"Anh chỉ là người điên trong vườn hoa tình áiAnh chỉ là người say bên đường em nhìn thấyEm đi đi người điên không biết nhớVà người say không biết buồn"Mùa đông ở Sa Pa cứ thế bủa vây lấy tôi. Cái lạnh bấu chặt vào da thịt, rét buốt như những lời chưa kịp nói ra. Anh biến mất, chỉ để lại một bức tranh trên giá vẽ, như một vết cứa lên khoảng trống trong lòng tôi. Tôi biết anh sẽ rời đi. Chỉ là, tôi đã hy vọng... Một điều gì đó. Một sự lưu luyến. Một chút lưỡng lự. Nhưng không có. Anh để lại bức tranh, còn tôi để lại chính mình. Tôi đứng đó, nhìn những sắc màu loang lổ, tự hỏi: Có phải tôi đã yêu một kẻ chưa từng dừng chân? Có phải tôi đã yêu mùa đông của anh?…
2023 rồi, chuyện qua rồi.Nhưng tôi vẫn luỵ nên sẽ dành một fic cho cuộc tình đẹp đẽ này.Mck x TlinhColdzy x DlowVì nhớ ColdLow quá nên hai người sẽ góp mặt trong chiếc fic này.Luỵ, luỵ tất cả.Luỵ cả một mối tình.…
"tặng em bản tình ca, yêu em hết mùa hạ.trời ngày mưa anh đàn bản tình ca bản tình ca anh dành cho mùa hạ.đôi mắt biếc mang tình anh không trả tiếng mưa, thủ thỉ, người mãi xa."…
Author: @moliponeshots 🙏🏻❤️Link: https://twitter.com/moliponeshots/status/1479719643728134144?s=21*Fanfic được sự cho phép của tác giả khi trans (Fanfic with the author's permission to trans)…
"Bộ tụi mày không thấy thằng Nam dạo này nó kỳ kỳ hả?" Ba cắn cắn ống hút, ly nước mía đã bị bỏ rơi đến tan cả đá. Thằng Triều ngồi kế bên nhướn mày, tay nó vẫn đang bấm bấm gì đấy trên con Nokia đời Napoleon còn đánh cầu lông của mình, thoạt nhìn thì trông không quan tâm nhưng thật ra là đang giục Ba nói tiếp. "Ý tao là, dạo này tao thấy nó hơi trốn hẹn với tụi mình, hồn vía mấy bữa nay cứ bây bổng đâu đâu. Tao gọi mấy lần mới tỉnh ra." Cái ống hút tội nghiệp kia giờ đây đã bị cắn nát bét, Ba lẩm nhẩm những lần thằng bạn thân của mình bị mất hồn. "Có khi nó bị bỏ ngải rồi đấy." Sau một hồi im lặng suy ngẫm Triều lên tiếng, nó gật gù với bản thân vì chính kiến hợp lý của mình để lại Ba và Lào nhìn nó đầy chán nản."Thật luôn? Đó là thứ đầu tiên mà mày nghĩ tới à?" Lào thở dài, nó lắc lắc đầu quá quen với cái suy nghĩ thất thường của thằng Triều. "Sao mày không nghĩ cái gì bình thường chút đi, chẳng hạn như Nam nó biết yêu chẳng hạn?"--Longfic đang trong tình trạng ngừng sáng tác do writer bị bí ý tưởng.…
Con chó rừng đã đứng trước chiếc máy tính không biết bao nhiêu giờ đồng hồ rồi. Lưng của hắn đau như điên. Đôi chân của hắn như sắp sửa rã rời ra vậy. Một giọt mồ hôi lăn trên trán, và hắn lau nó đi bằng tay mình. Theo như hắn nhớ, Null Space là một nơi lạnh lẽo và thiếu sức sống. Vậy mà bây giờ hắn đang đổ mồ hôi nhiều đến nỗi hắn tưởng mình đang đứng ở giữa Shamar. Hắn liếc nhìn góc trái màn hình. Số từ đang tăng lên vùn vụt với không một dấu hiệu của dừng lại, giống như tiếng thình thịch bên tai và nhiệt độ cơ thể của hắn vậy.Điều này điên rồ thật mà. Infinite chưa làm một thứ như thế này bao giờ cả, nhưng nó đến với hắn một cách thật tự nhiên. Nó như thể hắn được sinh ra để viết vậy. Trái tim hắn đập theo nhịp của những con chữ như giai điệu một bản nhạc. Nó vang lại trong tai hắn, du dương như tiếng hát ru của mẹ, mặc dù hắn mồ côi.Or, Infinite dành sáu tiếng cuộc đời để đứng viết và tự beta fanfic Sonadow Hurt/Comfort dài 30,000 từ của mình.…
