Yêu rồi (đam mỹ)
Truyện đam mỹ, có H, tình cảmTác giả :Kiinz (boy) vào xem đi r bt ~~…
Truyện đam mỹ, có H, tình cảmTác giả :Kiinz (boy) vào xem đi r bt ~~…
Tên truyện: Thực Chỉ Hoạ Phong (tạm dịch: Ngón Tay Trỏ Vẽ Gió)Tác giả: Hoa Phong NhanThể loại: Đam mỹ, 1x1, huyền huyễn, sủng, ngược, trước ngược công sau ngược thụ, sắc, HEVân Lung Ngân là ma vương ma giới, tính tình hắn nửa lạnh nửa nóng. Ma vương thì thế nào? Chẳng qua cũng chỉ là cái danh xưng thôi, hắn cũng chẳng buồn để tâm.Vậy nếu như một ngày ma vương nhà ta đi tu tiên thì sao?Thế thì tại sao hắn lại tu tiên? hẳn là có uẩn khúc nào đó đi.Ngươi nghe, tiếng chuông du dương thanh tịch.Ngươi Xem, cây hoa hoè này vẫn trắng như hôm qua.Nước hồ đã thôi không gợn sóng.Ánh nắng đã thu lại màu sắc.Như ngươi và ta.Nhất bái thiên địa, một bái này dệt mộng lung linh.Trước tạ trời cao, đã cho ta và ngươi một đoạn duyên hồng.Cho ta giữa ngàn vạn người gặp được ngươi.Ta sẽ không buông bỏ ngươi.Nhất bái thiên địa.Yêu hận nàyTrở về với đất bụi.Bái quỳ đất này, cho hai ta một chốn tĩnh lặng.Xin hãy nhận lấy.Nụ cười trên môi ngươi.Hẹn kiếp sau...kiếp sau...gặp lại...(trích: Nhất Bái Thiên Địa [一拜天地])Ta luôn là cái bóng ở phía sau ngươi. Đôi khi cảm thấy chạm vào ngươi như chạm vào khối nham thạch nóng bỏng tay. Chỉ có thể nhìn mà không thể chiếm hữu. Ngươi như gió ngự trên tay ta. Tuy có được nhưng không thể chạm tới. Cố gắng đuổi theo chỉ để nắm được góc áo của ngươi, một chút thôi cũng tốt rồi. Nhưng chợt nhận ra càng đuổi theo thì ngươi càng đi xa. Đoạn tâm tư này chắc là sẽ không thành. Vậy nên ta chỉ đành ngắm nhìn ngươi lần cuối. Sẽ không còn là cái bóng theo sau ngươi được nữa.…
"Chủ nhân kính mến, chúc mừng ngài đã trở thành con người thứ một vạn tới với thế giới đồ chơi Polo, tôi sẽ ở bên cạnh Ngài, giúp Ngài thực hiện ba nguyện vọng! "" Nguyện vọng ? Tôi ko co thứ đó!"Thế là cô nàng yêu tinh đồ chơi Hựu Diệp - người thông minh nhất, đáng yêu nhất, chăm chỉ nhất và lương thiện nhất thế giới đồ - đã bị buộc phải ở cạnh một chủ nhân mới vô cùng đẹp trai, chịu đựng ánh mắt lạnh lùng của anh ta, hy vọng có một ngày nào đó, anh ta đột nhiên nhớ ra 3 nguyện vọng đáng thương nào đó. Chỉ có điều, 1 người ko có gì là ko thể làm được như cậu chủ mới của cô liệu có ngày cần tới cô giúp anh thực hiện 3 nguyện vọng ko? Trong buổi lễ rửa tội ngọt ngào mà buồn bã, ngày được giải phóng của cô nàng yêu tinh Hựu Diệp càng trở nên xa vời ...…
Nàng là lục công chúa của Nguyệt Quốc- vợ chưa cưới của nhị hoàng tử của Nhật Quốc. Là một nàng công chúa tinh nghịch nên tạo nên những tình huống dở khóc dở cười. Muốn biết thì theo dõi đi sẽ biết…
