không có caprhy,truyện không theo thể loại nào cả, truyện rất ngang và văn phong bị lỗi rất nhiều…
Link tác giả: https://twstpasta.tumblr.com/-----------------Chuyên mục MC hỏi các anh trả lời-----------------Tất cả fanfic và ý tưởng cũng như cách triển khai là thuộc về tác giả gốc bên TumblrChỉ có bản dịch là thuộc về HaruKhông re-up khi chưa có sự cho phép từ tác giả và HaruXin cảm ơn…