525 Truyện
Phân tích tác phẩm Ma đạo tổ sư của tác giả Shinocchi

Phân tích tác phẩm Ma đạo tổ sư của tác giả Shinocchi

302 25 2

Tiêu đề: Phân tích tác phẩm Ma đạo tổ sư của tác giả ShinocchiNgười phân tích: ShinocchiTranslator: @MizukinoruMeruArtist bìa: xianduguaitanNote của translator: Tuyển tập phân tích này do bạn @SheepyAries lập ra trước, nhưng vì gần đây bạn ấy bận nên mình sẽ tiếp nối việc này của bạn ấy. Các bài phân tích trước các bạn có thể vào link này để xem các bài mới nhất của cậu ấy: https://www.wattpad.com/story/207317805?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=MizukinoruMeru&wp_originator=iZz3bVViEYG2%2F94e1wJra1SJUi0S0%2FoIcgrjj%2Fh4wAZKTfkZEeIqA6nVRi7ttovgATEX2EQv2f5IBgcAtP6G82c%2FTVWavPJtT3z5g6xgY3SdtqJJ33S6PvYCCOW594IK…

Tôi sở hữu khả năng dịch chuyển!

Tôi sở hữu khả năng dịch chuyển!

39 8 3

"Tôi không bị điên, cũng không có mắc bệnh gì cả, thế thì... chuyện này là thật hả?"Ray - Một cô gái bình thường như mọi cô gái khác, điểm đặc biệt ư? Nhìn kìa, cô ấy vừa biến mất rồi đấy!(Bìa: @_SWAV_)…

[FANFIC/Doãn Kì] Phi Vụ Đánh Cắp Trái Tim

[FANFIC/Doãn Kì] Phi Vụ Đánh Cắp Trái Tim

8 1 3

Au: RrotL (Chủ tịch Cà Rốt) Thể loại: Fanfic, Ngôn tình(hư cấu),...Nhân vật Chính: Mẫn Doãn Kì *Mộc Ân DiWarn: Truyện chỉ mang tính chất giải trí nên sẽ có một số chi tiết kg logic, chủ yếu fic đọc giải trí thôi ^^…

Viết cho những lần nhớ

Viết cho những lần nhớ

1 0 1

Tôi hay nhớ những lần ba tôi quay về. Rồi thì đau khổ và chạnh lòng một chút. Tôi vẫn được bảo rằng ba thương tôi nhất, vậy mà có những ngày tháng, tôi quay lưng lại với ba. Nếu bạn quá yêu một người, mọi chuyện sẽ dần trở nên có lý. Và cái lý mà mãi về sau, khi thu mình trong bóng tối nghiền ngẫm, tôi mới hiểu được, đó là "sẽ có một cái kết có nghĩa cho mọi thứ trên đời" Tôi hay nhớ mùi thuốc lá ám trên áo quần. Đàn ông, bế tắc, họ hay ôm điếu thuốc mà quên đời. Vậy ba tôi hẳn là người mất trí,bởi từng cái áo sơ mi, cái quần tây, đến nón bảo hiểm đều thoang thoảng mùi thuốc.Tôi hay nhớ một dáng người ốm đến trơ trọi xương vai, cổ dài ngoằm và mắt sâu hoắm, hay khựng lại khi xem vài cuốn album cũ, hay nhìn mấy thứ đồ chơi thuở ấy tôi nằng nặc đòi cho bằng được. Tôi hay nhìn những người bán vỉa hè, nhớ năm tháng trước, lúc tôi còn bé nhỏ vừa đủ đề ngồi lọt tỏm phía trước tay lái của chiếc xe Wave đời cũ. Tôi nhớ ánh mắt của hàng xóm, nhớ tiếng vào lời ra, nhớ vài thứ không nên nhớ. Tôi hay khóc chỉ vì vài thứ vớ vẩn không nên nhớNăm tháng đi học, tôi nhớ hình ảnh ba mẹ của đám bạn đến rước nó, ghét thật. Sao không ai đến rước tôi ? Tôi nhớ vài câu chuyện mờ nhạt, nhớ bữa cơm thiếu một người, nhớ khi ba tôi phá nát mọi thứ, khi ba tôi trở thành người dưng, người lạ. Tôi nhớ câu nói "Qua cả rồi, người cũng không còn, con đừng nghĩ, con hãy học" Tôi nhớ cả việc quên, nhớ những gì cần quên. Tôi nhớ cảm giác được ngồi lên vai một người khổng lồ, nhớ ánh đèn Sài Gòn c…