Au:Julpiter Truyện chỉ được đăng duy nhất trên đây và đừng mang đi đâu.Toii chẳng có gì để nói cả. Do fic này được viết vào những đêm mất ngủ của toii nên nó sẽ hơi loạn một tý.Nếu như Holmes phát hiện ra John đang thủ dâm với mật ong thì chuyện gì sẽ xảy đến tiếp theo?-Truyện chỉ đăng trên Wattpad-…
Tác giả: BennyhatterỪm thì là ghi tiêu đề cho vui thôi chứ tui chỉ chọn 2 chương đầu của tác giả này thôi vì mấy chương sau tui thấy nó loãng với lại không hợp gu á, có gì mọi người cứ lên AO3 tìm đọc nhaNội dung đơn giản là lần đầu Soap gia nhập 141 được đón chào nổng cháy và gặp Ghost, sau đó thì họ hẹn nhau cùng tập luyện rồi chuyện gì đến cũng đến_8_…
Bài này liên quan đến Kim Quang Dao, Nhiếp Hoài Tang, mời độc duy đường vòng, liên quan đến Giang thị, Trừng phấn chớ nhậpCP Hi Dao, Vong TiệnBài này tuân theo Quỷ đạo đại hưng cách mạng thiết lập, không thể tiếp nhận xin đi vòng.Bài này có vô địch nhiều tư thiết, up chủ là âm mưu luận thị giác, không phải là chân tướng.Thời gian tuyến: Bách Phượng Sơn săn bắn…
Tác giả: Dạ An Mocha - 夜安Mocha Edit: Ú na ya hà ya hà ú naRyunosuke Akutagawa: "Quỷ tài" của văn học thời Taisho. Cùng với Natsome Soseki và Mori Ogai, được mệnh danh là Ba Bậc Thầy của giới văn học cận đại Nhật Bản, đã tự sát bằng cách uống thuốc ngủ ở tuổi 35. Ryunosuke Akutagawa: "Chó Điên" vô tâm của Mafia Cảng, khao khát lời khen ngợi của Dazai Osamu, bị thương nặng do Izumi Kyoka kíp nổ bom trên tàu biển chở khách. Vì vậy, Akutagawa-san - người đã tự tử, tỉnh dậy trong cơ thể của Chó Điên sắp chết, còn Chó Điên vô tâm thì có được linh hồn của Quỷ tài thời Taisho... Đến cuối cùng, ai mới là lọt vào "Địa ngục cô độc". Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Ryunosuke Akutagawa, Osamu Dazai| Nhân vật phụ: Mafia Cảng, Công ty Thám tử Vũ trang, các dị năng giả khác của Yokohama, các vị văn hào thật trong Thư viện Hoàng gia| Khác: Bungo Stray Dogs, Bungo To Alchemist Một câu tóm tắt: Linh hồn có thể tan vỡ nhưng tư tưởng sẽ tồn tại mãi mãi Lập ý: Văn hào tự mình tu dưỡng.…
"Joaan..."Joaan, cái tên chỉ duy nhất cậu thiếu niên yểu mệnh đã vĩnh viễn yên giấc thiên thu giữa mùa đông tái buốt hò gọi.Và chàng trai tê tê dại dại sắp chìm vào bóng tối, đồng hành người con trai lạ mặt ấm áp màu nắng ban mai kia ấy, phiêu bạt đến điểm cuối cùng cùng [anh] chẳng bao giờ gọi Fushi cả..."Ta... sẽ-... sẽ được gặp cậu ấy, đúng chứ?...""Vẫn chưa... chưa phải là lúc, người còn phải cùng tôi trưởng thành, sao có thể dễ dãi bỏ tôi mà đi được?..."Nhìn cậu thều thào những tiếng nức nở yếu ớt, cả thân nhiệt vật vã những vết thương thấm nồng tanh đỏ."Ta thật vô dụng... t-... ta đã để... cậu ấy chờ ta về nhà lâu quá rồi..."Bên cạnh chàng trai ánh mi xanh ngời dịu dàng, chau đôi mày như chịu lấy một nửa sinh mệnh không rời với kẻ xấu số trên nền lạnh ngắt.Đâu đó trong tâm, trong lòng của Fushi sớm không thể chấp nhận thực tại."Nhà... Hunang của ta... nhà của ta, ta phải đến... về với cậu ấy"Nhất là khi cả hai đã bên nhau lâu đến thế, dẫu cậu cạnh mình đơn thuần vì hình hài nó biến lấy, thì Fushi vẫn sẽ thương yêu cậu như thuở cả hai gặp nhau trong đêm bão tố."T-... tôi đã làm rất tốt mà, tại sao người..." - đứt quãng thanh âm nôn nao trong dạ, [anh] gối vầng trán vùi đầu lên bàn tay Ali thỏ thẻ, chỉ còn mỗi cách cố gắng trưởng thành và chóng trở thành con người hoàn chỉnh.Tại sao cậu vẫn nhất quyết đi theo người lạ mặt ấm môi ánh vàng, dù rằng Fushi đã vượt xa hơn chàng trai đấy?...…