Phần 3…
"Phòng Cuối" là một câu chuyện kinh dị tâm lý lấy bối cảnh trong một ngôi trường cũ, nơi cuối hành lang tồn tại một cánh cửa không thuộc về bất kỳ lớp học nào. Mỗi lần cánh cửa ấy mở ra, một con người biến mất, để lại một kẻ giống hệt họ bước ra ngoài.Nhân vật chính vô tình chạm vào bí mật đó và dần nhận ra sự thật đáng sợ: chỉ có một người được tồn tại, còn những kẻ khác sẽ bị giam giữ vĩnh viễn trong Phòng Cuối. Khi ranh giới giữa bản gốc và bản sao mờ dần, câu chuyện đặt ra câu hỏi lạnh người: liệu người đang sống cuộc đời này có thật sự là chính mình?Một câu chuyện ám ảnh về bản ngã, sự thay thế và nỗi sợ bị xóa khỏi chính cuộc đời mình.…
Như mô típ thông thường thôi.Diệp Tư Yến xuyên vào cuốn tiểu thuyết mạt thế đã đọc. Không phải xuyên vào nữ chính, mà mỗ nữ nào đó đã vinh quang được xuyên vào vai nữ phụ mạt thế văn cùng tên, đã vậy nữ phụ này còn mắc bệnh tim, thân thể yếu ớt, làm sao để sinh tồn ở mạt thế đây? Số phận của nữ phụ được định luôn là không bao giờ đánh bại nữ chính, liệu Diệp Tư Yến sẽ xoay chuyển tình thế hay mọi chuyện sẽ diễn ra theo kịch bản vốn có?*Trích*- "Anh là ai?" - mỗ nữ vừa tỉnh dậy, tinh thần còn chưa tỉnh táo, liền thấy trước mặt là một mĩ thụ...a một mĩ nam, gương mặt trắng trẻo, tóc mái dài che đi một phần gương mặt, mắt phượng đeo monocle gọng bạc có dây kính vắt qua vai, áo blouse trắng, trên cổ còn vắt ống nghe y tế, điển hình của một nhà khoa học hay bác sĩ gì đó a.- " Nhanh như vậy đã tỉnh rồi?" - hắn nhíu mày, giơ tay lên nhìn đồng hồ phát ra ánh sáng xanh lẩm bẩm, hắn dường như không mấy hài lòng lắm " Tỉnh rồi cũng không sao cả..." Ánh mắt hắn nhìn Diệp Tư Yến lóe lên, môi nhếch lên một đường cong mỏng, vô cùng nguy hiểm!- " Anh...."- " Suỵt!" hắn làm liền một chuỗi động tác, rút ống nghe y tế trói tay Diệp Tư Yến lại, rút thắt lưng cột hai chân Diệp Tư Yến với nhau, biến ra một cuộn băng dính bịt miệng Diệp Tư Yến, tất cả quá trình hắn chỉ làm trong vòng 30 giây!!! Mặc kệ ánh mắt như muốn giết người từ Diệp Tư Yến, hắn cười trầm thấp vác cô lên vai, nói khẽ " Lên về nhà rồi."Đây là truyện thứ n+ Manh viết, các truyện trước đều chỉ viết bản thảo không có đăng và toàn bị M…
truyện copy…
Năm 3 tuổi chúng ta gặp nhau, 13 tuổi tôi bắt đầu rung động, hẹn rằng 30 tuổi chúng ta đến với nhau. Nhưng hai đứa con trai sao mà khó quá. Sao chưa đến 30 tuổi cậu đã ra đi, để một mình tôi chờ đợi. Cố Thừa Lâm, tôi đã qua 30 tuổi rồi sao cậu còn chưa đến cưới tôi?Cố Thừa Lâm cậu quên tôi rồi à?Vậy hay là tôi xuống, xuống đó với cậu nhé?…
hơi buồn😍😍😍❤❤…